Một tuần sau ngày trở về, Đường Chính Nam quyết định đưa Noãn Noãn đến công ty để giới thiệu cô với toàn thể ban lãnh đạo Tập đoàn Đường Thị, một phần vì muốn cô làm quen dần với môi trường kinh doanh mà sau này, có thể cô sẽ cần phải tham gia, phần khác cũng vì ông muốn khoe khoang với mọi người về sự trở về của cô con gái yêu quý sau mười tám năm thất lạc.
"Con chỉ cần đứng đó, mỉm cười, chào hỏi mọi người là được rồi, không cần phải lo lắng gì cả." Đường Chính Nam dặn dò trong xe, cố gắng trấn an Noãn Noãn đang có phần căng thẳng trước buổi gặp gỡ quan trọng này.
"Dạ vâng ạ, con sẽ cố gắng không làm cha mất mặt đâu." Noãn Noãn đáp, tay cô siết chặt vạt áo, một bộ vest công sở mà Mục Nhã Lan đã đích thân chọn lựa cho cô, dù cô vẫn cảm thấy có phần gò bó, không thoải mái như những bộ đồ giản dị mà cô thường mặc.
Nhưng ngay khi bước vào phòng họp hội đồng quản trị, nơi hơn hai mươi vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn đang ngồi chờ đợi, một tình huống dở khóc dở cười đã xảy ra. Do quá hồi hộp, Noãn Noãn vô tình giẫm phải gấu quần vest quá dài mà cô chưa quen mặc, ngã sõng soài ngay giữa phòng họp trước sự chứng kiến của toàn thể ban lãnh đạo.
"Ối!" Cô kêu lên, cả người nằm dài trên sàn nhà bóng loáng, trong khi tập tài liệu mà cô cầm theo văng tứ tung khắp phòng.
Cả phòng họp chìm trong sự im lặng đầy bối rối trong giây lát, trước khi Noãn Noãn, thay vì xấu hổ chui xuống đất, lại bật cười thành tiếng trước sự cố hài hước của chính mình. "Xin lỗi mọi người, con... à không, cháu chào ra mắt kiểu này chắc ấn tượng lắm nhỉ?"
Câu nói dí dỏm, hồn nhiên ấy khiến không khí căng thẳng, trang trọng của phòng họp lập tức được xoa dịu, một vài vị lãnh đạo lớn tuổi không kìm được bật cười, trong khi những người khác vội vàng đứng dậy giúp cô thu dọn tài liệu, đỡ cô đứng lên.
"Tiểu thư quả nhiên rất có duyên." Một vị phó tổng giám đốc lớn tuổi nhận xét, không giấu được sự thiện cảm trước sự chân thật, hài hước của Noãn Noãn, khác hẳn với hình ảnh tiểu thư kiêu kỳ, xa cách mà nhiều người trong số họ đã hình dung trước đó.
Đường Chính Nam, dù ban đầu có phần lo lắng trước sự cố bất ngờ này, cũng không khỏi bật cười trước cách xử lý tình huống đầy duyên dáng của con gái, cảm nhận được một niềm tự hào kỳ lạ dâng lên trong lòng — không phải vì con gái ông hoàn hảo, mà vì cô có thể đối mặt với những tình huống khó xử bằng sự lạc quan, chân thành hiếm có.
Buổi giới thiệu tiếp tục diễn ra suôn sẻ hơn sau sự cố ban đầu, với Noãn Noãn dần dần lấy lại được sự tự tin, trò chuyện thân thiện với từng vị lãnh đạo, đặt ra những câu hỏi ngây thơ nhưng đôi khi lại vô cùng sắc bén về hoạt động kinh doanh của tập đoàn, khiến không ít người phải ngạc nhiên trước tư duy nhạy bén ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài hài hước, có phần đãng trí của cô.
Trong lúc buổi họp đang diễn ra, một sự cố khác lại xảy ra — hệ thống điều hòa của phòng họp bỗng nhiên trục trặc, phun ra một luồng khí lạnh buốt kèm theo tiếng kêu rít chói tai, khiến cả phòng họp náo loạn trong giây lát. Nhân viên kỹ thuật được gọi đến gấp rút để xử lý sự cố, nhưng phải mất gần nửa giờ đồng hồ mới có thể khắc phục hoàn toàn.
