Vài tuần sau sự kiện liên quan đến sức khỏe của bà nội, mối quan hệ trong gia đình đã trở nên gắn kết, ấm áp hơn rất nhiều, nhưng Noãn Noãn vẫn cảm nhận được, giữa cô và Đường Dịch Phong vẫn còn tồn tại một khoảng cách vô hình nào đó, một điều gì đó mà anh vẫn chưa sẵn sàng chia sẻ, dù thái độ của anh đã trở nên thân thiện hơn phần nào so với những ngày đầu.
Một buổi tối, khi Noãn Noãn đang ngồi một mình trong phòng khách xem lại những bức ảnh gia đình cũ mà Mục Nhã Lan đã đưa cho cô, cô tình cờ tìm thấy một bức ảnh chụp cô lúc còn nhỏ, khoảng hai, ba tuổi, đang được một cậu bé trạc mười, mười một tuổi bế trên tay, cả hai đều cười tươi rạng rỡ trước ống kính.
"Đây chắc chắn là anh Dịch Phong hồi nhỏ rồi." Cô lẩm bẩm, ngắm nhìn bức ảnh với một sự tò mò xen lẫn cảm động.
Đúng lúc đó, Dịch Phong tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy bức ảnh trên tay Noãn Noãn, anh khựng lại, gương mặt anh thoáng qua một sự đau đớn khó che giấu. "Em tìm thấy bức ảnh đó ở đâu vậy?"
"Mẹ đưa cho em xem đó ạ. Đây là anh bế em hồi nhỏ đúng không? Trông hai anh em mình vui vẻ quá." Noãn Noãn nói, không nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của anh trai.
Dịch Phong im lặng một lúc lâu, cuối cùng, anh ngồi xuống bên cạnh Noãn Noãn, ánh mắt anh nhìn xa xăm vào bức ảnh cũ. "Em có biết, ngày em bị lạc, ai là người được giao nhiệm vụ trông chừng em không?"
Noãn Noãn lắc đầu, cảm nhận được, đây có lẽ chính là bí mật mà Dịch Phong đã cố gắng che giấu suốt thời gian qua.
"Là anh." Dịch Phong nói, giọng anh nghẹn lại vì xúc động. "Hôm đó, ở khu chợ đông đúc, cha mẹ giao cho anh nhiệm vụ trông em trong lúc họ đi mua sắm một chút. Nhưng anh đã mải mê xem một gian hàng đồ chơi, chỉ lơ là trong chốc lát, khi quay lại, em đã biến mất không còn dấu vết."
Câu chuyện ấy khiến Noãn Noãn sững sờ, hiểu ra ngay lập tức nguyên nhân đằng sau sự xa cách, mặc cảm mà Dịch Phong đã mang theo suốt mười tám năm qua. "Anh... anh đã tự trách mình suốt bao năm nay vì chuyện này sao?"
"Đúng vậy." Dịch Phong đáp, giọng anh đầy sự đau khổ bị kìm nén từ lâu. "Suốt mười tám năm qua, anh luôn sống trong cảm giác tội lỗi, tự trách bản thân vì đã không làm tròn trách nhiệm mà cha mẹ giao phó, khiến gia đình phải chịu đựng nỗi đau mất con suốt bao năm trời. Khi em trở về, thay vì vui mừng trọn vẹn như những người khác, anh lại cảm thấy... cảm thấy xấu hổ, không dám đối mặt trực tiếp với em, vì mỗi lần nhìn thấy em, anh lại nhớ đến sai lầm của chính mình."
Noãn Noãn, nghe xong câu chuyện đầy đau xót ấy, không kìm được cảm xúc, ôm chầm lấy anh trai trong một cái ôm chân thành, ấm áp. "Anh ơi, chuyện đó xảy ra khi anh còn nhỏ, chỉ là một tai nạn ngoài ý muốn, không phải lỗi của anh đâu. Anh không thể cứ mãi dằn vặt bản thân về một chuyện đã xảy ra từ mười tám năm trước như vậy được."
"Nhưng nếu anh cẩn thận hơn, có lẽ em đã không phải trải qua mười tám năm sống thiếu thốn tình thân, phải lớn lên trong trại trẻ mồ côi." Dịch Phong nói, giọng anh vẫn còn đầy sự tự trách.
