Họ mất ba ngày trong cấu trúc thứ sáu — Vệ Vô Song đọc và ghi chép, Lục Tiêu phụ vẽ sơ đồ, hai người của Hội Thiên Cơ canh cửa, Ảnh Nguyệt hầu như không rời khỏi khoang, mắt không rời trần nhà dù không đọc được gì.
Ngày thứ tư, Hàn Lộ từ trạm quan sát phóng ngựa đến với tin không hay.
"Có đoàn kỵ binh từ phía đông — ít nhất năm trăm người, không mang cờ của Kiến Vũ hay bất kỳ quốc gia nào trong vùng." Hàn Lộ thở dốc sau hành trình bảy mươi dặm. "Tôi nhận ra phù hiệu trên yên ngựa của họ — Đông Lăng Đế Quốc."
Cả đoàn im lặng.
Đông Lăng là đế quốc lớn thứ tư trên bản đồ — phía đông dải núi Thiên Phong, không tiếp giáp trực tiếp với Kiến Vũ, vẫn thường bị coi là thứ yếu trong các tính toán chính trị vì cách xa trung tâm. Nhưng năm trăm kỵ binh đến Bắc Hoang không phải tình cờ.
"Họ biết." Vệ Vô Song nói. Không phải câu hỏi.
"Họ biết từ bao giờ?" Ảnh Nguyệt hỏi, giọng siết lại.
"Đó là câu hỏi quan trọng." Bà nhìn vào bản đồ trải ra trước mặt — sáu vị trí đỏ, một vị trí mới vừa được đánh dấu ở Bắc Hoang, và vị trí thứ bảy vẫn trống. "Nhưng câu hỏi quan trọng hơn là: họ biết gì?"
"Bà nghĩ Đông Lăng cũng có thông tin về Tiền Nhân?"
"Nếu bộ lạc Thiết Mã ở đây có câu chuyện truyền miệng về 'thứ ngủ trong đất' — thì các bộ lạc khác cũng có thể có câu chuyện tương tự. Đông Lăng nằm gần dải núi Thiết Sơn — theo sơ đồ phân bố của sáu cấu trúc đã biết, đó có thể là vùng có cấu trúc thứ bảy."
Mọi người nhìn bà.
"Và nếu Đông Lăng đã biết về cấu trúc thứ bảy — hoặc biết vị trí gần đúng của nó — trong khi chúng ta không biết..." Lục Tiêu không nói hết câu.
"Thì chúng ta đang tụt hậu." Ảnh Nguyệt kết luận, giọng phẳng. "Tôi cần liên lạc với Minh Nguyệt Tông."
"Tôi cần liên lạc với Thiên Giám Các." Vệ Vô Song đứng dậy. "Và Hội Thiên Cơ cần được thông báo ngay." Bà nhìn hai người của Khải Nguyên. "Một người về báo. Một người ở lại."
"Ai về ai ở lại?" Một trong hai hỏi.
"Người nào cưỡi ngựa nhanh hơn thì về."
✦ ✦ ✦
Đêm đó họ không ngủ trong cấu trúc — quá nguy hiểm nếu năm trăm kỵ binh Đông Lăng đến vào ban đêm và họ không có đường ra. Đóng trại trên mặt đất, lửa nhỏ, gác đêm chia làm ba ca.
Vệ Vô Song ngồi bên lửa ca đầu, viết vào sổ những gì đọc được từ trần nhà cấu trúc thứ sáu, cố chép lại càng nhiều càng tốt trước khi ký ức phai.
Ảnh Nguyệt ngồi ở phía đối diện, không ngủ dù không phải ca gác.
"Bà Vệ." Bà ta lên tiếng sau một hồi im lặng dài. "Tôi muốn hỏi thẳng một điều."
"Hỏi đi."
"Nếu cỗ máy Tây Hoang được hoàn chỉnh — kết nối lại với thứ bị nhốt ở cấu trúc thứ sáu — và nó thực sự có thể làm được điều bà mô tả..." Ảnh Nguyệt nhìn vào lửa. "Bà có muốn nó tồn tại không? Theo nghĩa không phải để sử dụng — mà là tồn tại?"
Câu hỏi đó không đơn giản như vẻ ngoài.
Vệ Vô Song đặt bút xuống. Suy nghĩ.
"Câu trả lời trung thực là tôi không biết." Bà nói. "Tri thức về nguyên lý hoạt động của nó — tôi muốn. Tri thức đó thuộc về nhân loại, không phải một đế quốc hay giáo phái. Nhưng bản thân cỗ máy — một thứ có thể tái cấu trúc vật chất không giới hạn, dựa trên ý định của người vận hành..." Bà nhìn vào lửa. "Tiền Nhân đã xây nó và diệt vong vì nó. Điều đó không phải bài học nhỏ."
"Vậy lý tưởng nhất là gì?"
"Lý tưởng nhất là hiểu nguyên lý mà không cần vật thể." Vệ Vô Song nhìn Ảnh Nguyệt. "Như học được tại sao lửa cháy mà không cần giữ cả đám cháy trong tay."
Ảnh Nguyệt gật đầu chậm. "Nhưng không ai sẽ đồng ý phá hủy nó."
"Không ai." Bà xác nhận. "Kiến Vũ muốn chiếm. Minh Nguyệt Tông muốn kiểm soát. Đông Lăng — chúng ta chưa biết họ muốn gì. Và Hội Thiên Cơ..." Bà dừng lại.
"Hội Thiên Cơ muốn bảo tồn." Ảnh Nguyệt nói hộ. "Nhưng bảo tồn và trao cho hội đồng học giả đọc — đó là hai thứ khác nhau."
"Đúng vậy."
Họ ngồi im bên lửa. Bên ngoài, gió Bắc Hoang thổi qua bình nguyên đóng băng, mang theo cái lạnh của những nơi không có người ở.
"Bà Vệ." Ảnh Nguyệt lên tiếng lần nữa, giọng thấp hơn. "Cấu trúc thứ bảy — bà nghĩ nó ở đâu?"
Vệ Vô Song nhìn bản đồ trải ra cạnh lửa. Sáu điểm đỏ. Một điểm mới ở Bắc Hoang. Vùng trống ở phía đông.
"Dải núi Thiết Sơn." Bà chỉ vào bản đồ. "Cụ thể hơn — bên trong dải núi, không phải ngoài rìa. Đủ sâu để không ai tình cờ tìm thấy."
"Và Đông Lăng biết điều đó."
"Có thể." Bà nhìn về phía đông, nơi bóng tối đặc và xa. "Hoặc họ đang đến đây để tìm ra điều chúng ta biết. Hai khả năng đó dẫn đến hai tình huống rất khác nhau."
"Chúng ta cần biết trước khi họ đến."
"Chúng ta cần biết trước khi họ đến." Bà lặp lại, rồi cầm bút lên, tiếp tục viết.
Phía đông, trong bóng tối, năm trăm kỵ binh Đông Lăng đang cưỡi về phía Bắc Hoang theo nhịp điệu của người đã biết họ đang đến đâu.