Ngọc Hoàng Đại Đế không ngủ.
Không phải vì không cần ngủ — các đại thần hay nói rằng thần linh không cần ngủ, nhưng đó là câu nói của người chưa bao giờ gánh trách nhiệm đủ nặng để biết rằng nặng hay nhẹ không liên quan đến loài gì. Ngọc Hoàng không ngủ vì có quá nhiều thứ xảy ra trong tam giới mỗi đêm mà ông cần biết trước bình minh.
Đêm hôm đó là đêm giữa năm thứ mười ba của cuộc hành trình. Đoàn thỉnh kinh đang ở đâu đó trong vùng rừng núi gần Thiên Trúc, chỉ còn vài kiếp nạn cuối trước khi đến đích. Khắp thiên đình có không khí của thứ gì đó sắp hoàn thành — không phải nhộn nhịp, mà là cái tĩnh lặng đặc biệt của thời điểm trước khi cái gì đó lớn xảy ra.
Ngọc Hoàng đứng một mình trên thượng đỉnh Linh Tiêu Bảo Điện, nhìn xuống tam giới trải ra bên dưới như bản đồ sống, và nghĩ.
✦ ✦ ✦
Có thứ mà ngay cả Ngọc Hoàng không nói với ai.
Khi Tôn Ngộ Không đại náo Thiên Cung — khi con vượn từ Hoa Quả Sơn một mình đánh lui mười vạn thiên binh thiên tướng, khi cả thiên đình chao đảo và ông phải nhờ đến Phật Tổ — có một khoảnh khắc, chỉ một khoảnh khắc, mà không ai thấy.
Ông đứng trong điện, nghe tiếng giao chiến vang lên từ bên ngoài, và thay vì tức giận hay sợ hãi — ông cảm thấy thứ gì đó mà mãi về sau ông mới có tên gọi cho nó: ngưỡng mộ.
Ngưỡng mộ một sinh linh dám đòi bình đẳng với thiên đình. Dám nói "ta xứng đáng" trước mặt những kẻ đã đứng ở vị trí của họ từ hàng triệu năm và chưa bao giờ bị ai thách thức. Dám tin vào sức mạnh của mình đến mức không thèm nhờ đến bất kỳ điển lệ hay quan hệ hay sắp đặt nào.
Đó là điều mà không một thần tiên trong Thiên Đình biết cách làm.
Họ — bao gồm cả ông — đứng ở vị trí của mình không vì đã chiến đấu để có được nó. Họ đứng ở đó vì thiên đạo đặt họ vào đó, vì vai trò của mỗi người được phân công từ trước, vì hệ thống vận hành theo cách mà không ai đặt câu hỏi vì không ai nhớ thời điểm trước khi hệ thống tồn tại.
Và đột nhiên xuất hiện một con vượn nhỏ không chịu chấp nhận thiên đạo như nó đang là, và đòi viết lại nó theo ý mình.
Ông đã nhờ Phật Tổ thu phục Ngộ Không. Điều đó đúng theo mọi điển lệ của Thiên Đình. Nhưng trong sâu thẳm — nơi không có điển lệ nào chạm đến — ông không chắc điều đó là đúng.
✦ ✦ ✦
Đêm đó, đứng một mình trên đỉnh Linh Tiêu Bảo Điện, Ngọc Hoàng nhìn về phía tây — hướng mà đoàn thỉnh kinh đang chậm rãi tiến về Linh Sơn — và nghĩ về điều mà không một điển lệ nào của Thiên Đình cho phép ông nghĩ:
Liệu hệ thống mà ông đang đứng ở đỉnh có thật sự hoàn hảo không? Hay nó chỉ hoàn hảo vì chưa có đủ Tôn Ngộ Không để thách thức nó?
Và nếu cả cuộc thỉnh kinh này — cả mười bốn năm, tám mươi mốt kiếp nạn — thật ra không phải để đem kinh về Đại Đường mà để dạy cho bốn con người đó, và qua đó cho cả tam giới, rằng thiên đạo không phải thứ bất biến mà là thứ có thể được hiểu theo cách khác — thì điều đó có ý nghĩa gì với ông?
Ông không có câu trả lời.
Có lẽ đó là điều duy nhất trung thực mà Ngọc Hoàng Đại Đế có thể nói trong đêm đó: tôi không biết. Và không biết — sau hàng triệu năm đứng ở vị trí của người biết tất cả — là thứ vừa đáng sợ vừa, kỳ lạ thay, vừa giống tự do hơn bất cứ thứ gì ông từng cảm thấy.
Bình minh ló dạng. Thiên Đình thức dậy theo nhịp muôn năm không đổi.
Ngọc Hoàng quay vào điện, ngồi lên ngai vàng, và bắt đầu ngày mới với khuôn mặt của người cai quản tam giới — bình thản, uy nghiêm, không để lộ bất cứ thứ gì.
Đó là việc của ông. Và ông làm tốt việc đó.
Nhưng dưới lòng ngai vàng, trong im lặng của khoảnh khắc chưa ai vào điện, câu hỏi vẫn còn đó — không có câu trả lời, không được phép có câu trả lời, nhưng vẫn sống.
Như mọi câu hỏi thật sự đáng được hỏi.