Một tháng trôi qua kể từ ngày Cố Thời Ngôn đặt chân đến tiểu trấn Thanh Hà, vết thương ở tay ông đã dần dần lành lặn nhờ sự chăm sóc tận tình của Tiểu Mễ, cùng với những bữa ăn bổ dưỡng mà nàng chuẩn bị mỗi ngày. Sức khỏe của ông cũng cải thiện đáng kể, không còn vẻ mệt mỏi, xanh xao như những ngày đầu mới đến.
Trong khoảng thời gian này, Cố Thời Ngôn cũng dần dần hòa nhập vào cuộc sống của tiểu trấn, làm quen với nhiều người dân địa phương thông qua sự giới thiệu của Tiểu Mễ. Ông thường xuyên giúp đỡ những công việc nhỏ trong quán ăn — từ việc bổ củi, gánh nước, đến việc sửa chữa những vật dụng hư hỏng, dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp sống thường nhật của Noãn Tâm Quán.
"Công tử Cố, hôm nay có thể giúp ta khiêng mấy bao gạo mới nhập về không?" Tiểu Mễ nhờ vả, đã quen dần với sự hiện diện, giúp đỡ của ông trong quán.
"Được, để ta." Cố Thời Ngôn đáp, không hề tỏ ra khó chịu hay xem thường công việc lao động chân tay này, dù trước đây, với thân phận một vị quan, ông chưa từng phải làm những công việc như vậy.
Một buổi chiều, cả tiểu trấn Thanh Hà tổ chức lễ hội mùa thu thường niên, một sự kiện quan trọng để tạ ơn trời đất sau một vụ mùa bội thu, đồng thời cũng là dịp để người dân trong trấn quây quần, giao lưu, thắt chặt tình làng nghĩa xóm. Tiểu Mễ, với vai trò là chủ quán ăn nổi tiếng nhất trấn, được giao nhiệm vụ chuẩn bị một phần không nhỏ các món ăn cho buổi tiệc chung của cả trấn.
"Công tử có muốn phụ giúp tiểu nữ chuẩn bị món ăn cho lễ hội không?" Tiểu Mễ hỏi, ánh mắt nàng đầy sự háo hức trước sự kiện quan trọng này.
"Ta không rành nấu nướng lắm, nhưng ta sẽ cố gắng phụ giúp những gì có thể." Cố Thời Ngôn đáp, sẵn lòng tham gia vào không khí náo nhiệt, ấm áp của lễ hội.
Trong những ngày chuẩn bị cho lễ hội, Tiểu Mễ dạy cho Cố Thời Ngôn một số công đoạn nấu nướng cơ bản — cách thái rau củ đều tay, cách nêm nếm gia vị sao cho vừa miệng, cách trình bày món ăn sao cho đẹp mắt. Ban đầu, ông có phần vụng về, lóng ngóng, thường xuyên thái rau không đều, làm đổ gia vị, khiến Tiểu Mễ không khỏi bật cười trước sự vụng về đáng yêu này.
"Công tử à, thái rau thế này thì làm sao có thể chín đều được." Nàng nói, cầm tay ông, hướng dẫn lại cách cầm dao, thái rau sao cho đúng kỹ thuật.
Cảm nhận được hơi ấm từ đôi tay nhỏ nhắn của Tiểu Mễ đang nắm lấy tay mình, Cố Thời Ngôn không khỏi cảm thấy một sự bối rối, ngượng ngùng hiếm có, trái tim ông đập nhanh hơn một nhịp trước sự tiếp xúc gần gũi bất ngờ này. Đã rất lâu rồi, kể từ sau những biến cố đau thương nơi quan trường, ông mới lại cảm nhận được một cảm xúc ấm áp, chân thành như vậy từ một người khác giới.
"Ta... ta hiểu rồi." Ông lắp bắp, cố gắng tập trung vào việc thái rau, dù trong lòng vẫn còn vương vấn cảm giác ấm áp từ cái chạm tay ngắn ngủi vừa rồi.