Trong lúc chờ đợi, thay vì để mọi người ngồi im lặng, bối rối, Noãn Noãn đã chủ động đề xuất một trò chơi nhỏ để giết thời gian — mỗi người lần lượt chia sẻ một câu chuyện hài hước hoặc kỷ niệm đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của mình. Đề xuất bất ngờ này, dù ban đầu khiến nhiều vị lãnh đạo có phần ngại ngùng, nhưng dần dần đã tạo ra một bầu không khí cởi mở, vui vẻ chưa từng có trong lịch sử các cuộc họp nghiêm túc, căng thẳng của tập đoàn.
"Tiểu thư quả thực có tài biến hóa không khí, mọi người trong công ty vốn dĩ rất ngại giao lưu với nhau ngoài công việc, nhưng hôm nay lại cởi mở đến vậy." Một vị giám đốc bộ phận nhân sự nhận xét, không giấu được sự ấn tượng trước khả năng kết nối con người tự nhiên của Noãn Noãn.
Đường Dịch Phong, người cũng có mặt trong buổi họp với vai trò Phó tổng giám đốc phụ trách mảng chiến lược của tập đoàn, đứng quan sát toàn bộ diễn biến từ một góc phòng, ánh mắt anh dõi theo Noãn Noãn với một sự phức tạp khó tả — vừa có chút ngưỡng mộ trước khả năng kết nối, tạo thiện cảm tự nhiên của cô em gái mới tìm lại, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng, áp lực nào đó mà anh chưa sẵn sàng chia sẻ với bất kỳ ai.
Sau buổi họp, khi Noãn Noãn cùng cha trở về nhà, cô không giấu được sự phấn khích khi kể lại cho Mục Nhã Lan nghe về những gì đã xảy ra tại công ty. "Mẹ ơi, con ngã cái đùng giữa phòng họp luôn đó, nhưng may là mọi người đều tốt bụng, không ai cười chê con cả."
"Con gái mẹ đúng là có tài biến những tình huống khó xử thành cơ hội để kết nối với mọi người." Mục Nhã Lan cười, xoa đầu con gái đầy trìu mến, một cử chỉ thân mật mà bà chưa từng có cơ hội thực hiện trong suốt mười tám năm dài đằng đẵng chờ đợi con gái trở về.
Buổi tối hôm đó, trong lúc dùng bữa cơm gia đình mà Noãn Noãn đã tự tay chuẩn bị như thường lệ, Đường Chính Nam chia sẻ thêm với cả nhà về ấn tượng tích cực mà con gái đã để lại trong lòng toàn thể ban lãnh đạo tập đoàn. "Hôm nay, nhiều người đã nói với ta rằng, con có một khả năng đặc biệt trong việc khiến mọi người xung quanh cảm thấy thoải mái, được là chính mình. Đây là một phẩm chất vô cùng quý giá, đặc biệt trong môi trường kinh doanh vốn dĩ đầy áp lực, căng thẳng."
Lời khen ngợi chân thành ấy khiến Noãn Noãn không giấu được niềm vui, nhưng cô cũng khiêm tốn đáp lại. "Con chỉ đơn giản là muốn mọi người xung quanh mình cảm thấy vui vẻ thôi ạ, con không giỏi về kinh doanh, tài chính như mọi người trong nhà đâu."
"Không sao, mỗi người đều có những giá trị riêng biệt để đóng góp." Đường Chính Nam đáp, ánh mắt ông đầy sự trân trọng dành cho cô con gái đã mang đến một luồng sinh khí mới mẻ, ấm áp cho cả gia đình cũng như môi trường làm việc vốn dĩ khô khan, nghiêm túc của tập đoàn.
Vài ngày sau buổi họp đầy biến cố ấy, Noãn Noãn nhận được lời mời tham gia vào một dự án đặc biệt của tập đoàn — chương trình phúc lợi dành cho nhân viên, một lĩnh vực mà ban lãnh đạo nhận thấy, với tính cách gần gũi, thấu hiểu tâm lý con người của cô, sẽ rất phù hợp để cô có thể đóng góp một cách thiết thực, ý nghĩa.
"Con nghĩ, chúng ta nên tổ chức thêm nhiều hoạt động gắn kết nhân viên hơn, như những buổi dã ngoại, tiệc mừng sinh nhật tập thể, thay vì chỉ tập trung vào các chỉ số hiệu suất công việc khô khan." Noãn Noãn đề xuất trong buổi họp đầu tiên với vai trò cố vấn cho bộ phận nhân sự, mang đến những góc nhìn hoàn toàn mới mẻ mà trước đây, ít ai trong tập đoàn từng nghĩ đến.
