Bốn tháng sau ngày Cố Thời Ngôn đến tiểu trấn Thanh Hà, một biến cố bất ngờ đã xảy ra, phá vỡ sự bình yên mà cả hai đã cùng nhau xây dựng. Một buổi sáng, khi Tiểu Mễ đang chuẩn bị mở cửa quán như thường lệ, một đoàn người cưỡi ngựa từ kinh thành bất ngờ xuất hiện tại tiểu trấn, dẫn đầu là một vị quan trẻ tuổi mặc quan phục chỉnh tề, khí chất uy nghiêm.
"Xin hỏi, có phải đây là nơi Cố đại nhân đang ẩn cư không?" Vị quan trẻ tuổi hỏi, giọng ông đầy sự trang trọng, khiến cả tiểu trấn không khỏi xôn xao trước sự xuất hiện bất ngờ của đoàn người từ kinh thành.
Tin tức nhanh chóng lan đến tai Cố Thời Ngôn, khiến ông không khỏi lo lắng, không biết đây là điềm lành hay dữ. Ông vội vàng đến gặp đoàn người ấy, và khi nhận ra vị quan trẻ tuổi dẫn đầu chính là Lâm Tử Kiện, một người bạn đồng liêu thân thiết tại Bộ Hình trước đây, ông mới phần nào yên tâm hơn.
"Tử Kiện, sao huynh lại tìm đến đây?" Cố Thời Ngôn hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên xen lẫn hy vọng.
"Thời Ngôn, cuối cùng ta cũng tìm được huynh." Lâm Tử Kiện đáp, giọng ông đầy sự xúc động. "Ta có tin quan trọng cần báo cho huynh biết ngay."
Lâm Tử Kiện kể lại, trong suốt bốn tháng qua, kể từ khi Cố Thời Ngôn bị buộc phải rời khỏi kinh thành, ông đã âm thầm điều tra, thu thập thêm bằng chứng để minh oan cho người bạn đồng liêu của mình. Qua quá trình điều tra kiên trì, tỉ mỉ, cuối cùng, ông cũng đã tìm ra được những bằng chứng xác thực, chứng minh, chính vị đại thần đã vu khống Cố Thời Ngôn tội nhận hối lộ, thực chất mới là kẻ đã nhận hối lộ từ một thương nhân giàu có để bao che cho một vụ án tham nhũng nghiêm trọng mà Cố Thời Ngôn từng thụ lý trước đây.
"Với những bằng chứng này, ta đã trình tấu lên Hoàng thượng, và người đã ra lệnh điều tra lại toàn bộ vụ việc." Lâm Tử Kiện nói, giọng ông đầy sự phấn khích. "Kết quả điều tra đã xác nhận, huynh hoàn toàn vô tội, còn vị đại thần kia đã bị cách chức, xử tội vì hành vi tham nhũng, vu khống người vô tội. Hoàng thượng đã ra chỉ dụ, khôi phục lại chức vụ, danh dự cho huynh, đồng thời còn thăng chức cho huynh lên vị trí cao hơn trong Bộ Hình, ghi nhận sự chính trực, tài năng mà huynh đã thể hiện trong suốt thời gian qua."
Tin tức chấn động này khiến Cố Thời Ngôn đứng lặng người trong giây lát, không dám tin vào những gì mình vừa nghe được. Sau bao tháng ngày sống trong sự bất định, lo lắng, cuối cùng, công lý cũng đã được thực thi, danh dự của ông cũng đã được khôi phục hoàn toàn.
"Đa tạ huynh, Tử Kiện, vì đã không ngừng nỗ lực để minh oan cho ta." Cố Thời Ngôn nói, giọng ông đầy sự xúc động, biết ơn sâu sắc.
"Đó là điều nên làm, huynh đệ chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau lúc hoạn nạn mà." Lâm Tử Kiện đáp, vỗ vai người bạn thân thiết đầy tình cảm. "Hoàng thượng cũng đang mong đợi huynh sớm trở về kinh thành để nhậm chức mới."
Tin tức này, dù mang đến niềm vui, sự nhẹ nhõm to lớn cho Cố Thời Ngôn, nhưng cũng đồng thời đặt ông vào một tình huống khó xử — ông sẽ phải rời khỏi tiểu trấn Thanh Hà, rời xa Tiểu Mễ, người đã dành cho ông sự chăm sóc, chữa lành tận tình suốt bốn tháng qua, để trở về kinh thành đảm nhận trọng trách mới.
Khi tin tức về việc Cố Thời Ngôn sắp phải rời đi lan đến tai Tiểu Mễ, nàng cảm thấy một nỗi buồn sâu sắc dâng trào trong lòng, dù nàng cũng thực lòng vui mừng trước việc công lý đã được thực thi cho ông. Nàng cố gắng giấu đi cảm xúc thật của mình, tiếp tục công việc thường nhật tại quán ăn, nhưng trong lòng lại ngổn ngang trăm mối suy tư.
