Câu nói bỏ lửng ấy khiến Tiểu Mễ không khỏi hồi hộp, tim nàng đập nhanh hơn khi chờ đợi những gì Cố Thời Ngôn sắp chia sẻ. "Công tử muốn nói điều gì ạ?"
Cố Thời Ngôn hít một hơi thật sâu, ánh mắt ông nhìn thẳng vào Tiểu Mễ với một sự chân thành, nghiêm túc chưa từng có. "Bốn tháng qua, kể từ ngày ta đặt chân đến tiểu trấn này trong tình trạng bị thương, mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, chính cô nương, cùng những món ăn ấm áp, sự chăm sóc chân thành của cô nương, đã giúp ta dần dần chữa lành, tìm lại được niềm tin vào cuộc sống, vào những giá trị tốt đẹp mà ta đã gần như đánh mất sau những biến cố đau thương nơi quan trường."
Tiểu Mễ lắng nghe, không dám thở mạnh, cảm nhận được một điều gì đó quan trọng sắp được nói ra.
"Ta nhận ra, tình cảm mà ta dành cho cô nương đã vượt xa khỏi sự biết ơn đơn thuần." Cố Thời Ngôn tiếp tục, giọng ông run rẩy vì xúc động nhưng cũng đầy sự kiên định. "Ta đã yêu cô nương, Tiểu Mễ, yêu sự chân thành, lạc quan, tấm lòng nhân hậu mà cô nương đã dành cho ta, cũng như cho tất cả mọi người xung quanh."
Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má Tiểu Mễ trước lời tỏ tình chân thành, bất ngờ này. "Công tử... tiểu nữ cũng đã có tình cảm với công tử từ lâu, nhưng tiểu nữ không dám hy vọng, một vị quan tài giỏi như công tử lại có thể để mắt đến một cô chủ quán ăn bình thường như tiểu nữ."
"Cô nương không hề bình thường chút nào." Cố Thời Ngôn nói, nắm lấy tay nàng một cách nhẹ nhàng, trân trọng. "Cô nương chính là người đã dạy cho ta hiểu, hạnh phúc thực sự không nằm ở danh vọng, quyền lực, mà nằm ở những điều giản dị, chân thành trong cuộc sống hàng ngày — một bữa ăn ấm áp, một tấm lòng nhân hậu, một sự kết nối chân thật giữa con người với con người."
Nhưng ngay sau khoảnh khắc hạnh phúc ấy, một nỗi lo lắng khác lại xuất hiện trong lòng Tiểu Mễ. "Nhưng công tử sắp phải trở về kinh thành để nhậm chức mới, còn tiểu nữ lại phải ở lại đây để duy trì quán ăn của cha mẹ. Liệu chúng ta có thể..."
Cố Thời Ngôn ngắt lời nàng, ánh mắt ông đầy sự kiên định. "Ta đã suy nghĩ kỹ về vấn đề này. Ta muốn cô nương cùng ta trở về kinh thành, làm vợ ta. Cô nương có thể mang theo bí quyết nấu ăn gia truyền của mình, mở một quán ăn mới tại kinh thành, ta tin rằng, với tài nghệ của cô nương, quán ăn ấy chắc chắn sẽ thành công."
Đề nghị bất ngờ nhưng đầy chân thành ấy khiến Tiểu Mễ không khỏi bối rối, xúc động. "Nhưng... quán ăn này là kỷ niệm duy nhất mà cha mẹ tiểu nữ để lại, tiểu nữ không nỡ rời xa nó."
Nhận thấy sự do dự, lo lắng của nàng, Cố Thời Ngôn không hề tỏ ra thất vọng hay gây áp lực, mà thay vào đó, ông đề xuất một giải pháp khác. "Ta hiểu được sự gắn bó sâu sắc của cô nương với quán ăn này. Vậy, nếu cô nương không muốn rời xa nơi đây ngay lập tức, ta có thể xin phép triều đình cho một khoảng thời gian nghỉ phép dài hạn trước khi chính thức nhậm chức, để chúng ta có thêm thời gian suy nghĩ, tìm ra giải pháp phù hợp nhất cho cả hai."
Sự thấu hiểu, tôn trọng mà Cố Thời Ngôn dành cho những mong muốn, gắn bó của Tiểu Mễ khiến nàng càng thêm cảm động, tin tưởng vào tình cảm chân thành mà ông dành cho mình. "Đa tạ công tử đã thấu hiểu cho tiểu nữ. Tiểu nữ cần thêm chút thời gian để suy nghĩ thấu đáo về quyết định quan trọng này."
"Ta sẽ luôn kiên nhẫn chờ đợi cô nương, dù cô nương cần bao lâu để đưa ra quyết định." Cố Thời Ngôn đáp, ánh mắt ông tràn đầy sự chân thành, kiên định.
