Hai tháng trôi qua, Cố Thời Ngôn đã hoàn toàn hồi phục sức khỏe, vết thương ở tay cũng đã lành lặn, chỉ còn lại một vết sẹo mờ nhạt. Nhưng ông vẫn chưa có ý định rời khỏi tiểu trấn Thanh Hà, viện lý do muốn tiếp tục nghỉ ngơi, dưỡng sức thêm một thời gian nữa, dù trong thâm tâm, cả ông cũng dần nhận ra, chính sự hiện diện của Tiểu Mễ, cùng nhịp sống bình yên nơi đây, mới là lý do thực sự khiến ông chưa muốn rời đi.
Một buổi tối, khi quán đã đóng cửa, Tiểu Mễ mời Cố Thời Ngôn ở lại dùng bữa tối cùng nàng, một thói quen đã dần hình thành trong suốt những tuần qua, khi cả hai đều cảm thấy thoải mái, tự nhiên khi có sự hiện diện của nhau. Trong bữa ăn, Tiểu Mễ tò mò hỏi về quá khứ của ông, điều mà nàng vẫn luôn thắc mắc nhưng chưa dám hỏi trực tiếp.
"Công tử, tiểu nữ vẫn luôn tò mò, trước khi đến đây, công tử đã làm công việc gì? Nhìn cách công tử ăn nói, cư xử, tiểu nữ đoán, công tử hẳn xuất thân từ một gia đình có học thức, địa vị." Nàng hỏi, giọng nàng đầy sự tò mò chân thành, không hề có ý dò xét.
Cố Thời Ngôn trầm ngâm một lúc lâu, cân nhắc xem có nên chia sẻ về quá khứ đầy biến động của mình hay không. Cuối cùng, ông quyết định, đã đến lúc cần phải thành thật với người đã dành cho ông sự chăm sóc, quan tâm chân thành suốt hai tháng qua.
"Trước khi đến đây, ta từng là một vị quan tại Bộ Hình ở kinh thành." Ông bắt đầu kể, giọng ông trầm xuống, đầy sự nặng nề. "Ta phụ trách việc xét xử các vụ án, luôn cố gắng giữ vững sự công bằng, chính trực trong công việc. Nhưng chính sự chính trực ấy đã khiến ta đắc tội với một vị đại thần quyền lực, người đã âm mưu vu khống ta tội nhận hối lộ, khiến ta bị cách chức, phải rời khỏi kinh thành."
Tiểu Mễ lắng nghe với sự chăm chú, cảm thông sâu sắc, không kìm được sự phẫn nộ thay cho ông. "Thật bất công quá! Công tử đã cố gắng làm đúng, làm tốt công việc của mình, vậy mà lại bị hãm hại như vậy."
"Đó là cái giá mà ta phải trả cho sự chính trực của mình trong một môi trường đầy toan tính, thủ đoạn như chốn quan trường." Cố Thời Ngôn nói, giọng ông đầy sự chua xót. "Vết thương ở tay ta cũng là do những kẻ hãm hại ta gây ra, trong lúc ta cố gắng thu thập bằng chứng để minh oan cho bản thân trước khi buộc phải rời đi."
"Vậy công tử có dự định sẽ tìm cách minh oan, đòi lại công bằng cho mình không?" Tiểu Mễ hỏi, ánh mắt nàng đầy sự quan tâm, lo lắng cho tương lai của ông.
Cố Thời Ngôn thở dài, ánh mắt ông nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi ánh trăng đang chiếu sáng dịu nhẹ xuống dòng sông Thanh Thủy. "Ta cũng không chắc chắn. Kẻ đã hãm hại ta có thế lực rất lớn trong triều đình, nếu ta vội vàng quay trở lại tìm cách minh oan mà không có đủ bằng chứng, sự chuẩn bị kỹ lưỡng, có thể sẽ gặp phải nguy hiểm lớn hơn nữa."
"Tiểu nữ tin rằng, công lý cuối cùng cũng sẽ được thực thi, dù có thể sẽ mất thời gian." Tiểu Mễ nói, giọng nàng đầy sự động viên chân thành. "Trong lúc chờ đợi, công tử cứ yên tâm ở lại đây, tiểu nữ tin rằng, môi trường yên bình nơi tiểu trấn này sẽ giúp công tử có thêm thời gian, sự tĩnh tâm cần thiết để suy nghĩ thấu đáo về những bước đi tiếp theo."
Lời động viên chân thành ấy khiến Cố Thời Ngôn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, khác hẳn với sự cô độc, lạnh lẽo mà ông đã phải chịu đựng suốt những tháng ngày lưu lạc trước khi đến được tiểu trấn Thanh Hà này. "Đa tạ cô nương, vì đã lắng nghe, đã không xa lánh khi biết về quá khứ đầy biến động của ta."
"Công tử không cần phải cảm ơn tiểu nữ vì điều đó. Ai cũng có những khó khăn, thử thách riêng trong cuộc đời, quan trọng là chúng ta có đủ can đảm để đối mặt, vượt qua hay không." Tiểu Mễ đáp, nụ cười ấm áp của nàng như một liều thuốc xoa dịu những vết thương lòng mà Cố Thời Ngôn đã mang theo suốt nhiều tháng qua.
Sau cuộc trò chuyện đầy chân thành ấy, mối quan hệ giữa Cố Thời Ngôn và Tiểu Mễ trở nên gắn kết, thân thiết hơn nhiều. Ông bắt đầu chia sẻ nhiều hơn về những kiến thức, kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được trong thời gian làm quan, đôi khi còn giúp Tiểu Mễ giải quyết một số vấn đề pháp lý nhỏ mà quán ăn của nàng gặp phải, như việc một số nhà cung cấp nguyên liệu cố tình gian lận về số lượng, chất lượng hàng hóa.