Tối hôm đó, khi Cố Thời Ngôn đến quán ăn để thông báo chính thức về quyết định trở về kinh thành của mình, ông nhận thấy rõ ràng sự thay đổi trong thái độ của Tiểu Mễ — nàng vẫn niềm nở, chu đáo như thường lệ, nhưng ánh mắt nàng lại thoáng qua một nỗi buồn khó che giấu.
"Cô nương, ta có tin vui muốn chia sẻ." Ông nói, kể lại toàn bộ câu chuyện về việc mình đã được minh oan, khôi phục chức vụ.
"Tiểu nữ thực lòng mừng cho công tử." Tiểu Mễ đáp, cố gắng giữ giọng điệu vui vẻ, dù trong lòng nàng đang cảm thấy một nỗi trống trải khó tả trước viễn cảnh phải chia xa người mà nàng đã dần dần đem lòng yêu thương trong suốt bốn tháng qua, dù nàng chưa từng dám thừa nhận điều đó một cách rõ ràng, ngay cả với chính bản thân mình.
"Ta sẽ phải trở về kinh thành trong vài ngày tới." Cố Thời Ngôn nói, giọng ông cũng có phần trầm xuống, không giấu được sự lưu luyến. "Nhưng trước khi đi, ta muốn nói với cô nương một điều quan trọng."
Đêm đó, sau khi Cố Thời Ngôn rời khỏi quán ăn, Tiểu Mễ ngồi một mình bên bếp lửa đã tàn, tâm trí nàng rối bời trước những cảm xúc phức tạp đang cuộn trào trong lòng. Nàng nhớ lại từng khoảnh khắc đã cùng trải qua với Cố Thời Ngôn trong suốt bốn tháng qua — từ buổi gặp gỡ đầu tiên đầy bất ngờ, đến những bữa cơm ấm áp, những cuộc trò chuyện chân thành, và cả khoảnh khắc xúc động khi cùng nhau nấu lại món ăn của mẹ nàng.
"Liệu mình có nên hy vọng vào một tương lai chung với chàng không?" Nàng thầm hỏi chính mình, ánh mắt nàng nhìn vào ngọn lửa đang le lói cháy, phản chiếu những suy tư phức tạp trong lòng. Nàng biết rõ, khoảng cách về địa vị xã hội giữa một vị quan sắp được thăng chức và một cô chủ quán ăn bình thường là không hề nhỏ, nhưng trái tim nàng lại không thể phủ nhận những rung động chân thành mà nàng đã dành cho ông.
Sáng hôm sau, khi nhũ mẫu Trần thị của một người bạn hàng xóm ghé qua chơi, nhận thấy vẻ trầm tư khác thường của Tiểu Mễ, bà không khỏi hỏi thăm. "Cháu có chuyện gì mà trông tư lự vậy?"
Tiểu Mễ, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng chia sẻ về những cảm xúc phức tạp đang vướng bận trong lòng mình liên quan đến Cố Thời Ngôn. Người hàng xóm lắng nghe với sự thấu hiểu, đưa ra những lời khuyên chân thành, giúp Tiểu Mễ phần nào sắp xếp lại được những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, chuẩn bị tinh thần cho cuộc trò chuyện quan trọng sắp tới với Cố Thời Ngôn.
"Cháu à, tình yêu đích thực không phân biệt địa vị, giàu nghèo." Người hàng xóm nói, giọng bà đầy sự từng trải. "Điều quan trọng nhất là, người đó có thực sự trân trọng, thấu hiểu con người thật của cháu hay không. Qua những gì cháu kể, ta thấy, công tử Cố dường như đã tìm thấy ở cháu những giá trị mà y không thể tìm được nơi chốn quan trường xa hoa."
Lời động viên ấy giúp Tiểu Mễ phần nào vững tâm hơn, nhưng nàng vẫn không khỏi lo lắng về việc, liệu quyết định rời xa quê hương, gia đình mình đã gắn bó suốt hai mươi năm có phải là lựa chọn đúng đắn hay không. Nàng dành cả buổi chiều hôm đó để dạo bước một mình dọc bờ sông Thanh Thủy, để tâm trí được tĩnh lặng, suy ngẫm thấu đáo hơn về quyết định quan trọng này.
Trong lúc suy tư, nàng chợt nhớ lại lời dạy của cha mẹ trước khi qua đời — "Con hãy luôn sống theo tiếng gọi của trái tim mình, đừng để nỗi sợ hãi ngăn cản con tìm kiếm hạnh phúc đích thực." Lời dạy ấy như một ngọn đèn soi sáng, giúp Tiểu Mễ dần dần tìm ra được câu trả lời cho chính mình, dù nàng biết, quyết định cuối cùng vẫn cần thêm thời gian để cân nhắc thấu đáo mọi khía cạnh.