Sau hành trình dài đến kinh thành, Tiểu Mễ không khỏi choáng ngợp trước sự phồn hoa, náo nhiệt của chốn đô thành sầm uất, hoàn toàn khác biệt so với nhịp sống chậm rãi, bình yên mà nàng đã quen thuộc suốt hai mươi năm cuộc đời tại tiểu trấn Thanh Hà. Những con phố rộng lớn, tấp nập người qua lại, những tòa nhà cao tầng nguy nga, tráng lệ, tất cả đều tạo nên một cảm giác vừa hào hứng, vừa có phần choáng ngợp, lo lắng trong lòng nàng.
Cố Thời Ngôn, hiểu được tâm trạng của Tiểu Mễ, luôn ở bên cạnh, tận tình giúp nàng làm quen dần với cuộc sống mới tại kinh thành. Ông đã chuẩn bị sẵn một căn nhà nhỏ, ấm cúng nằm trong một khu phố yên tĩnh, không quá xa hoa nhưng đầy đủ tiện nghi, phù hợp với sở thích giản dị của Tiểu Mễ.
"Cô nương thấy căn nhà này thế nào? Nếu có điều gì chưa vừa ý, ta có thể cho người sửa chữa, điều chỉnh lại." Ông hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm, mong muốn Tiểu Mễ có thể cảm thấy thoải mái, như ở nhà tại nơi ở mới này.
"Căn nhà đẹp lắm, tiểu nữ rất thích." Tiểu Mễ đáp, nụ cười ấm áp trở lại trên môi nàng khi nhìn thấy sự chu đáo, tận tâm mà Cố Thời Ngôn đã dành cho mình.
Trong những tuần đầu tiên tại kinh thành, Tiểu Mễ dành thời gian tìm hiểu, khảo sát thị trường ẩm thực nơi đây, nhận thấy, dù có vô số nhà hàng, tửu lâu sang trọng phục vụ những món ăn cầu kỳ, tinh xảo, nhưng lại thiếu vắng những quán ăn nhỏ, giản dị, mang đậm hương vị quê nhà, ấm áp như những gì nàng vẫn thường nấu tại Noãn Tâm Quán.
"Tiểu nữ nghĩ, đây chính là cơ hội để tiểu nữ có thể mang đến một điều gì đó khác biệt cho kinh thành — không phải là sự xa hoa, cầu kỳ, mà là sự ấm áp, chân thành trong từng món ăn giản dị." Nàng chia sẻ với Cố Thời Ngôn về ý tưởng của mình.
Với sự hỗ trợ tận tình của ông, Tiểu Mễ nhanh chóng tìm được một địa điểm phù hợp để mở quán ăn mới, đặt tên là "Cố Hương Quán", vừa mang ý nghĩa tưởng nhớ về quê hương Thanh Hà, vừa thể hiện sự kết hợp giữa họ của nàng và họ Cố của Cố Thời Ngôn, đánh dấu sự khởi đầu mới trong cuộc đời cả hai.
Ngày khai trương quán ăn mới, dù ban đầu chỉ có lác đác vài vị khách tò mò ghé qua, nhưng nhờ vào hương vị đậm đà, ấm áp đặc trưng cùng sự phục vụ chân thành, tận tâm mà Tiểu Mễ dành cho mỗi thực khách, tiếng lành đồn xa, chỉ trong vòng một tháng, Cố Hương Quán đã trở thành một địa điểm quen thuộc, được nhiều người dân kinh thành yêu thích tìm đến.
"Món cá kho tộ này thực sự rất đặc biệt, có hương vị khác hẳn so với những món ăn sang trọng mà ta thường được thưởng thức tại các tửu lâu lớn." Một vị khách quen nhận xét, không giấu được sự yêu thích đối với món ăn đặc trưng mà Tiểu Mễ đã mang từ quê hương đến kinh thành.
"Đa tạ vị khách quan đã yêu thích món ăn của tiểu nữ. Đây là công thức gia truyền của mẹ tiểu nữ, được nấu bằng cả tấm lòng chân thành." Tiểu Mễ đáp, niềm tự hào, hạnh phúc hiện rõ trên gương mặt nàng khi thấy tâm huyết của mình được đón nhận nồng nhiệt.