Đề xuất ấy, dù ban đầu vấp phải một số ý kiến hoài nghi về tính khả thi, hiệu quả kinh tế, nhưng sau khi được thử nghiệm tại một vài phòng ban nhỏ, đã mang lại những kết quả tích cực đáng kinh ngạc — tinh thần làm việc của nhân viên được cải thiện rõ rệt, tỷ lệ nghỉ việc giảm đáng kể, đồng thời năng suất lao động cũng có xu hướng tăng lên nhờ vào một môi trường làm việc thoải mái, gắn kết hơn.
"Con gái tôi quả thực có tài năng đặc biệt trong việc thấu hiểu, kết nối con người, một khả năng mà nhiều chuyên gia quản trị nhân sự dày dạn kinh nghiệm cũng khó có thể đạt được." Đường Chính Nam tự hào chia sẻ trong một cuộc họp báo với các phóng viên kinh tế, khi được hỏi về những thay đổi tích cực gần đây trong văn hóa doanh nghiệp của Tập đoàn Đường Thị.
Không lâu sau, Noãn Noãn được mời tham gia một buổi lễ trao giải thưởng thường niên dành cho nhân viên xuất sắc của tập đoàn, một sự kiện quan trọng mà cô lần đầu tiên có cơ hội đứng trên sân khấu lớn để phát biểu trước toàn thể nhân viên. Dù đã chuẩn bị bài phát biểu kỹ lưỡng, nhưng khi bước lên sân khấu, đối mặt với hàng trăm ánh mắt đang dõi theo, Noãn Noãn không tránh khỏi cảm giác hồi hộp, và trong lúc căng thẳng, cô đã vô tình đọc nhầm tên của một nhân viên được vinh danh.
"Xin chúc mừng anh... anh Trần Văn Bình!" Cô đọc to, nhưng ngay lập tức nhận ra sự nhầm lẫn khi thấy một người đàn ông khác đứng dậy với vẻ mặt bối rối. "Ơ không, xin lỗi, hình như tên đúng là Trần Bình Văn phải không ạ?"
Sự nhầm lẫn nho nhỏ ấy khiến cả khán phòng bật cười, nhưng thay vì cảm thấy xấu hổ, Noãn Noãn cũng cười theo, tự trào một cách dí dỏm. "Xin lỗi mọi người, có lẽ em quá hồi hộp nên đọc lộn tên rồi, mong anh Bình Văn thông cảm cho em nhé."
Cách xử lý tình huống đầy duyên dáng, không hề gượng ép ấy lại càng khiến toàn thể nhân viên có mặt thêm phần yêu mến, gần gũi với cô tiểu thư mới của tập đoàn, một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với sự trang trọng, xa cách mà họ vẫn thường thấy ở những buổi lễ trao giải truyền thống trước đây.
Sau sự cố nhỏ ấy, Noãn Noãn tiếp tục bài phát biểu của mình, lần này với một sự tự tin, gần gũi hơn nhiều, khi cô quyết định gạt bỏ hoàn toàn bài phát biểu đã chuẩn bị sẵn, thay vào đó, chia sẻ một cách chân thành về hành trình của chính mình. "Tôi từng là một nhân viên phục vụ bàn bình thường, cũng giống như nhiều người trong số các bạn đang làm việc chăm chỉ mỗi ngày. Tôi hiểu rõ, đằng sau mỗi con số doanh thu, mỗi báo cáo thành tích, là công sức, mồ hôi của biết bao con người. Tôi hy vọng, trong tương lai, chúng ta có thể xây dựng một môi trường làm việc nơi mọi nỗ lực đều được trân trọng, ghi nhận xứng đáng."
Bài phát biểu chân thành, không màu mè ấy nhận được tràng pháo tay nồng nhiệt từ toàn thể nhân viên có mặt, nhiều người trong số họ không giấu được sự xúc động trước những lời chia sẻ giản dị nhưng đầy ý nghĩa này. Sau buổi lễ, không ít nhân viên đã chủ động tìm đến Noãn Noãn để bày tỏ sự cảm kích, chia sẻ thêm về những khó khăn, tâm tư mà họ đang gặp phải trong công việc, tạo ra một kênh giao tiếp mới mẻ, cởi mở giữa ban lãnh đạo và đội ngũ nhân viên của tập đoàn.
"Từ trước đến giờ, chưa từng có ai trong ban lãnh đạo lại gần gũi, dễ tiếp cận như tiểu thư." Một nhân viên trẻ tuổi chia sẻ với đồng nghiệp sau buổi lễ, không giấu được sự ngưỡng mộ dành cho cách tiếp cận đầy nhân văn mà Noãn Noãn đã mang đến cho tập đoàn.