Sáng hôm sau, khi Tiểu Mễ vừa mở cửa quán, nàng đã thấy Cố Thời Ngôn đứng đợi sẵn bên ngoài, dáng vẻ vẫn còn có phần mệt mỏi nhưng đã tươm tất, gọn gàng hơn nhiều so với hôm qua. "Cô nương, ta có thể dùng bữa sáng ở đây không?"
"Đương nhiên rồi, công tử mời vào." Tiểu Mễ niềm nở đón tiếp, dẫn ông đến chiếc bàn quen thuộc trong góc quán mà ông đã ngồi hôm qua.
Nàng nhanh nhẹn chuẩn bị bữa sáng cho ông — một bát cháo trắng nấu nhuyễn mịn, ăn kèm với củ cải muối chua ngọt tự tay nàng làm, cùng một đĩa bánh bao nhân thịt nóng hổi vừa mới ra lò. "Công tử mới bị thương, nên ăn những món dễ tiêu hóa trước, đợi sức khỏe hồi phục hơn, tiểu nữ sẽ nấu những món bổ dưỡng hơn cho công tử."
Cố Thời Ngôn gật đầu, không khỏi ngạc nhiên trước sự chu đáo, tinh tế của cô chủ quán trẻ tuổi này. Ông vốn đã quen với việc bị đối xử một cách khách sáo, có phần xa cách trong suốt những năm tháng làm quan tại kinh thành, nơi mọi sự quan tâm đều có thể ẩn chứa những toan tính, mục đích riêng. Nhưng sự chăm sóc của Tiểu Mễ lại hoàn toàn khác biệt — chân thành, giản dị, không hề vụ lợi.
"Cô nương học nấu ăn từ đâu vậy? Tay nghề này thực sự rất xuất sắc." Ông hỏi, trong lúc thưởng thức bát cháo trắng thơm ngon, mịn màng.
"Đây là công thức gia truyền của cha mẹ tiểu nữ. Cha tiểu nữ trước đây từng là đầu bếp trong một tửu lâu lớn ở kinh thành, sau đó vì một số biến cố mà chuyển về đây, mở quán ăn nhỏ này để sinh sống." Tiểu Mễ chia sẻ, giọng nàng có phần trầm xuống khi nhắc đến cha mẹ đã khuất. "Cha mẹ tiểu nữ đã qua đời ba năm trước trong một trận dịch bệnh, để lại quán ăn này cho tiểu nữ tiếp quản."
Cố Thời Ngôn cảm nhận được nỗi đau mất mát trong giọng nói của nàng, dù nàng cố gắng giữ vẻ mặt bình thản. "Ta xin lỗi vì đã khơi lại chuyện buồn của cô nương."
"Không sao đâu công tử, đã ba năm rồi, tiểu nữ cũng dần nguôi ngoai. Cha mẹ tiểu nữ chắc cũng mong muốn tiểu nữ có thể sống vui vẻ, tiếp tục duy trì quán ăn mà họ đã dày công xây dựng." Tiểu Mễ đáp, nụ cười trở lại trên môi nàng, một nụ cười tuy có chút buồn nhưng vẫn tràn đầy sự lạc quan, kiên cường.
Trong những ngày tiếp theo, Cố Thời Ngôn dần trở thành một vị khách quen thuộc của Noãn Tâm Quán, mỗi ngày đều ghé đến dùng cả ba bữa, dần dần quen thuộc với nhịp sống chậm rãi, bình yên của tiểu trấn Thanh Hà. Ông cũng bắt đầu quan sát, tìm hiểu thêm về cuộc sống thường nhật của Tiểu Mễ — việc nàng phải một mình quán xuyến toàn bộ công việc của quán ăn, từ đi chợ mua nguyên liệu tươi mỗi sáng sớm, đến việc chế biến, phục vụ khách hàng suốt cả ngày dài.
"Cô nương một mình lo liệu tất cả công việc như vậy, không thấy vất vả sao?" Ông hỏi trong một buổi chiều, khi quán đã vắng khách, chỉ còn lại ông ngồi nhâm nhi tách trà nóng.
"Vất vả thì có vất vả, nhưng tiểu nữ quen rồi ạ." Tiểu Mễ đáp, tay nàng vẫn đang bận rộn lau dọn bàn ghế. "Với lại, nhìn khách hàng thưởng thức món ăn của mình với vẻ hài lòng, tiểu nữ cũng cảm thấy vui vẻ, có động lực để tiếp tục."