Ngày lễ hội chính thức diễn ra trong không khí náo nhiệt, ấm áp, với hàng chục bàn tiệc được bày biện dọc theo con phố chính của tiểu trấn, mỗi gia đình đều đóng góp một vài món ăn đặc trưng của mình. Món ăn mà Tiểu Mễ chuẩn bị — một nồi lẩu cá lớn với nước dùng đậm đà, thơm ngon, kết hợp cùng rau củ tươi mới thu hoạch — nhanh chóng trở thành món được yêu thích nhất trong buổi tiệc, khiến ai nấy đều tấm tắc khen ngợi tài nấu nướng của nàng.
"Tiểu Mễ, cháu nấu ăn ngày càng khéo léo hơn đấy." Bà Lưu khen ngợi, không giấu được sự tự hào như một người mẹ dành cho con gái mình. "Cha mẹ cháu trên trời chắc cũng vui lòng lắm khi thấy con gái mình đã trưởng thành, tiếp nối được tài nghệ gia truyền như vậy."
Nhắc đến cha mẹ, Tiểu Mễ không khỏi cảm thấy một nỗi buồn thoáng qua, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần, mỉm cười đáp lại. "Đa tạ bà Lưu đã luôn quan tâm, động viên cháu suốt thời gian qua."
Cố Thời Ngôn, đứng quan sát từ xa, chứng kiến cảnh tượng ấm áp ấy, không khỏi cảm thấy một sự xúc động khó tả. Ông nhận ra, dù mất đi cha mẹ từ sớm, nhưng Tiểu Mễ vẫn luôn được bao bọc, yêu thương bởi tình làng nghĩa xóm chân thành nơi tiểu trấn nhỏ bé này, một điều mà ông chưa từng có cơ hội trải nghiệm trọn vẹn trong suốt cuộc đời mình, khi lớn lên trong một gia đình quan lại nghiêm khắc, nơi tình cảm gia đình thường bị lu mờ bởi những kỳ vọng, áp lực về công danh, sự nghiệp.
Trong lúc mọi người đang quây quần thưởng thức các món ăn, ca hát, nhảy múa vui vẻ, Tiểu Mễ tìm đến ngồi cạnh Cố Thời Ngôn, mang theo hai chén rượu nếp thơm ngon. "Công tử, mời người nếm thử rượu nếp tự ủ của tiểu trấn chúng ta."
Cố Thời Ngôn nhận lấy chén rượu, nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận được vị ngọt thanh, ấm áp lan tỏa trong cổ họng. "Rượu ngon lắm, có hương vị đặc biệt mà ta chưa từng được thưởng thức trước đây."
"Đây là công thức ủ rượu truyền thống của tiểu trấn, mỗi năm chỉ được làm một lần vào dịp lễ hội mùa thu này thôi." Tiểu Mễ giải thích, ánh mắt nàng nhìn ra khung cảnh náo nhiệt, ấm áp xung quanh với một sự trân trọng sâu sắc. "Tiểu nữ luôn cảm thấy may mắn khi được lớn lên, sinh sống tại một nơi tràn đầy tình người như vậy."
"Ta cũng bắt đầu hiểu được, tại sao cô nương lại chọn ở lại đây, tiếp tục duy trì quán ăn của cha mẹ, thay vì tìm kiếm những cơ hội khác ở những nơi phồn hoa hơn." Cố Thời Ngôn nói, giọng ông đầy sự chiêm nghiệm sâu sắc.
"Đối với tiểu nữ, hạnh phúc không nhất thiết phải gắn liền với sự giàu sang, phồn hoa. Chỉ cần được sống giữa những người mình yêu thương, được làm công việc mình đam mê, mang lại niềm vui cho người khác qua từng món ăn, đó đã là một cuộc sống viên mãn rồi." Tiểu Mễ đáp, một nụ cười chân thành, ấm áp nở trên môi.
