Trong những tuần tiếp theo, Noãn Noãn nhận thấy, cụ bà — người mà cô đã bắt đầu gọi thân mật là "bà nội" — thường xuyên tỏ ra mệt mỏi, đôi khi lén lút uống thuốc mà không muốn ai trong nhà biết, đặc biệt là vào những buổi chiều muộn khi bà nghĩ không có ai để ý.
Là người có bản năng quan tâm, chăm sóc người khác một cách tự nhiên, Noãn Noãn không thể không chú ý đến những dấu hiệu bất thường này. Một buổi chiều, khi cô tình cờ bắt gặp bà nội đang ngồi một mình trong vườn, tay run run cầm một vỉ thuốc, cô quyết định tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh.
"Bà ơi, bà có sao không ạ? Cháu thấy dạo này bà hay mệt mỏi, uống thuốc nhiều hơn trước." Noãn Noãn hỏi, giọng cô đầy sự lo lắng chân thành.
Cụ bà giật mình, vội vàng giấu vỉ thuốc vào trong túi áo, cố gắng tỏ ra bình thường. "Bà không sao đâu, chỉ là bệnh tuổi già thôi, con không cần phải lo lắng."
Nhưng Noãn Noãn, với sự nhạy bén trong việc quan tâm đến người khác, không dễ dàng bị đánh lừa bởi lời trấn an ấy. "Bà ơi, cháu biết, người già thường không muốn con cháu lo lắng, nhưng nếu bà giấu bệnh, để tình trạng trở nên nghiêm trọng hơn thì sao? Cháu mới tìm lại được bà, cháu không muốn mất bà thêm một lần nào nữa đâu."
Câu nói chân thành ấy, với một chút run rẩy trong giọng điệu, khiến cụ bà không khỏi xúc động, cuối cùng cũng quyết định thổ lộ sự thật. "Được rồi, bà sẽ nói cho con biết. Thực ra, bà đã mắc bệnh tim từ nhiều năm nay, nhưng bà không muốn cha con hay mẹ con biết, vì họ đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ khi con bị thất lạc, bà không muốn họ phải thêm gánh nặng lo lắng vì sức khỏe của bà nữa."
Noãn Noãn nghe xong, không giấu được sự xúc động lẫn phần nào phẫn nộ trước sự hy sinh thầm lặng, có phần cố chấp của bà nội. "Bà ơi, đây không phải là cách để bảo vệ mọi người đâu. Nếu bà giấu bệnh, đến khi mọi chuyện trở nên tồi tệ, cả nhà sẽ càng đau khổ hơn nhiều. Gia đình mình cần phải cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn, thay vì mỗi người tự mình gánh chịu trong im lặng."
Lời khuyên chân thành, thấu đáo ấy khiến cụ bà trầm ngâm suy nghĩ. Bà nhìn Noãn Noãn với ánh mắt đầy sự trân trọng, nhận ra, dù cô cháu gái này còn trẻ tuổi, nhưng lại sở hữu một sự thấu hiểu sâu sắc về giá trị của sự sẻ chia, đoàn kết trong gia đình mà ngay cả những người lớn tuổi, dày dạn kinh nghiệm như bà đôi khi cũng khó có thể nhận ra.
"Con nói đúng, có lẽ, bà đã quá cố chấp trong việc bảo vệ mọi người theo cách của riêng mình mà quên mất, đôi khi, sự sẻ chia mới chính là cách bảo vệ tốt nhất." Cụ bà nói, giọng bà đầy sự suy tư.
Ngay buổi tối hôm đó, dưới sự động viên của Noãn Noãn, cụ bà quyết định triệu tập cả gia đình, chính thức thông báo về tình trạng bệnh tim mà bà đã giấu kín suốt nhiều năm qua. Tin tức này khiến cả Đường Chính Nam lẫn Mục Nhã Lan đều chấn động, không giấu được sự lo lắng, đồng thời cũng có phần trách móc vì bà đã không chia sẻ sớm hơn.
