Con đường xoắn ốc hiện ra đúng như Triệu Khiêm Hòa mô tả — khi đứng gần đủ, những vết khắc trên đá trở nên rõ ràng: không phải bậc thang, mà là những ký hiệu dẫn đường, chỉ nhìn thấy khi ánh sáng chiếu vào đúng góc.
Lục Tiêu là người nhìn thấy đầu tiên. "Ký tự." Cậu chỉ vào vách đá. "Giống ký tự trong các cấu trúc, nhưng đơn giản hơn. Như thể được viết để ai đó đọc từ xa trong khi đang đi."
"Đọc được gì không?" Vệ Vô Song hỏi.
Cậu nhìn chăm chú. "Một phần. Cái này..." Cậu dọc theo vách đá. "Nó như đang hỏi thứ gì đó."
"Hỏi gì?"
"Hỏi... tại sao." Cậu nhìn lại bà. "Không phải 'ngươi là ai' hay 'ngươi đến từ đâu'. Hỏi 'tại sao ngươi đến đây'."
Họ bắt đầu leo.
Con đường không khó về mặt địa hình — không quá dốc, không quá hẹp, và có những chỗ nghỉ tự nhiên theo đúng khoảng cách mà người leo núi cần. Như thể được thiết kế cho con người.
Nhưng càng lên cao, điều kỳ lạ bắt đầu xảy ra.
Không phải với núi. Với người leo.
Triệu Khiêm Hòa dừng lại ở chỗ nghỉ thứ ba, mặt tái, nhìn vào một điểm không xác định trong không khí.
"Ông ổn không?" Lục Tiêu hỏi.
"Tôi..." Ông ta chớp mắt. "Tôi thấy điều mà... tôi không chắc là thật." Ông ta nhìn Vệ Vô Song. "Tôi thấy Viện Thiên Văn bị phá hủy. Người ta đang đốt sách trong sân."
"Không có gì ở đây ngoài đá và gió." Vệ Vô Song nhìn xung quanh. "Tiếp tục đi."
"Nhưng hình ảnh đó—"
"Là thứ cấu trúc chiếu lên để xem bà ta phản ứng thế nào." Ảnh Nguyệt nói, giọng phẳng. "Tôi thấy Minh Nguyệt Tông đang tra tấn người." Bà ta không giải thích thêm, chỉ tiếp tục leo.
Khải Nguyên không nói mình thấy gì nhưng tay nắm chặt thành nắm đấm trắng.
Lục Tiêu nhìn vào khoảng không trước mặt một lúc rồi nói khẽ: "Con thấy bà Vệ. Bà chết một mình trên núi này."
Vệ Vô Song dừng lại, quay nhìn cậu.
"Cậu sợ không?" Bà hỏi.
"Sợ." Cậu thành thật. "Nhưng con vẫn muốn leo."
Bà nhìn cậu một lúc. Mười bảy tuổi, đứa trẻ chăn dê leo vào hang đêm núi đổ vì tò mò, bây giờ đang leo núi không ai quay về vì cùng lý do.
"Đi thôi." Bà quay lại leo tiếp.
✦ ✦ ✦
Kỳ lạ nhất là phần Vệ Vô Song trải qua.
Bà không thấy hình ảnh. Bà nghe giọng nói.
Giọng của cha bà — mất từ khi bà mười hai tuổi. Giọng của người thầy đầu tiên dạy bà đọc ký tự cổ — đã già và mất liên lạc từ mười năm nay. Và giọng của người không phải thật — giọng của cỗ máy ở Tây Hoang, nếu cỗ máy đó có giọng.
Giọng nói cuối cùng đó không hỏi gì. Nó chỉ nói, đều và sâu như tiếng tim đập: "Ngươi hiểu rồi chứ?"
Bà không biết nó hỏi về điều gì. Nhưng bà trả lời trong đầu, thật thà: "Tôi hiểu một phần. Phần còn lại tôi đang cố hiểu."
Giọng nói lặng xuống. Đường leo tiếp tục hiện ra rõ hơn.
Họ đến đỉnh sau sáu canh giờ leo.
Không có ai chặn họ lại. Không có cơ chế bảo vệ hữu hình nào. Chỉ có gió, đá, và ở dưới chân đỉnh núi — một cửa vào được khắc thẳng vào vách đá, hình lục giác, với ánh sáng xanh lan tỏa từ bên trong đủ mạnh để nhìn thấy ngay cả dưới ánh mặt trời.
Lục Tiêu đọc ký tự khắc trên khung cửa. Chậm, cẩn thận, từng chữ.
Rồi cậu nhìn Vệ Vô Song, và lần đầu tiên trong ba năm học cùng bà, mắt cậu có thứ gì đó không hoàn toàn là tự tin.
"Bà Vệ." Cậu nói. "Nó không hỏi 'tại sao ngươi đến'. Nó hỏi 'ngươi sẽ làm gì với thứ ngươi tìm thấy'."