Sau nhiều ngày suy nghĩ, cân nhắc kỹ lưỡng, Tiểu Mễ cuối cùng cũng tìm ra được một giải pháp mà nàng tin rằng, sẽ có thể vẹn toàn cả hai — vừa giữ được kỷ niệm, sự gắn bó với quán ăn của cha mẹ tại tiểu trấn Thanh Hà, vừa có thể theo đuổi tình yêu, tương lai cùng Cố Thời Ngôn tại kinh thành.
"Công tử, tiểu nữ đã suy nghĩ kỹ về đề nghị của công tử." Nàng nói trong một buổi chiều, khi cả hai cùng ngồi bên bờ sông Thanh Thủy, ngắm nhìn hoàng hôn đang buông xuống. "Tiểu nữ nghĩ, chúng ta có thể tìm một phương án dung hòa — tiểu nữ sẽ giao lại việc quản lý Noãn Tâm Quán cho một người cháu họ xa, người mà tiểu nữ đã dạy dỗ, truyền lại một số công thức nấu ăn cơ bản trong suốt thời gian qua. Đồng thời, tiểu nữ sẽ theo công tử về kinh thành, mở một quán ăn mới, nhưng vẫn thường xuyên trở về đây thăm viếng, giữ liên lạc, hỗ trợ cho quán ăn cũ của cha mẹ."
Cố Thời Ngôn lắng nghe với sự chăm chú, không giấu được sự vui mừng trước giải pháp thấu đáo, hợp lý này. "Đây là một ý tưởng tuyệt vời. Ta hoàn toàn ủng hộ quyết định của cô nương, và ta hứa, sẽ luôn tạo điều kiện để cô nương có thể thường xuyên trở về đây thăm viếng, duy trì mối liên kết với quê hương, với những kỷ niệm quý giá về cha mẹ mình."
Với sự đồng thuận này, Tiểu Mễ bắt đầu quá trình chuẩn bị cho sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời mình. Nàng dành thời gian tỉ mỉ hướng dẫn, truyền lại toàn bộ bí quyết nấu ăn gia truyền cho người cháu họ xa tên Khương Tiểu Đình, một cô gái trẻ tuổi, chăm chỉ, có niềm đam mê thực sự với việc nấu nướng, người mà nàng tin tưởng sẽ có thể tiếp tục duy trì, phát triển Noãn Tâm Quán theo đúng tinh thần mà cha mẹ nàng đã gây dựng.
"Tiểu Đình, con cần phải nhớ, nấu ăn không chỉ đơn thuần là kỹ thuật, mà còn là tấm lòng chân thành mà mình gửi gắm vào từng món ăn. Chỉ khi con thực sự yêu thích, trân trọng công việc này, món ăn con làm ra mới có thể chạm đến trái tim của thực khách." Tiểu Mễ dặn dò, truyền lại không chỉ những công thức nấu ăn, mà còn cả triết lý, tâm huyết mà cha mẹ nàng đã dạy dỗ nàng từ nhỏ.
Trong những ngày cuối cùng trước khi rời khỏi tiểu trấn Thanh Hà, Tiểu Mễ cũng dành thời gian đến từng nhà hàng xóm, bạn bè thân thiết để chào tạm biệt, không giấu được sự lưu luyến, xúc động trước những kỷ niệm đẹp đẽ mà nàng đã có được tại nơi đây suốt hai mươi năm cuộc đời mình.
"Cháu sẽ nhớ tiểu trấn này, nhớ mọi người rất nhiều." Nàng nói với bà Lưu trong nước mắt, ôm chặt lấy người phụ nữ đã luôn coi nàng như con gái ruột thịt.
"Cháu cứ yên tâm lên đường, tìm kiếm hạnh phúc của riêng mình. Tiểu trấn này, quán ăn này sẽ luôn chờ đợi cháu trở về bất cứ khi nào cháu muốn." Bà Lưu đáp, giọng bà cũng đầy sự xúc động, nhưng cũng tràn đầy sự ủng hộ, chúc phúc chân thành dành cho quyết định của Tiểu Mễ.