"Mẹ, sao mẹ có thể giấu chuyện quan trọng như vậy suốt bao năm qua? Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, con sẽ ân hận cả đời mất!" Đường Chính Nam nói, giọng ông đầy sự xúc động, lo lắng.
"Ta chỉ không muốn các con phải lo lắng thêm, sau tất cả những gì đã trải qua vì việc mất Tiểu Noãn." Cụ bà giải thích, ánh mắt bà đầy sự áy náy.
"Nhưng bà ơi, gia đình là để cùng nhau chia sẻ mọi buồn vui, khó khăn mà, không phải để mỗi người tự gánh chịu một mình đâu ạ." Noãn Noãn lên tiếng, nhắc lại chính những gì cô đã nói với bà nội trong buổi chiều hôm đó, và lần này, lời nói ấy dường như đã thực sự chạm đến trái tim của tất cả mọi người có mặt.
Sau cuộc trò chuyện đầy xúc động ấy, cả gia đình quyết định cùng nhau đưa cụ bà đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe toàn diện, đồng thời lên kế hoạch điều trị phù hợp, đảm bảo bà nhận được sự chăm sóc tốt nhất có thể. Đường Dịch Phong, dù vẫn còn giữ khoảng cách nhất định với Noãn Noãn trong nhiều vấn đề khác, cũng không giấu được sự cảm kích trước những gì cô đã làm cho bà nội.
"Cảm ơn em, vì đã giúp bà nội chịu chia sẻ về tình trạng sức khỏe của mình." Anh nói với Noãn Noãn trong lúc cả gia đình đang chờ đợi kết quả khám bệnh tại bệnh viện, đây là lần đầu tiên anh chủ động bày tỏ sự cảm kích chân thành dành cho cô kể từ ngày cô trở về.
"Không có gì đâu anh, em chỉ nghĩ, gia đình thì nên cùng nhau đối mặt với mọi chuyện thôi." Noãn Noãn đáp, mỉm cười ấm áp, cảm nhận được, dù chậm rãi, nhưng mối quan hệ giữa cô và người anh trai bí ẩn này đang dần dần được cải thiện theo một hướng tích cực.
May mắn thay, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, các bác sĩ xác nhận, tình trạng bệnh tim của cụ bà tuy cần được theo dõi, điều trị cẩn thận, nhưng chưa đến mức nguy hiểm đến tính mạng nếu tuân thủ đúng phác đồ điều trị cùng một chế độ sinh hoạt lành mạnh. Tin tức này mang lại một sự nhẹ nhõm lớn lao cho cả gia đình, đồng thời cũng là một bài học quý giá về tầm quan trọng của sự sẻ chia, đoàn kết mà Noãn Noãn đã vô tình mang lại cho tổ ấm mới của mình.
Từ sau sự kiện ấy, cụ bà bắt đầu dành nhiều thời gian hơn để trò chuyện, chia sẻ với Noãn Noãn về những kỷ niệm, kinh nghiệm sống mà bà đã tích lũy được qua nhiều thập kỷ. Mỗi buổi chiều, hai bà cháu thường ngồi cùng nhau trong khu vườn, nhâm nhi tách trà, trong khi cụ bà kể lại những câu chuyện về thời trẻ của mình, về cách bà đã cùng ông nội xây dựng nên cơ nghiệp Tập đoàn Đường Thị từ hai bàn tay trắng.
"Ngày xưa, khi mới lấy ông nội con, gia đình ta còn nghèo lắm, phải tự tay làm mọi việc, từ nấu ăn, giặt giũ, đến phụ giúp việc kinh doanh nhỏ lẻ của gia đình." Cụ bà kể, ánh mắt bà đầy sự hoài niệm về những năm tháng gian khó nhưng cũng đầy ý nghĩa của tuổi trẻ.
"Vậy ra bà cũng từng trải qua những khó khăn giống như con vậy." Noãn Noãn nhận xét, cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc hơn với bà nội qua những câu chuyện chân thực này.
