Tin tức lan ra nhanh hơn tốc độ ngựa chạy — điều đó luôn xảy ra, và Vệ Vô Song không có cách nào ngăn chặn.
Trong vòng mười ngày sau cuộc gặp ở Bắc Hoang, Kiến Vũ nhận được báo cáo từ mạng lưới tình báo của mình rằng Đông Lăng đang di chuyển về phía Thiết Sơn. Hứa Khâm — bây giờ đã lên hàm Tam Phẩm, chỉ huy một quân đoàn đầy đủ — được điều về phía đông với mười nghìn quân.
Minh Nguyệt Tông kích hoạt tất cả các đội đặc nhiệm còn lại. Ảnh Nguyệt, từ Bắc Hoang, gửi tin về rồi tự mình đi thẳng về phía Thiết Sơn mà không chờ lệnh từ trên.
Hội Thiên Cơ không có quân đội. Khải Nguyên đến Thiên Giám Các gặp Vệ Vô Song, mặt mũi căng thẳng lần đầu tiên bà thấy trong ba năm quen biết.
"Chúng ta không đến trước được." Ông ta nói thẳng. "Kiến Vũ có mười nghìn quân. Minh Nguyệt Tông có hai mươi đội đặc nhiệm. Đông Lăng có..." Ông ta nhìn bà. "Chúng ta không biết Đông Lăng có bao nhiêu."
"Viện Thiên Văn của Triệu Khiêm Hòa không có quân đội." Vệ Vô Song đang đóng gói, không ngừng tay. "Nhưng triều đình Đông Lăng có thể phát hiện ra ông ta đang làm gì và cử quân theo."
"Vậy thì chúng ta đến để làm gì?"
"Để đến trước tất cả họ." Bà đặt cuốn sổ cuối cùng vào túi. "Không phải vì chúng ta nhanh hơn — mà vì chúng ta biết điều họ không biết."
"Điều gì?"
Bà nhìn ông ta. "Cấu trúc thứ bảy không cho phép người đến với ý định sai lầm vào bên trong. Theo những gì tôi đọc được từ câu chuyện trên trần cấu trúc thứ sáu — đó là lý do không ai leo đến đỉnh và quay về. Không phải núi cao, không phải thời tiết. Là cơ chế bảo vệ của cấu trúc."
Khải Nguyên đứng im một lúc. "Và chúng ta có ý định đúng không?"
"Tôi không biết." Vệ Vô Song thành thật. "Nhưng tôi biết rằng đến đó để tìm hiểu — không phải để chiếm — là ý định gần với 'đúng' nhất trong tất cả các bên đang chạy đua."
✦ ✦ ✦
Dải núi Thiết Sơn hiện ra trong tầm nhìn vào ngày thứ mười hai của hành trình — từ xa trông như một bức tường đá nâu sẫm dựng thẳng lên khỏi bình nguyên, không có chân dốc thoai thoải như những dãy núi thông thường. Đỉnh Thiên Đỉnh cao hơn tất cả những đỉnh xung quanh, đầu chìm trong mây vĩnh cửu dù trời phía dưới quang đãng.
Lục Tiêu nhìn lên, mắt nheo lại chống nắng. "Không thể leo trên đá trơn thẳng đứng như vậy."
"Không phải đường leo thẳng." Triệu Khiêm Hòa — đi cùng đoàn từ Bắc Hoang, năm trăm kỵ binh của ông ta ở lại phía nam — chỉ vào bên trái của Thiên Đỉnh. "Học giả của chúng tôi mô tả một con đường xoắn ốc — không nhìn thấy từ xa, chỉ hiện ra khi đứng gần đủ."
Đoàn dừng lại ở chân núi. Vệ Vô Song đặt viên la bàn ra — nó chỉ thẳng lên, như ở cấu trúc thứ sáu.
"Đây rồi." Bà cất la bàn. "Chúng ta leo."
"Bốn người?" Khải Nguyên nhìn quanh — bà, Lục Tiêu, ông ta, và Triệu Khiêm Hòa. "Không cần thêm người?"
"Thêm người không giúp được gì nếu cơ chế bảo vệ của cấu trúc dựa trên ý định." Bà nhìn lên Thiên Đỉnh. "Và bốn người ít có khả năng có ý định lẫn lộn hơn bốn mươi người."
"Còn Ảnh Nguyệt?" Lục Tiêu hỏi.
Vệ Vô Song quay nhìn — phía sau đoàn, cách vài trăm bước, một bóng người tóc trắng đang xuống ngựa.
Ảnh Nguyệt đi đến chỗ họ, không vội, như người đã đi đủ xa và không cần phải chạy nữa.
"Tôi đến một mình." Bà ta nói. "Không có lệnh của Minh Nguyệt Tông. Không đại diện cho ai." Bà ta nhìn vào mắt Vệ Vô Song. "Năm năm trước tôi đến Tây Hoang để thực hiện nhiệm vụ. Hôm nay tôi đến đây vì muốn biết kết cục của câu chuyện này là gì."
Vệ Vô Song nhìn bà ta. Người phụ nữ tóc trắng, vết sẹo trên mặt, đã từng là kẻ thù ở Tây Hoang, đã từng là người lạ ở Bắc Hoang, và bây giờ đứng ở chân núi không ai leo lên mà quay về.
"Năm người." Bà nói. "Đi thôi."