Trong thế giới kinh doanh, mọi thứ đều có giá — kể cả một năm của cuộc đời.
Văn phòng tầng ba mươi hai của tòa nhà Khải Nguyên Tower nhìn xuống toàn bộ quận trung tâm Hà Nội như một vị thần nhìn xuống trần gian. Lâm Hy bước ra khỏi thang máy, chỉnh lại cổ áo blazer xanh navy, và tự nhủ với mình lần thứ ba trong vòng mười phút: Đây chỉ là một cuộc gặp. Cô hoàn toàn có thể từ chối.
Cô đã hai mươi tám tuổi, là giám đốc sáng tạo của Atelier LH — studio thiết kế thương hiệu mà cô tự tay gây dựng từ căn phòng trọ bốn triệu đồng một tháng hồi năm hai mươi ba tuổi. Không có bố mẹ đỡ đầu, không có mối quan hệ nền tảng, không có ai cầm tay dắt đi. Chỉ có bản thảo thiết kế dày cộp, những đêm thức đến ba giờ sáng, và cái bướng bỉnh không chịu thua của một cô gái tỉnh lẻ lên Hà Nội lập nghiệp.
Và giờ, sau năm năm, studio của cô đang đứng trước nguy cơ bị cuốn trôi bởi một vụ kiện bản quyền oan uổng mà đối thủ cạnh tranh dàn dựng. Luật sư phí, chi phí tòa án, khách hàng hoang mang rút hợp đồng — tất cả đổ xuống cùng một lúc như một cơn lũ không báo trước.
Thư ký dẫn cô vào phòng họp lớn, nơi ánh sáng chiều lọc qua kính cường lực vàng hoe như mật. Trần Minh Khải đã ngồi ở đó, một mình, trước tập hồ sơ dày và tách cà phê đen không có đĩa lót. Anh mặc vest xám than, cà vạt xanh đậm, tóc chải gọn — tất cả đều hoàn hảo đến mức trông như một trang quảng cáo đồng hồ cao cấp hơn là một con người thật.
Ba mươi ba tuổi. Tổng giám đốc tập đoàn Khải Nguyên — đế chế bất động sản, tài chính và công nghệ trải dài từ Hà Nội vào đến Thành phố Hồ Chí Minh. Các tạp chí kinh tế gọi anh là "tảng băng ngàn độ lạnh". Các đồng nghiệp trong ngành nói anh đàm phán như máy tính — không cảm xúc, không nhân nhượng, chỉ có kết quả.
Anh ngẩng đầu khi cô bước vào. Đôi mắt tối sẫm nhìn cô theo kiểu người quen quan sát — không thô lỗ, nhưng rõ ràng đang đánh giá.
"Lâm Hy. Ngồi đi."
Không có "xin chào". Không có "cảm ơn đã đến". Lâm Hy kéo ghế ngồi, đặt túi xách lên bàn, và nhìn thẳng vào mắt anh với cái bình thản mà cô đã luyện tập trong nhiều năm giao thiệp với khách hàng khó tính.
"Anh nói muốn gặp trực tiếp," cô bắt đầu. "Em nghe."
Anh đẩy tập hồ sơ về phía cô. Cô lật qua vài trang — thông tin về vụ kiện, về studio của cô, về đối thủ đứng sau. Chi tiết đến mức cô hơi rùng mình.
"Anh điều tra em?" cô hỏi, giọng phẳng.
"Trước khi đề xuất bất cứ điều gì, anh cần biết mình đang nói chuyện với ai," anh trả lời, không vòng vo. "Cô có studio tốt, danh tiếng tốt, và đang gặp vấn đề tài chính vì một vụ kiện không đáng. Anh có thể giải quyết vấn đề đó."
"Đổi lại?" Lâm Hy đặt tập hồ sơ xuống.