Cố Thời Ngôn, trong lúc chờ đợi Tiểu Mễ hoàn tất công việc chuẩn bị, cũng tranh thủ thời gian để tìm hiểu thêm về những thủ tục cần thiết để có thể chính thức cầu hôn nàng theo đúng lễ nghi truyền thống, dù cả hai đều thống nhất sẽ tổ chức một buổi lễ đơn giản, ấm cúng, phù hợp với tính cách giản dị, chân thành của cả hai người, thay vì một đám cưới xa hoa, phô trương theo tiêu chuẩn của giới quan lại.
"Ta muốn cô nương biết rằng, dù ta sắp trở lại với vị trí quan chức tại kinh thành, nhưng ta sẽ không bao giờ quên đi những giá trị giản dị, chân thành mà ta đã học được trong suốt thời gian sống tại tiểu trấn này. Ta hứa, sẽ luôn trân trọng, gìn giữ lối sống ấy trong suốt quãng đời còn lại của mình, cùng cô nương." Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt ông đầy sự chân thành, cam kết sâu sắc.
Trước ngày lên đường, cả tiểu trấn Thanh Hà đã tổ chức một buổi tiệc chia tay ấm áp, đầy tình cảm dành cho Tiểu Mễ, với sự tham gia đông đảo của bà con lối xóm, những người đã gắn bó với nàng suốt bao năm qua. Mọi người cùng nhau chia sẻ những kỷ niệm đẹp, những lời chúc phúc chân thành, tạo nên một không khí vừa xúc động, vừa ấm áp, đầy tình người.
"Tiểu Mễ, dù con đi đến đâu, tiểu trấn này vẫn luôn là quê hương, là nơi mà con luôn có thể trở về bất cứ khi nào con cần." Ông trưởng thôn nói, đại diện cho toàn thể người dân trong tiểu trấn gửi lời chúc phúc, tiễn biệt đến nàng.
Tiểu Mễ, đứng giữa những người thân yêu, xúc động không nói nên lời, chỉ có thể cúi đầu cảm tạ, ghi nhớ sâu sắc tình cảm chân thành mà mọi người đã dành cho nàng suốt những năm tháng qua, đồng thời cũng mang theo niềm tin, hy vọng vào một tương lai tươi sáng, hạnh phúc đang chờ đợi nàng tại kinh thành, bên cạnh người mà nàng đã đem lòng yêu thương sâu sắc.
Trước khi rời đi, Tiểu Mễ còn dành thời gian đến thăm mộ phần của cha mẹ, nằm trên một ngọn đồi nhỏ nhìn ra dòng sông Thanh Thủy. Nàng quỳ xuống, thắp một nén hương, thì thầm tâm sự với cha mẹ về quyết định quan trọng mà mình sắp thực hiện. "Cha, mẹ, con sắp phải rời xa quê hương để theo đuổi hạnh phúc của riêng mình. Con hy vọng, cha mẹ sẽ luôn phù hộ, dõi theo con, dù con có ở nơi đâu."
Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của những bông hoa dại mọc quanh mộ phần, như một lời đáp lại đầy ấm áp từ cha mẹ nàng nơi chín suối. Tiểu Mễ cảm nhận được một sự bình yên, thanh thản trong lòng, biết rằng, dù có đi đến đâu, tình yêu thương của cha mẹ vẫn luôn dõi theo, bảo vệ nàng trên mọi bước đường phía trước.
Cố Thời Ngôn, chứng kiến khoảnh khắc riêng tư, xúc động ấy từ xa, không muốn làm phiền nhưng cũng không nỡ để nàng một mình quá lâu, tiến lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng. "Cô nương không sao chứ?"
"Tiểu nữ ổn, chỉ là muốn chào tạm biệt cha mẹ trước khi lên đường thôi." Tiểu Mễ đáp, quay lại nhìn ông với ánh mắt đầy sự kiên định.
"Ta hứa, sẽ luôn trân trọng, bảo vệ nàng, để nàng có thể tự hào giới thiệu với cha mẹ nàng nơi chín suối rằng, quyết định của nàng là hoàn toàn đúng đắn." Cố Thời Ngôn nói, giọng ông đầy sự cam kết chân thành, khiến Tiểu Mễ càng thêm vững tin vào hành trình mới đang chờ đợi phía trước.