"Nếu họ tiếp tục gian lận như vậy, cô nương có thể yêu cầu họ ký kết một văn bản cam kết rõ ràng về chất lượng, số lượng hàng hóa, kèm theo điều khoản phạt vi phạm cụ thể. Điều này sẽ giúp bảo vệ quyền lợi của cô nương một cách hợp pháp, hiệu quả hơn." Cố Thời Ngôn tư vấn, thể hiện rõ kiến thức chuyên môn sâu sắc về pháp luật mà ông đã tích lũy được qua nhiều năm làm việc tại Bộ Hình.
Tiểu Mễ áp dụng theo lời khuyên của ông, và quả thực, tình trạng gian lận từ phía nhà cung cấp đã được cải thiện đáng kể, giúp quán ăn của nàng hoạt động hiệu quả, ổn định hơn nhiều. "Đa tạ công tử đã giúp đỡ tiểu nữ giải quyết vấn đề này. Có công tử ở đây, tiểu nữ cảm thấy yên tâm hơn nhiều."
Những lời nói giản dị nhưng chân thành ấy khiến trái tim Cố Thời Ngôn không khỏi rung động nhẹ nhàng. Ông nhận ra, mình đang dần dần tìm thấy một ý nghĩa mới cho cuộc sống hiện tại — không chỉ đơn thuần là ẩn cư, tránh né những nguy hiểm nơi quan trường, mà còn là cơ hội để ông có thể đóng góp, giúp đỡ những người xung quanh bằng chính những kiến thức, kỹ năng mà mình đã tích lũy được, đồng thời cũng tìm thấy một sự kết nối tình cảm chân thành mà ông chưa từng dám mơ tới trong suốt cuộc đời bận rộn, đầy toan tính của một vị quan nơi chốn kinh thành phồn hoa.
Trong những ngày sau đó, tin tức về việc Cố Thời Ngôn đã giúp Tiểu Mễ giải quyết vấn đề với nhà cung cấp lan truyền khắp tiểu trấn, khiến không ít người dân khác cũng tìm đến ông để xin tư vấn về những vấn đề pháp lý nhỏ mà họ gặp phải trong cuộc sống hàng ngày — từ tranh chấp đất đai giữa hàng xóm, đến những hợp đồng mua bán không rõ ràng.
"Công tử Cố, nhà tôi có một mảnh đất tranh chấp với hàng xóm đã nhiều năm nay, không biết công tử có thể giúp tôi xem xét được không?" Một người nông dân tìm đến hỏi, ánh mắt đầy sự hy vọng.
Cố Thời Ngôn, dù ban đầu có phần ngần ngại vì không muốn để lộ quá nhiều về thân phận thực sự của mình, nhưng trước sự chân thành, tin tưởng của người dân, ông cũng không nỡ từ chối, dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng từng trường hợp, đưa ra những lời khuyên hợp tình hợp lý, giúp giải quyết ổn thỏa nhiều vụ tranh chấp nhỏ mà trước đây, người dân trong tiểu trấn không biết phải nhờ cậy vào đâu.
Những đóng góp thầm lặng nhưng ý nghĩa này khiến Cố Thời Ngôn dần dần được người dân tiểu trấn Thanh Hà kính trọng, yêu mến, không phải vì địa vị, quyền lực mà ông từng có, mà vì chính tấm lòng nhiệt thành, sự công tâm mà ông thể hiện trong việc giúp đỡ mọi người, một cảm giác được trân trọng vì chính con người thật của mình mà ông chưa từng có được trong suốt những năm tháng làm quan đầy toan tính, cạnh tranh nơi triều đình.
Một trong những vụ việc để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với Cố Thời Ngôn là trường hợp của một góa phụ trẻ tuổi, bị người anh chồng tìm cách chiếm đoạt phần tài sản thừa kế mà chồng bà để lại trước khi qua đời. "Xin công tử giúp tôi, tôi chỉ có một mình nuôi hai đứa con nhỏ, nếu mất đi phần tài sản này, chúng tôi sẽ không biết sống ra sao." Người phụ nữ khẩn cầu, nước mắt lưng tròng.
Cố Thời Ngôn, với kinh nghiệm dày dặn trong việc xét xử các vụ án tại Bộ Hình, đã dành nhiều ngày nghiên cứu kỹ lưỡng các văn tự, chứng cứ liên quan, cuối cùng tìm ra được những điều khoản pháp lý có thể bảo vệ quyền lợi chính đáng cho người góa phụ này. Ông cũng khéo léo tổ chức một buổi hòa giải giữa hai bên, sử dụng lý lẽ vừa nghiêm khắc vừa thấu tình đạt lý để thuyết phục người anh chồng từ bỏ ý định chiếm đoạt tài sản bất chính.
"Đa tạ công tử đã cứu giúp mẹ con tôi." Người góa phụ nói trong nước mắt hạnh phúc, khi cuối cùng, công lý cũng đã được thực thi cho hoàn cảnh khó khăn của bà.
Sự kiện này càng củng cố thêm niềm tin của Cố Thời Ngôn vào giá trị của công lý, lẽ phải, dù không còn trong vị trí quan chức chính thức, ông vẫn có thể đóng góp ý nghĩa cho cộng đồng bằng chính những kiến thức, kinh nghiệm mà mình đã tích lũy được, một cảm giác thỏa mãn hoàn toàn khác biệt so với những áp lực, toan tính mà ông từng trải qua nơi chốn quan trường đầy phức tạp.