Anh nhìn cô thêm một giây — như thể đang cân nhắc cách nói — rồi mở miệng:
"Bà nội anh vừa tròn tám mươi tuổi. Bà có một nguyện vọng duy nhất trước khi mất — thấy anh có gia đình. Anh cần một người phụ nữ đóng vai vợ trong vòng một năm, đủ thuyết phục để bà yên tâm. Đổi lại, anh đầu tư toàn bộ chi phí pháp lý cho studio của cô, cộng thêm một khoản bồi thường tương xứng khi hợp đồng kết thúc."
Lâm Hy im lặng.
Cô đã nghe qua nhiều đề xuất kỳ lạ trong sự nghiệp — khách hàng muốn logo thiết kế lại trong ba tiếng, đối tác muốn cô ký hợp đồng độc quyền mà không có điều khoản chấm dứt — nhưng đây là lần đầu tiên có người đề nghị cô làm vợ giả của họ.
"Anh có biết đây nghe có vẻ điên không?" cô hỏi.
"Có," anh thừa nhận thản nhiên. "Nhưng anh không có lựa chọn tốt hơn trong lúc này, và cô cũng vậy. Nên anh đề xuất thẳng thay vì vòng vo."
Cô nhìn anh — người đàn ông ngồi trước mặt cô với tất cả quyền lực và tiền bạc trong tay, vậy mà đang nhờ một người lạ đóng giả vợ vì không muốn bà nội thất vọng. Có gì đó trong chi tiết đó làm cô khựng lại.
"Điều kiện cụ thể?" cô hỏi.
Anh mở trang hợp đồng ra. Giọng anh đều đều, rõ ràng, như đọc biên bản họp:
"Thời hạn một năm tính từ ngày ký. Sống chung tại biệt thự của anh để tạo sự thuyết phục. Xuất hiện tại các sự kiện gia đình và xã giao khi cần thiết. Không có quan hệ tình cảm thật sự trong thời gian hợp đồng nếu một bên không muốn. Phòng ngủ riêng. Cuộc sống cá nhân của mỗi người được tôn trọng. Hợp đồng có thể chấm dứt sớm nếu cả hai đồng ý."
Lâm Hy đọc lại từng điều khoản. Cô không phải người bốc đồng — cô biết rủi ro, biết đây không phải quyết định nên đưa ra trong ba mươi phút. Nhưng cô cũng biết rằng nếu không có gì thay đổi trong vòng hai tuần tới, studio của cô sẽ phải đóng cửa tạm thời, đồng nghĩa với việc tám nhân viên mà cô quý như em út sẽ mất việc.
"Anh có bao giờ thất bại trong đàm phán không?" cô hỏi bất ngờ.
Anh nhìn cô, thoáng dừng lại.
"Hiếm."
"Anh thất bại lần này rồi đó," cô nói, rồi cầm bút lên. "Em đồng ý. Nhưng em muốn thêm một điều khoản: em có quyền từ chối bất kỳ yêu cầu nào khiến em cảm thấy không thoải mái, bất kể lý do. Không cần giải thích."
Minh Khải nhìn cô thêm một nhịp — lần này có gì đó khác trong ánh mắt, dù chỉ thoáng qua.
"Đồng ý," anh nói.
Lâm Hy ký tên. Nét chữ thẳng, dứt khoát — như chính cô.
Khi đứng dậy bắt tay anh, cô nhìn thẳng vào mắt anh và nói:
"Anh Khải, em không cần ai cứu em. Em đang mua thời gian để tự cứu mình. Hiểu sự khác biệt đó chứ?"
Lần đầu tiên kể từ khi cô bước vào phòng, khóe môi anh nhúc nhích — không đủ gọi là nụ cười, nhưng cũng không còn hoàn toàn lạnh lùng nữa.
"Hiểu," anh nói. "Đó là lý do anh chọn cô."
Lâm Hy bước ra khỏi văn phòng trong nắng chiều vàng, lòng vừa nhẹ vừa nặng theo cách kỳ lạ nhất. Cô không biết một năm tới sẽ như thế nào. Nhưng cô biết một điều chắc chắn: cô sẽ vẫn là chính mình — dù đang đóng vai bất cứ ai.
✦ ✦ ✦