"Đúng vậy, có lẽ, đó cũng là lý do vì sao, ta luôn trân trọng những giá trị giản dị, chân thành, dù cuộc sống hiện tại có xa hoa, sung túc đến đâu." Cụ bà đáp, nắm chặt tay cháu gái đầy trìu mến. "Con đã giúp ta nhớ lại những giá trị quý báu ấy, những điều mà đôi khi, giữa cuộc sống bận rộn, xa hoa, ta đã dần lãng quên mất."
Những buổi trò chuyện chân thành như vậy dần dần trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của cả hai bà cháu, không chỉ giúp củng cố thêm mối quan hệ gắn kết giữa họ, mà còn mang lại cho cụ bà một nguồn động lực tinh thần quý giá, góp phần quan trọng vào quá trình hồi phục sức khỏe của bà.
Một ngày nọ, cụ bà đề xuất một ý tưởng bất ngờ, muốn cùng Noãn Noãn thực hiện một chuyến du lịch nhỏ đến vùng quê nơi bà đã sinh ra, lớn lên trước khi kết hôn vào gia tộc họ Đường. "Ta muốn cho con thấy, nơi mà cuộc đời ta đã bắt đầu, trước khi trở thành một phần của gia tộc giàu có này."
Chuyến đi ấy, dù ban đầu khiến cả gia đình có phần lo lắng vì tình trạng sức khỏe của cụ bà, nhưng sau khi tham khảo ý kiến bác sĩ và được đảm bảo về mặt an toàn, mọi người đều đồng ý để hai bà cháu thực hiện chuyến đi đầy ý nghĩa này, với sự tháp tùng của một đội ngũ y tế nhỏ để đảm bảo an toàn tuyệt đối.
Tại vùng quê yên bình ấy, cụ bà dẫn Noãn Noãn đi thăm lại những nơi chốn quen thuộc của tuổi thơ — ngôi nhà tranh đơn sơ nơi bà từng sinh sống, con sông nhỏ nơi bà từng tắm mát mỗi mùa hè, và cả ngôi trường làng nơi bà đã học những bài học đầu tiên trong cuộc đời. "Nhìn những nơi này, con có thấy không, dù ta hiện tại sống trong nhung lụa, nhưng gốc rễ của ta vẫn luôn là một cô gái quê giản dị."
Chuyến đi ấy không chỉ mang đến cho Noãn Noãn cơ hội hiểu rõ hơn về cội nguồn, xuất thân của bà nội, mà còn giúp củng cố thêm niềm tin của cô rằng, dù xuất thân, hoàn cảnh sống có khác biệt đến đâu, những giá trị chân thành, giản dị vẫn luôn là điều quý giá nhất mà con người cần gìn giữ.
Trong chuyến đi ấy, hai bà cháu cũng ghé thăm một ngôi chùa nhỏ nằm trên đỉnh đồi gần làng, nơi cụ bà thường đến cầu nguyện mỗi khi về thăm quê. Đứng trước bàn thờ Phật, cụ bà thắp một nén hương, thì thầm cầu nguyện, rồi quay sang Noãn Noãn, ánh mắt bà đầy sự xúc động. "Suốt mười tám năm qua, mỗi lần về đây, ta đều cầu nguyện cho con được bình an, dù không biết con đang ở đâu, sống như thế nào."
Nghe những lời chia sẻ ấy, Noãn Noãn không kìm được nước mắt, ôm chặt lấy bà nội. "Bà ơi, những lời cầu nguyện của bà chắc chắn đã được lắng nghe, vì giờ đây, con đã tìm được đường về nhà."
Trên đường trở về thành phố, cả hai bà cháu đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm, gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết, một minh chứng cho thấy, đôi khi, những chuyến đi trở về nguồn cội lại chính là cách tốt nhất để hàn gắn, củng cố những mối quan hệ gia đình, giúp mỗi người hiểu rõ hơn về nhau, về những giá trị cốt lõi đã hình thành nên con người của họ ngày hôm nay.