Bên trong cấu trúc thứ bảy, không có hành lang.
Không có khoang riêng biệt, không có tầng trên tầng dưới, không có ký tự trên tường hay hình ảnh trên trần. Chỉ có một không gian — hình cầu, đường kính rộng hơn bất kỳ cái gì trong sáu cấu trúc kia gộp lại — và ở trung tâm không gian đó, thứ mà Vệ Vô Song đứng nhìn trong một hồi lâu không nói được.
Không phải cỗ máy.
Hoặc đúng hơn: cỗ máy ở đây không có hình dạng vật lý cố định. Nó là ánh sáng — không phải ánh sáng thụ động phát ra từ vật thể, mà là ánh sáng chủ động, có cấu trúc, di chuyển theo những mẫu phức tạp đến mức não người không thể nhận ra khuôn mẫu lặp lại, dù có. Trông như một ngôi sao nhỏ đang cháy với màu sắc không thuộc về quang phổ bình thường — xanh, trắng, và một thứ gì đó giữa hai màu đó mà mắt người nhìn thấy nhưng không có tên gọi.
"Đây là..." Triệu Khiêm Hòa bắt đầu và không kết thúc được câu.
"Đây là nguồn." Vệ Vô Song nói, giọng lạ hơn bình thường — không phải vì sợ, mà vì thứ gì đó không phải sợ và không phải hưng phấn, một thứ gì đó ở giữa mà tiếng Hán đương đại không có từ. "Không phải kho tri thức. Không phải nhà tù. Đây là thứ tạo ra khả năng kết nối toàn bộ hệ thống — trung tâm điều phối mà ông Triệu nói đến."
"Nó... nhận ra chúng ta không?" Khải Nguyên hỏi, giọng thấp.
Như thể câu hỏi đó là tín hiệu, ánh sáng ở trung tâm thay đổi — không dữ dội như cỗ máy Tây Hoang khi có người lạ tiếp cận, mà chậm và sâu, như khi mặt trời thay đổi góc chiếu và cả cảnh vật thay đổi theo.
"Nó biết chúng ta ở đây từ khi chúng ta bắt đầu leo." Lục Tiêu nói, nhìn chằm chằm vào ánh sáng. "Những câu hỏi trên đường leo — tại sao ngươi đến, ngươi sẽ làm gì — đó không phải thử thách. Đó là cách nó tìm hiểu."
"Và kết quả của việc tìm hiểu là..." Ảnh Nguyệt nhìn xung quanh không gian — không có cơ chế phòng thủ nào kích hoạt, không có gì ngăn cản họ tiến đến gần hơn. "Chúng ta được vào."
"Chúng ta được vào." Vệ Vô Song gật đầu.
✦ ✦ ✦
Bà tiến lại gần ánh sáng — từng bước, quan sát phản ứng, ghi chú trong đầu vì không đủ điều kiện lấy sổ ra lúc này.
Ở khoảng cách năm trượng, bà bắt đầu cảm nhận được điều mà không có từ nào trong bất kỳ ngôn ngữ nào bà biết có thể mô tả chính xác: như thể toàn bộ thông tin từ sáu cấu trúc kia — tất cả những gì hội đồng học giả đã dịch trong năm năm, tất cả những gì còn chưa dịch — đang hiện diện ở đây, không phải theo dạng chữ viết hay hình ảnh, mà theo dạng... tiềm năng. Khả năng. Câu trả lời cho những câu hỏi chưa được hỏi.
"Nó lưu trữ mọi thứ." Bà nói. "Không phải theo cách vật lý như các cấu trúc kia. Nó là... trí nhớ sống. Tri thức không bị ghi chép vào đá hay kim loại mà được duy trì trong chính cái ánh sáng đó."
"Tri thức của cả nền văn minh Tiền Nhân." Triệu Khiêm Hòa thở không đều. "Ba nghìn năm."
"Và cỗ máy Tây Hoang — cái 'gương phản chiếu ý định' — kết nối với đây." Bà nhìn vào ánh sáng. "Nghĩa là nó không chỉ phản chiếu ý định — nó sử dụng tri thức từ đây để... thực hiện ý định đó."
"Bất kỳ ý định nào?" Ảnh Nguyệt hỏi.
"Bất kỳ ý định nào mà nền văn minh ba nghìn năm tích lũy đủ tri thức để thực hiện." Vệ Vô Song đứng yên nhìn ánh sáng. "Và bây giờ chúng ta hiểu tại sao Tiền Nhân diệt vong. Không phải vì họ dùng nó sai — mà vì khi nó đủ mạnh, ranh giới giữa 'làm được' và 'nên làm' biến mất hoàn toàn. Và con người — bất kỳ nền văn minh nào — không được xây dựng để sống với ranh giới đó đã biến mất."
Im lặng trong không gian cầu khổng lồ.
Ánh sáng tiếp tục chuyển động theo những mẫu không thể đoán của nó.
Lục Tiêu ngồi xuống sàn — sàn không có vật liệu rõ ràng, chỉ là ánh sáng yếu hơn chiếu lên từ bên dưới — và nhìn lên không gian. Cậu trông như người vừa được nghe xong một câu chuyện rất dài và đang tiêu hóa nó.
"Bà Vệ." Cậu nói. "Câu hỏi trên khung cửa — ngươi sẽ làm gì với thứ ngươi tìm thấy — bà đã trả lời câu đó chưa?"