"Bà đã trả lời câu đó chưa?"
Vệ Vô Song đứng trước ánh sáng, nghe câu hỏi của Lục Tiêu, và không trả lời ngay.
Không phải vì không có câu trả lời. Mà vì có quá nhiều câu trả lời và bà cần phân biệt đâu là câu trả lời thật.
Sẽ làm gì với thứ này?
Câu trả lời dễ nhất: mang về cho hội đồng học giả. Tiếp tục dịch thuật. Chia sẻ tri thức.
Câu trả lời đúng về mặt lý thuyết, nhưng không đầy đủ.
Bởi vì hội đồng học giả không kiểm soát được điều gì xảy ra với tri thức sau khi nó được dịch và công bố. Kiến Vũ sẽ dùng nó theo cách của Kiến Vũ. Minh Nguyệt Tông sẽ dùng theo cách của Minh Nguyệt Tông. Đông Lăng — triều đình Đông Lăng, không phải Triệu Khiêm Hòa — sẽ dùng theo cách của họ.
Và cỗ máy Tây Hoang vẫn còn đó, không đầy đủ và vì vậy chưa nguy hiểm tối đa, nhưng sẽ còn đó mãi mãi cho đến khi ai đó quyết định kết nối nó với cấu trúc thứ sáu và sau đó với nơi này.
"Tôi chưa có câu trả lời hoàn chỉnh." Bà cuối cùng nói, thành thật với cả ánh sáng lẫn với Lục Tiêu. "Nhưng tôi có phần đầu của câu trả lời."
"Phần đầu là gì?" Khải Nguyên hỏi.
"Không ai được quyết định một mình." Bà quay lại nhìn bốn người còn lại — Lục Tiêu ngồi dưới sàn, Khải Nguyên và Triệu Khiêm Hòa đứng cách bà mười trượng, Ảnh Nguyệt ở phía sau cùng. "Không phải tôi, không phải hội đồng, không phải Kiến Vũ, không phải Minh Nguyệt Tông, không phải Đông Lăng. Đây là điều mà Tiền Nhân đã làm sai — để một nhóm nhỏ quyết định cho toàn bộ nền văn minh. Và kết quả là tất cả chết."
"Nhưng làm thế nào để tất cả mọi người cùng quyết định?" Triệu Khiêm Hòa hỏi, giọng của người đã nghĩ về vấn đề này từ lâu. "Không thể hỏi ý kiến của toàn bộ thiên hạ về một quyết định kỹ thuật."
"Không thể." Bà đồng ý. "Nhưng có thể đảm bảo rằng không một lực lượng đơn lẻ nào kiểm soát toàn bộ."
"Bà đang đề xuất gì?" Ảnh Nguyệt hỏi, giọng trực tiếp như thường lệ.
Vệ Vô Song nhìn vào ánh sáng — trung tâm điều phối mười hai nghìn năm, tri thức ba nghìn năm của nền văn minh đã diệt vong, đang chiếu lên những mẫu không thể hiểu hết.
"Đề xuất của tôi là chia khóa." Bà nói. "Cấu trúc thứ bảy này không thể bị kiểm soát bởi một người hay một tổ chức. Không vào được nếu ý định sai lầm — chúng ta đã chứng minh điều đó trên đường leo. Nhưng ngoài ra, cần thêm một cơ chế vật lý: chia thông tin để kích hoạt hệ thống thành nhiều phần, mỗi phần do một bên giữ. Muốn kích hoạt toàn bộ — phải có tất cả các bên đồng ý."
Im lặng.
"Như hiệp ước nhiều bên ký kết." Triệu Khiêm Hòa suy nghĩ to. "Không phải hiệp ước giấy — mà là hiệp ước được xây vào kỹ thuật của hệ thống."
"Đúng vậy."
"Và nếu tất cả các bên không bao giờ đồng ý?" Khải Nguyên hỏi.
"Thì hệ thống không bao giờ được kích hoạt hoàn toàn." Bà nhìn ông ta. "Và đó có thể không phải kết cục tệ nhất."
✦ ✦ ✦
Ảnh Nguyệt bước ra phía trước, nhìn vào ánh sáng, không nói gì trong một hồi lâu.
Rồi bà ta quay lại nhìn Vệ Vô Song.
"Minh Nguyệt Tông sẽ không đồng ý với đề xuất này." Bà ta nói thẳng. "Người ra lệnh cho tôi đến đây năm năm trước muốn kiểm soát, không muốn chia sẻ."
"Tôi biết."
"Và tôi không đại diện cho Minh Nguyệt Tông hôm nay." Ảnh Nguyệt tiếp tục nhìn thẳng vào mắt bà. "Nhưng nếu đề xuất của bà muốn có hiệu lực thực sự — Minh Nguyệt Tông cần là một trong các bên giữ khóa. Và để họ đồng ý, cần có người nói chuyện với họ theo cách họ hiểu."
"Người đó là bà?"
"Tôi sẽ thử." Ảnh Nguyệt không nói chắc, và sự thành thật đó có giá trị hơn bất kỳ lời hứa chắc chắn nào. "Không đảm bảo kết quả. Nhưng tôi sẽ thử."
Vệ Vô Song gật đầu.
Lục Tiêu đứng dậy từ sàn, nhìn vào ánh sáng lần cuối, rồi nhìn bà.
"Bà Vệ." Cậu nói. "Câu hỏi trên khung cửa — cấu trúc đã nhận được câu trả lời của bà rồi chứ?"
Bà nhìn vào ánh sáng. Những mẫu di chuyển của nó — không thể đoán, không thể đọc, nhưng có cái gì đó trong đó mà bà không có từ nào mô tả ngoại trừ: tiếp nhận.
"Có." Bà nói. "Tôi nghĩ vậy."
Cậu gật đầu, như thể điều đó là đủ.