Song song với sự phát triển của quán ăn mới, Cố Thời Ngôn cũng dần dần ổn định lại công việc tại Bộ Hình với vị trí mới được thăng chức, tiếp tục phát huy tài năng, sự chính trực trong việc xét xử các vụ án, được đồng liêu, cấp trên đánh giá cao. Nhưng khác với trước đây, giờ đây, sau mỗi ngày làm việc căng thẳng, mệt mỏi tại triều đình, ông luôn có một điểm tựa ấm áp để trở về — Cố Hương Quán, nơi Tiểu Mễ luôn chờ đợi ông với những món ăn ngon, cùng sự quan tâm, chia sẻ chân thành.
"Hôm nay công việc thế nào rồi?" Tiểu Mễ hỏi mỗi khi ông trở về, tay nàng vẫn đang bận rộn chuẩn bị bữa tối cho cả hai.
"Cũng khá vất vả, nhưng nghĩ đến việc được trở về đây, được thưởng thức những món ăn ấm áp cô nương nấu, mọi mệt mỏi dường như đều tan biến hết." Cố Thời Ngôn đáp, một nụ cười ấm áp, hạnh phúc hiện rõ trên gương mặt ông, một sự thay đổi rõ rệt so với vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị mà đồng liêu của ông vẫn thường thấy tại triều đình.
Cuộc sống mới tại kinh thành, dù ban đầu còn nhiều bỡ ngỡ, thử thách, nhưng dần dần đã trở nên quen thuộc, ấm áp đối với cả hai người, khi họ cùng nhau xây dựng nên một tổ ấm nhỏ bé nhưng tràn đầy hạnh phúc, dựa trên nền tảng của tình yêu chân thành, sự thấu hiểu, tôn trọng lẫn nhau mà cả hai đã cùng nhau vun đắp suốt những tháng ngày ở tiểu trấn Thanh Hà.
Lễ cưới giữa Tiểu Mễ và Cố Thời Ngôn được tổ chức đơn giản nhưng ấm cúng, theo đúng nguyện vọng của cả hai, với sự tham dự của những người bạn thân thiết như Lâm Tử Kiện, cùng một số bà con từ tiểu trấn Thanh Hà đã không quản đường xa đến chúc mừng. Khác với những đám cưới xa hoa, phô trương thường thấy trong giới quan lại, buổi lễ của họ tràn ngập sự giản dị, chân thành, phản ánh đúng những giá trị mà cả hai đã cùng nhau trân trọng, xây dựng.
"Ta chưa từng nghĩ, mình sẽ có được một đám cưới ấm áp, ý nghĩa như thế này." Tiểu Mễ nói, ánh mắt nàng đầy hạnh phúc khi khoác lên mình bộ hỷ phục giản dị nhưng tinh tế do chính nàng thiết kế.
"Đây chính là điều mà ta luôn mong muốn, một cuộc sống giản dị nhưng chân thành, hạnh phúc, thay vì sự xa hoa, hình thức mà chốn quan trường thường đòi hỏi." Cố Thời Ngôn đáp, nắm chặt tay nàng trước sự chứng kiến, chúc phúc của những người thân yêu.
Trong buổi tiệc cưới nhỏ ấy, Tiểu Mễ đích thân vào bếp, chuẩn bị một vài món ăn đặc trưng để đãi khách, trong đó có món cá kho tộ của mẹ nàng, như một cách để gia đình, bạn bè có mặt hôm nay cũng có thể cảm nhận được một phần hương vị quê hương mà nàng luôn trân trọng, mang theo. "Đây là món ăn đặc biệt của gia đình tiểu nữ, mong mọi người thưởng thức." Nàng nói, mời từng vị khách nếm thử món ăn đầy ý nghĩa này.
"Món ăn ngon quá, không ngờ phu nhân Cố lại có tài nấu nướng xuất sắc đến vậy." Lâm Tử Kiện nhận xét, không giấu được sự ấn tượng trước hương vị đậm đà, tinh tế của món ăn.
Buổi tiệc cưới giản dị nhưng tràn đầy tiếng cười, tình cảm ấm áp ấy đã đánh dấu sự khởi đầu chính thức cho cuộc sống hôn nhân của Tiểu Mễ và Cố Thời Ngôn, một cuộc sống được xây dựng trên nền tảng của tình yêu chân thành, sự thấu hiểu sâu sắc mà cả hai đã cùng nhau vun đắp suốt hành trình đầy ý nghĩa vừa qua.