Đặc sứ của Đông Lăng không phải tướng lĩnh.
Người bước xuống từ con ngựa đen đầu đoàn năm trăm kỵ binh là một người đàn ông sáu mươi tuổi, áo bào màu xanh thẫm thêu hình sóng biển — biểu tượng học thuật của Đông Lăng, không phải biểu tượng quân sự. Tóc bạc trắng búi cao, mặt mũi như người quen ngồi thư phòng hơn là ngồi yên ngựa, nhưng lưng thẳng và bước đi cho thấy cơ thể vẫn còn khỏe mạnh.
Ông ta nhìn đoàn của Vệ Vô Song đứng trước cấu trúc thứ sáu, rồi nhìn thẳng vào Vệ Vô Song.
"Thiên Giám Các." Ông ta nói bằng tiếng Hán giọng Đông Lăng — khác một chút ở âm điệu cuối câu. "Chúng tôi biết bà từ ba năm trước. Khi tin tức về Tây Hoang lan sang phía đông."
Vệ Vô Song nhìn ông ta. "Ông là ai?"
"Triệu Khiêm Hòa. Viện Trưởng Viện Thiên Văn Đông Lăng." Ông ta cúi đầu nhẹ — không phải cúi đầu của cấp dưới với cấp trên, mà cúi đầu của người ngang hàng chào nhau. "Tôi mang theo năm trăm kỵ binh không phải vì muốn đánh nhau. Mà vì con đường từ Đông Lăng đến Bắc Hoang đi qua ba vùng lãnh thổ không an toàn và tôi muốn về đến nhà sau chuyến đi này."
"Ông biết về cấu trúc này từ bao giờ?"
"Từ lâu trước khi bà đến Tây Hoang." Ông ta nhìn vào hõm đất, nơi ánh sáng xanh lọc lên từ các vết nứt. "Đông Lăng có một truyền thống học thuật riêng về Tiền Nhân — chúng tôi gọi họ là 'Nguồn Gốc', không phải 'Tiền Nhân'. Và chúng tôi đã biết về bảy cấu trúc từ hơn hai trăm năm trước."
Vệ Vô Song đứng im.
"Hai trăm năm." Ảnh Nguyệt nói sau lưng bà ta.
"Hai trăm mười bảy năm, nếu tính theo tài liệu cụ thể." Triệu Khiêm Hòa nói không chớp mắt. "Một học giả Đông Lăng tìm thấy cấu trúc thứ năm trong dải núi Đông Bắc và dành phần còn lại của đời mình ở đó. Ông ta để lại bản ghi chép — chưa đầy đủ, vì ông ta không đọc được ngôn ngữ Tiền Nhân hoàn toàn — nhưng đủ để Viện Thiên Văn hiểu rằng có bảy cấu trúc và chúng kết nối với nhau."
"Và ông ta biết vị trí cấu trúc thứ bảy?"
"Ông ta biết vùng." Triệu Khiêm Hòa nhìn bà. "Dải núi Thiết Sơn, phần phía đông, gần nguồn sông Ngân Hà cổ đại — không phải sông Ngân Hà hiện tại mà là lòng sông cũ đã khô từ mấy nghìn năm trước." Ông ta dừng lại. "Bà Vệ — tôi đến đây không phải để cạnh tranh. Tôi đến đây để chia sẻ thông tin mà chúng tôi có, đổi lấy những gì bà biết mà chúng tôi không biết."
Vệ Vô Song nhìn ông ta lâu.
"Viện Thiên Văn Đông Lăng." Bà nói. "Không phải triều đình Đông Lăng."
"Đúng vậy." Ông ta không né tránh. "Triều đình Đông Lăng không biết tôi ở đây. Họ nghĩ đây là chuyến khảo sát thiên văn ở Bắc Hoang — loại nhiệm vụ tôi hay làm nên không ai thắc mắc."
"Ông đang hành động độc lập với triều đình."
"Như bà đang hành động độc lập với Thiên Giám Các trong nhiều quyết định." Ông ta nhìn bà bình thản. "Chúng ta đều biết có những thứ không nên để vào tay người cầm quyền trước khi người cầm quyền đủ khôn ngoan để cầm."
Câu đó treo trong không khí Bắc Hoang lạnh giá một lúc.
Lục Tiêu, đứng sau Vệ Vô Song, khẽ chạm vào tay bà.
Bà gật đầu nhẹ — ra hiệu rằng mình hiểu cậu muốn nói gì. Rằng người này có thể tin được. Rằng câu hỏi không phải là có nên hợp tác không — mà là hợp tác như thế nào.
"Vào trong." Vệ Vô Song nói với Triệu Khiêm Hòa. "Tôi sẽ cho ông xem những gì trên trần nhà. Và ông sẽ kể cho tôi nghe những gì học giả của ông ghi chép được hai trăm năm trước."
✦ ✦ ✦
Họ ở trong cấu trúc thứ sáu thêm hai ngày.
Triệu Khiêm Hòa đọc được ký tự Tiền Nhân ở mức cơ bản — khoảng mười lăm phần trăm, đủ để xác nhận những gì Vệ Vô Song dịch nhưng không đủ để bổ sung. Nhưng bản ghi chép hai trăm năm của học giả Đông Lăng chứa thứ mà không ai trong hội đồng hiện tại có: sơ đồ vị trí của tất cả bảy cấu trúc, được vẽ bằng tay từ thông tin trong cấu trúc thứ năm.
Vị trí thứ bảy không nằm sâu trong dải núi Thiết Sơn.
Nó nằm bên dưới đỉnh núi cao nhất của dải — đỉnh mà người Đông Lăng gọi là Thiên Đỉnh, người các bộ lạc phía bắc gọi là "Núi Không Thể Leo", và không ai — theo tất cả tài liệu lịch sử mà Triệu Khiêm Hòa mang theo — chưa ai leo đến đỉnh và quay về kể chuyện.
"Tại sao?" Lục Tiêu hỏi khi nghe điều này.
Triệu Khiêm Hòa nhìn cậu. "Câu hỏi đúng. Và tôi không có câu trả lời."
"Nhưng ông có đoán." Lục Tiêu nhìn thẳng vào ông ta, không rụt rè.
Ông ta gật đầu, lần này với vẻ thực sự đánh giá cao cậu bé. "Đoán của tôi — dựa trên hai trăm năm tài liệu và ba năm đọc báo cáo từ hội đồng của bà Vệ — là cấu trúc thứ bảy không chỉ là kho tri thức hay nhà tù. Nó là trung tâm điều phối của toàn bộ hệ thống."
"Trung tâm điều phối." Vệ Vô Song nhìn lên trần nhà, nơi câu chuyện về "Những Người Giữ Lại" được khắc vào đá. "Và nếu ai đó đến được đó..."
"Họ không chỉ tiếp cận một cỗ máy." Triệu Khiêm Hòa hoàn thành câu. "Họ tiếp cận toàn bộ mạng lưới. Tất cả bảy cấu trúc cùng lúc."