"Anh à, nếu không có mười tám năm ấy, có lẽ em đã không trở thành con người mà em hiện tại, một người biết trân trọng những gì mình đang có, biết yêu thương, chia sẻ với mọi người xung quanh." Noãn Noãn nói, cố gắng giúp anh trai nhìn nhận vấn đề theo một hướng tích cực hơn. "Em không hề oán trách anh, ngược lại, em còn cảm thấy may mắn vì cuối cùng cũng có cơ hội được gặp lại anh, được có một người anh trai quan tâm đến mình sâu sắc như vậy."
Những lời nói chân thành, đầy bao dung ấy khiến Dịch Phong không kìm được những giọt nước mắt đã kìm nén suốt mười tám năm qua, để chúng tự do tuôn rơi trong vòng tay của cô em gái mà anh từng nghĩ, mình không xứng đáng được yêu thương, tha thứ. "Cảm ơn em, Noãn Noãn, cảm ơn em vì đã tha thứ cho anh."
"Anh không cần phải cảm ơn em vì điều đó, vì thực sự, chưa bao giờ có lỗi lầm nào cần được tha thứ ở đây cả. Đó chỉ là một tai nạn đáng tiếc, và giờ đây, điều quan trọng nhất là chúng ta đã tìm lại được nhau." Noãn Noãn đáp, xoa nhẹ lưng anh trai để trấn an.
Cuộc trò chuyện đầy nước mắt nhưng cũng vô cùng ý nghĩa ấy đã đánh dấu một bước ngoặt quan trọng trong mối quan hệ giữa Noãn Noãn và Dịch Phong, gỡ bỏ hoàn toàn rào cản tâm lý nặng nề mà anh đã mang theo suốt mười tám năm dài đằng đẵng. Từ đêm đó trở đi, Dịch Phong bắt đầu cởi mở hơn rất nhiều với cô em gái mới tìm lại, thường xuyên chủ động trò chuyện, chia sẻ, thậm chí còn tình nguyện dạy cho cô những kiến thức cơ bản về quản trị kinh doanh, chuẩn bị cho tương lai nếu cô có ý định tham gia vào công việc của tập đoàn gia đình.
"Này, học chậm thôi anh ơi, em còn chưa hiểu nổi mấy cái biểu đồ tài chính rối rắm này đâu." Noãn Noãn than thở trong một buổi tối, khi Dịch Phong đang cố gắng giải thích cho cô về báo cáo tài chính quý của công ty.
"Không sao, chúng ta có thể học chậm rãi, quan trọng là em hiểu được bản chất vấn đề." Dịch Phong đáp, kiên nhẫn giảng giải lại từ đầu, một sự thay đổi hoàn toàn so với hình ảnh lạnh lùng, xa cách mà anh từng thể hiện trong những ngày đầu tiên Noãn Noãn trở về gia đình.
Chứng kiến sự thay đổi tích cực này giữa hai anh em, cả Đường Chính Nam lẫn Mục Nhã Lan đều không giấu được niềm hạnh phúc, cảm nhận được, ngôi nhà của họ, sau bao năm chìm trong nỗi đau, mất mát, giờ đây đang dần dần được lấp đầy bởi tiếng cười, sự ấm áp mà họ đã khao khát suốt mười tám năm qua.
Một buổi tối, khi cả gia đình đang dùng bữa cơm cùng nhau, Dịch Phong bất ngờ đề xuất một ý tưởng mà anh đã ấp ủ từ lâu. "Con nghĩ, chúng ta nên thành lập một quỹ hỗ trợ đặc biệt dành cho các gia đình có con em bị thất lạc, giúp họ có thêm nguồn lực để tìm kiếm, đồng thời hỗ trợ tâm lý cho những gia đình đang phải trải qua nỗi đau tương tự như những gì gia đình mình đã từng chịu đựng."
Đề xuất đầy ý nghĩa này nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ tất cả các thành viên trong gia đình, đặc biệt là từ Noãn Noãn, người hiểu rõ hơn ai hết, giá trị của việc được đoàn tụ với gia đình ruột thịt sau nhiều năm xa cách. "Đây là một ý tưởng tuyệt vời, em nghĩ, chúng ta có thể kết hợp quỹ này với hoạt động từ thiện mà em và mẹ đang triển khai cho các trại trẻ mồ côi."