Những lời chia sẻ giản dị nhưng sâu sắc ấy khiến Cố Thời Ngôn không khỏi suy ngẫm về chính cuộc đời mình, về những giá trị mà ông đã theo đuổi suốt bao năm qua nơi quan trường, và liệu, đâu mới thực sự là con đường mang lại hạnh phúc, ý nghĩa đích thực cho cuộc sống của một con người.
Sau lễ hội, không khí trong tiểu trấn Thanh Hà dần trở lại nhịp sống thường nhật, nhưng những gì Cố Thời Ngôn đã trải nghiệm trong đêm hội ấy vẫn còn đọng lại sâu sắc trong tâm trí ông. Ông bắt đầu chủ động tìm hiểu thêm về đời sống, phong tục tập quán của người dân nơi đây, thường xuyên trò chuyện với những cụ già trong làng để nghe kể về lịch sử, những câu chuyện thú vị đã hình thành nên bản sắc văn hóa đặc trưng của tiểu trấn.
"Tiểu trấn Thanh Hà này đã tồn tại hơn hai trăm năm rồi đấy công tử." Một cụ già kể lại trong một buổi chiều, khi Cố Thời Ngôn ghé thăm nhà cụ để hỏi thăm về lịch sử vùng đất này. "Tổ tiên chúng ta đã chọn nơi đây để định cư vì đất đai màu mỡ, nguồn nước dồi dào từ sông Thanh Thủy, và quan trọng nhất, là tinh thần đoàn kết, tương trợ lẫn nhau giữa những người dân."
Những câu chuyện lịch sử, văn hóa ấy giúp Cố Thời Ngôn hiểu sâu sắc hơn về nguồn gốc của sự ấm áp, chân thành mà ông đã cảm nhận được ngay từ những ngày đầu tiên đặt chân đến đây, nhận ra, đây không chỉ là tính cách riêng của Tiểu Mễ, mà là một truyền thống văn hóa lâu đời, được gìn giữ, truyền lại qua nhiều thế hệ người dân nơi tiểu trấn nhỏ bé này.
Cụ già còn kể thêm cho ông nghe về một truyền thuyết thú vị liên quan đến dòng sông Thanh Thủy. "Người ta kể rằng, ngày xưa, có một vị tiên nữ đã hạ phàm xuống dòng sông này, mang theo hạt giống của lòng nhân ái, gieo rắc khắp vùng đất, khiến cho người dân nơi đây, dù nghèo khó đến đâu, cũng luôn sẵn lòng giúp đỡ, chia sẻ với nhau trong hoạn nạn."
"Đó quả là một truyền thuyết đẹp đẽ, ý nghĩa." Cố Thời Ngôn nhận xét, không khỏi liên tưởng đến hình ảnh Tiểu Mễ, người dường như đã thừa hưởng trọn vẹn tinh thần nhân ái ấy từ mảnh đất quê hương mình.
Trên đường trở về quán ăn sau buổi trò chuyện với cụ già, Cố Thời Ngôn tình cờ chứng kiến một cảnh tượng cảm động khác — Tiểu Mễ đang giúp đỡ một cụ bà nghèo khó, tặng cho bà một phần cơm miễn phí mà không hề đòi hỏi bất kỳ điều gì đáp lại. "Bà cứ ăn đi ạ, hôm nay quán còn dư nhiều đồ ăn lắm." Nàng nói, nụ cười ấm áp không hề thay đổi dù đây chỉ là một hành động nhỏ bé, thầm lặng mà nàng vẫn thường làm mà không phô trương.
Chứng kiến cảnh tượng ấy, Cố Thời Ngôn càng thêm thấu hiểu, trân trọng tấm lòng nhân hậu của Tiểu Mễ, nhận ra, đây chính là những giá trị đích thực mà ông đã tìm kiếm suốt cả cuộc đời mình, nhưng lại chưa bao giờ nhận ra được sự hiện diện của chúng cho đến khi đặt chân đến tiểu trấn nhỏ bé, bình dị này.