Câu trả lời đơn giản nhưng chân thành ấy khiến Cố Thời Ngôn không khỏi suy ngẫm. Ông đã quen với việc theo đuổi những mục tiêu lớn lao, những lý tưởng cao xa về công lý, lẽ phải trong công việc làm quan, nhưng lại chưa từng nghĩ đến, đôi khi, hạnh phúc có thể đến từ những điều giản dị như vậy — nấu một bữa ăn ngon, mang lại niềm vui nhỏ bé cho người khác.
Một buổi sáng, khi Tiểu Mễ đang chuẩn bị nguyên liệu để đi chợ, Cố Thời Ngôn bất ngờ đề nghị được đi cùng nàng. "Ta ở trong khách điếm cả ngày cũng buồn chán, hay là để ta đi cùng cô nương, có thể phụ giúp mang vác đồ đạc."
Tiểu Mễ có phần ngạc nhiên trước đề nghị này, nhưng cũng vui vẻ đồng ý. "Được ạ, nếu công tử không ngại thì cứ đi cùng tiểu nữ."
Trên đường đến chợ, Cố Thời Ngôn có cơ hội quan sát cuộc sống thường nhật của tiểu trấn Thanh Hà rõ ràng hơn — những người nông dân đang gánh rau củ tươi ra chợ bán, tiếng cười nói rộn ràng của trẻ con nô đùa trên đường phố, những cửa hàng nhỏ bày bán đủ loại hàng hóa giản dị. Khung cảnh bình yên, chân chất này hoàn toàn khác biệt so với sự xa hoa, nhưng cũng đầy toan tính, hiểm nguy của chốn kinh thành mà ông đã quen thuộc suốt nhiều năm qua.
Tại chợ, Tiểu Mễ quen biết hầu hết những người bán hàng, luôn chào hỏi thân thiện, trao đổi vài câu chuyện phiếm trước khi lựa chọn nguyên liệu tươi ngon nhất cho quán ăn của mình. "Bác Trương ơi, hôm nay cá có tươi không ạ?" Nàng hỏi một người bán cá, tay nàng thoăn thoắt kiểm tra độ tươi của từng con cá được bày bán.
"Tươi lắm, mới đánh bắt được sáng sớm nay đấy, cháu lấy mấy con về nấu món gì vậy?" Bác Trương đáp, nụ cười thân thiện hiện rõ trên gương mặt sạm nắng.
"Cháu định nấu món cá hấp xì dầu, đây là món mà nhiều khách hàng của cháu rất thích." Tiểu Mễ đáp, chọn ra ba con cá tươi ngon nhất.
Cố Thời Ngôn đứng quan sát, không khỏi cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trước những mối quan hệ chân thành, gần gũi giữa Tiểu Mễ và những người dân trong tiểu trấn. Đây chính là điều mà ông đã thiếu vắng suốt nhiều năm qua nơi chốn quan trường đầy toan tính, nơi mọi mối quan hệ dường như đều bị chi phối bởi lợi ích, quyền lực.
Sau khi mua sắm xong, trên đường trở về quán, Tiểu Mễ chia sẻ thêm với Cố Thời Ngôn về những dự định của mình cho quán ăn trong tương lai. "Tiểu nữ đang nghĩ đến việc mở rộng thêm thực đơn, thử nghiệm thêm một số món ăn mới, nhưng vẫn cần phải cân nhắc kỹ lưỡng về chi phí, nguyên liệu."
"Cô nương có thể chia sẻ một số ý tưởng cụ thể không? Có lẽ ta có thể góp chút ý kiến, dù ta không rành về nấu nướng." Cố Thời Ngôn đề nghị, cảm thấy hứng thú trước những kế hoạch đầy nhiệt huyết của nàng.
Tiểu Mễ vui vẻ chia sẻ, và trong suốt quãng đường còn lại, cả hai cùng nhau trò chuyện sôi nổi về những ý tưởng kinh doanh, những món ăn mới có thể thử nghiệm, dần dần xây dựng nên một sự kết nối, thấu hiểu ban đầu giữa hai con người đến từ hai thế giới hoàn toàn khác biệt — một bên là vị quan trẻ tuổi từng có địa vị cao trong triều đình, một bên là cô chủ quán ăn nhỏ bé nơi tiểu trấn xa xôi, nhưng cả hai đều đang tìm kiếm sự bình yên, chữa lành cho tâm hồn mình theo những cách riêng.