"Đúng vậy, chúng ta có thể tạo ra một mạng lưới hỗ trợ toàn diện hơn, không chỉ giúp đỡ những đứa trẻ mồ côi, mà còn hỗ trợ các gia đình đang tìm kiếm con em bị thất lạc." Dịch Phong bổ sung, ánh mắt anh tràn đầy sự nhiệt huyết khi nói về dự án ý nghĩa này.
Sự hợp tác giữa hai anh em trong việc xây dựng dự án từ thiện đầy ý nghĩa này càng củng cố thêm mối quan hệ gắn kết giữa họ, biến những tổn thương, mặc cảm trong quá khứ thành động lực để tạo ra những giá trị tích cực, ý nghĩa cho xã hội, một minh chứng sống động cho sức mạnh chữa lành của tình yêu thương gia đình.
Để chuẩn bị cho việc ra mắt chính thức quỹ hỗ trợ mới, Dịch Phong cùng Noãn Noãn đã dành nhiều tuần liền để lên kế hoạch chi tiết, từ việc xây dựng cơ chế hoạt động, đến việc tìm kiếm những đối tác uy tín có thể hỗ trợ về mặt pháp lý, tài chính. Quá trình làm việc chung này càng giúp hai anh em hiểu nhau hơn, xây dựng nên một mối quan hệ hợp tác ăn ý, hiệu quả.
"Anh nghĩ, chúng ta nên đặt tên quỹ là gì nhỉ?" Dịch Phong hỏi trong một buổi họp bàn ý tưởng, ánh mắt anh đầy sự trăn trở tìm kiếm một cái tên thực sự ý nghĩa.
Noãn Noãn suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười đề xuất. "Em nghĩ, chúng ta có thể đặt tên là 'Quỹ Đoàn Viên', vì đó chính xác là điều mà chúng ta mong muốn mang lại cho những gia đình khác — cơ hội được đoàn tụ, giống như những gì gia đình mình đã may mắn có được."
Cái tên ấy nhận được sự đồng thuận tuyệt đối từ tất cả các thành viên trong gia đình, và ngay sau đó, "Quỹ Đoàn Viên" chính thức được thành lập, đánh dấu một cột mốc quan trọng khác trong hành trình chữa lành, lan tỏa yêu thương của gia đình họ Đường, không chỉ giới hạn trong phạm vi gia đình, mà còn mở rộng ra cả cộng đồng xã hội rộng lớn hơn.
Trong buổi lễ ra mắt Quỹ Đoàn Viên, được tổ chức trang trọng nhưng ấm cúng tại chính khu vườn của biệt thự họ Đường, Dịch Phong đã có một bài phát biểu đầy xúc động, lần đầu tiên công khai chia sẻ về câu chuyện của chính gia đình mình trước công chúng. "Mười tám năm trước, gia đình tôi đã mất đi một thành viên quan trọng trong một khoảnh khắc bất cẩn. Chúng tôi đã trải qua những năm tháng đau khổ, tuyệt vọng, cho đến khi phép màu xảy ra, em gái tôi đã trở về. Nhưng không phải gia đình nào cũng may mắn như vậy, và đó chính là lý do chúng tôi thành lập quỹ này — để giúp đỡ những gia đình khác có thêm hy vọng, nguồn lực trong hành trình tìm kiếm người thân thất lạc của họ."
Bài phát biểu chân thành ấy nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ đông đảo khách mời, giới truyền thông, đồng thời cũng thu hút được sự quan tâm, đóng góp từ nhiều nhà hảo tâm khác trong xã hội, giúp Quỹ Đoàn Viên nhanh chóng có được nguồn lực đáng kể để bắt đầu triển khai các hoạt động hỗ trợ thiết thực đầu tiên.
"Anh đã làm rất tốt." Noãn Noãn nói với Dịch Phong sau buổi lễ, không giấu được sự tự hào dành cho người anh trai đã hoàn toàn thay đổi, từ một người đàn ông khép kín, mang nặng mặc cảm tội lỗi, trở thành một nhà lãnh đạo đầy nhiệt huyết, sẵn sàng chia sẻ câu chuyện của mình để giúp đỡ những người khác.
"Đó cũng là nhờ em đã giúp anh học được cách đối mặt, chia sẻ thay vì chôn giấu nỗi đau trong lòng." Dịch Phong đáp, ánh mắt anh tràn đầy sự biết ơn chân thành dành cho cô em gái đã mang đến một sự thay đổi to lớn cho cuộc đời anh.