Trong những ngày tiếp theo, trước khi Cố Thời Ngôn phải lên đường trở về kinh thành theo lệnh triệu tập, cả hai dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện, cùng nhau tìm kiếm giải pháp cho tương lai của mối quan hệ này. Tiểu Mễ cũng tìm đến hỏi ý kiến của bà Lưu, người đã luôn coi nàng như con gái ruột thịt, xem như một người mẹ tinh thần đáng tin cậy trong tiểu trấn.
"Cháu nghĩ sao về việc này, bà Lưu? Liệu cháu có nên rời xa quán ăn, tiểu trấn này để theo công tử Cố về kinh thành không?" Tiểu Mễ hỏi, giọng nàng đầy sự băn khoăn.
Bà Lưu trầm ngâm suy nghĩ một lúc trước khi đáp, ánh mắt bà đầy sự từng trải, thấu hiểu. "Cháu à, quán ăn này là kỷ niệm quý giá, nhưng cha mẹ cháu chắc chắn sẽ mong muốn nhất là cháu được hạnh phúc, được sống một cuộc đời viên mãn. Nếu công tử Cố thực sự là người tốt, chân thành yêu thương cháu, có lẽ, đây chính là cơ hội để cháu mở ra một chương mới trong cuộc đời mình, mang theo những giá trị, tài nghệ mà cha mẹ đã truyền lại, để tiếp tục lan tỏa chúng đến nhiều người hơn nữa, dù ở bất kỳ nơi đâu."
Lời khuyên chân thành, thấu đáo ấy giúp Tiểu Mễ dần dần tìm ra được hướng đi rõ ràng hơn cho quyết định quan trọng này, dù trong lòng nàng vẫn còn không ít những băn khoăn, lưu luyến cần phải cân nhắc kỹ lưỡng trước khi đưa ra lựa chọn cuối cùng cho tương lai của chính mình.
Trong những ngày còn lại trước khi Cố Thời Ngôn phải lên đường, cả hai dành nhiều thời gian bên nhau hơn, cùng nhau dạo bước dọc bờ sông Thanh Thủy vào mỗi buổi chiều tà, ôn lại những kỷ niệm đẹp đẽ đã có được trong suốt bốn tháng qua. "Ta sẽ nhớ những buổi chiều như thế này lắm." Cố Thời Ngôn nói, ánh mắt ông nhìn xa xăm ra dòng sông đang lững lờ trôi.
"Công tử có chắc chắn về quyết định của mình không? Việc đưa một cô gái bình thường như tiểu nữ về kinh thành có thể sẽ gây ra không ít lời đàm tiếu, dị nghị từ những người trong giới quan lại." Tiểu Mễ hỏi, giọng nàng đầy sự lo lắng chân thành, không phải cho bản thân mình, mà cho danh tiếng, sự nghiệp của Cố Thời Ngôn.
"Ta không quan tâm đến những lời đàm tiếu vô nghĩa đó." Cố Thời Ngôn đáp, giọng ông kiên định. "Điều quan trọng nhất đối với ta là tìm được một người bạn đời chân thành, thấu hiểu, có thể đồng hành cùng ta trong suốt quãng đời còn lại, và ta tin rằng, cô nương chính là người đó."
Những lời khẳng định chắc chắn ấy giúp Tiểu Mễ càng thêm vững tâm, tin tưởng vào quyết định mà nàng sắp đưa ra, dù trong lòng nàng vẫn còn đó những nỗi lo lắng nhất định về một tương lai hoàn toàn mới mẻ, khác biệt đang chờ đợi phía trước.
Đêm hôm đó, khi trở về nhà, Tiểu Mễ mở lại cuốn sổ công thức nấu ăn của mẹ, lần này không phải để tìm kiếm một món ăn cụ thể, mà để đọc lại những dòng ghi chú nhỏ mà mẹ nàng đã viết bên lề mỗi công thức — những lời dặn dò, triết lý sống mà bà muốn truyền lại cho con gái mình. Một trong những dòng ghi chú ấy khiến Tiểu Mễ không khỏi xúc động: "Con gái à, dù con đi đến bất cứ nơi đâu trong cuộc đời, chỉ cần con mang theo tình yêu thương chân thành, con sẽ luôn tìm được một mái nhà, một quê hương mới cho riêng mình."
Đọc được dòng chữ ấy, Tiểu Mễ như tìm thấy được sự đồng thuận, chúc phúc từ chính người mẹ đã khuất của mình đối với quyết định mà nàng sắp đưa ra. Nàng gấp cuốn sổ lại, ánh mắt nàng ánh lên sự kiên định mới, sẵn sàng đối mặt với những thử thách phía trước, tin tưởng rằng, dù phải rời xa quê hương, tình yêu thương chân thành mà nàng mang theo sẽ luôn là ngọn đèn dẫn lối cho nàng trên con đường mới.