Khi trở về đến quán ăn, Tiểu Mễ bắt tay ngay vào việc chuẩn bị cho bữa trưa, trong khi Cố Thời Ngôn, dù không quen thuộc với công việc bếp núc, vẫn tình nguyện ở lại phụ giúp những việc đơn giản như rửa rau, nhặt cỏ. Quan sát ông lóng ngóng với những công việc bếp núc cơ bản, Tiểu Mễ không kìm được nụ cười.
"Công tử, người cầm dao thế kia thì làm sao có thể thái rau cho đều được." Nàng nói, không giấu được sự thích thú trước hình ảnh một vị quan từng có địa vị cao trong triều đình lại đang vụng về với những công việc bếp núc giản đơn.
"Ta xin lỗi, những việc này quả thực nằm ngoài sở trường của ta." Cố Thời Ngôn đáp, có phần ngượng ngùng nhưng cũng không giấu được sự thoải mái, tự nhiên hiếm có trong không khí ấm áp, gần gũi này.
Buổi trưa hôm đó, khi quán đông khách, cả hai cùng nhau tất bật phục vụ, Cố Thời Ngôn đảm nhận việc bưng bê, dọn dẹp bàn ghế, trong khi Tiểu Mễ tập trung vào việc nấu nướng. Dù công việc có phần vất vả, nhưng không khí lại tràn đầy tiếng cười, sự ăn ý dần dần hình thành giữa hai người, như thể họ đã quen biết nhau từ rất lâu, chứ không phải chỉ mới gặp gỡ trong vài ngày ngắn ngủi.
"Cảm ơn công tử đã giúp đỡ tiểu nữ hôm nay, nếu không có công tử, tiểu nữ chắc sẽ phải xoay xở vất vả hơn nhiều với lượng khách đông đúc như vậy." Tiểu Mễ nói khi quán đã vãn khách, ánh mắt nàng đầy sự biết ơn chân thành.
"Đây là điều nhỏ nhặt nhất mà ta có thể làm để đáp lại sự chăm sóc chu đáo mà cô nương đã dành cho ta." Cố Thời Ngôn đáp, và từ ngày hôm đó, việc ông ở lại phụ giúp Tiểu Mễ vào những giờ cao điểm dần trở thành một thói quen không thể thiếu, đánh dấu sự khởi đầu cho một mối quan hệ ngày càng gắn bó, thân thiết giữa hai người.
Những ngày tiếp theo, nhịp sống của Cố Thời Ngôn dần dần xoay quanh Noãn Tâm Quán — sáng dậy sớm cùng Tiểu Mễ đi chợ, sau đó phụ giúp chuẩn bị nguyên liệu, phục vụ khách hàng suốt cả ngày, và buổi tối, khi quán đã đóng cửa, cả hai thường ngồi lại trò chuyện bên tách trà nóng, chia sẻ về những câu chuyện trong ngày. Ông nhận ra, mình đã dần dần quên đi cảm giác cô đơn, lạc lõng mà bản thân từng mang theo suốt hành trình lưu lạc đầy gian nan.
Một buổi tối, khi cả hai đang ngồi trò chuyện, Tiểu Mễ tò mò hỏi về những món ăn mà Cố Thời Ngôn từng được thưởng thức tại kinh thành. "Công tử chắc đã từng được nếm qua nhiều sơn hào hải vị rồi nhỉ? So với những món ăn bình dân ở đây chắc không thể sánh bằng đâu."
"Thực ra, những món ăn cao lương mỹ vị ấy tuy cầu kỳ, tinh xảo, nhưng lại thường thiếu đi sự chân thành mà ta cảm nhận được từ những món ăn của cô nương." Cố Thời Ngôn đáp, giọng ông chân thành. "Ở kinh thành, các bữa tiệc thường chỉ là dịp để phô trương, thể hiện địa vị, quyền lực, chứ không thực sự là nơi để thưởng thức ẩm thực bằng cả tấm lòng."
Câu trả lời ấy khiến Tiểu Mễ không khỏi cảm động, nhận ra, dù xuất thân từ hai thế giới hoàn toàn khác biệt, nhưng cả hai lại có chung một quan điểm về giá trị đích thực của ẩm thực — không nằm ở sự xa hoa, cầu kỳ, mà nằm ở tấm lòng chân thành mà người đầu bếp gửi gắm vào từng món ăn.