Bên trong cấu trúc thứ sáu không có hành lang.
Không có tường phẳng khắc ký tự, không có trụ cột lăng trụ xếp đều, không có ánh sáng từ các rãnh được thiết kế cẩn thận. Chỉ có một khoang lớn hình vòm — trần nhà cong xuống như lòng bàn tay úp, bề mặt không phẳng mà phủ đầy những u lồi và lõm không theo quy tắc nào — và ở giữa khoang, một cỗ máy nhỏ hơn cỗ máy Tây Hoang nhiều lần nhưng phức tạp hơn gấp bội, đang phát ra ánh sáng xanh không đều và tiếng động ngắt quãng.
Cỗ máy này không có hình cầu. Hình dạng của nó thay đổi — không liên tục, không nhanh, nhưng rõ ràng: mỗi vài nhịp tim, một bộ phận nào đó dịch chuyển và tổng thể thay đổi theo. Như sinh vật đang thở bất thường.
"Nó bị hỏng." Lục Tiêu nói.
"Hoặc đang sửa chữa." Vệ Vô Song tiến lại gần hơn, cẩn thận, đặt viên đá trong suốt ra. Viên đá sáng lên — nhưng ánh sáng cũng không đều, nhấp nháy theo nhịp của cỗ máy.
Tương tác. Hai chiều. Nhưng không ổn định.
"Bà Vệ." Ảnh Nguyệt đứng phía sau, giọng trầm. "Nhìn lên trần."
Vệ Vô Song ngước nhìn.
Trần của khoang không nhẵn — bà đã thấy vậy từ đầu. Nhưng lúc này, với ánh sáng của viên đá chiếu lên, các u lồi và lõm không còn trông ngẫu nhiên nữa. Chúng có hình dạng — không phải ký tự Tiền Nhân mà bà đã học, mà là thứ gì đó khác, phức tạp hơn, ba chiều hơn.
Hình ảnh. Không phải chữ — hình ảnh.
Bà nhìn lần lượt từng phần của trần nhà. Các hình ảnh nối tiếp nhau theo trình tự — từ phía tây sang phía đông, từ trái sang phải theo cách đọc của Tiền Nhân mà bà đã học.
Đây là câu chuyện. Được khắc vào đá, ba chiều, không phải viết mà là điêu khắc.
Bà đứng im nhìn rất lâu.
Lục Tiêu không hỏi — nó học được từ lâu rằng khi Vệ Vô Song đứng im nhìn theo kiểu đó thì không được hỏi.
Ảnh Nguyệt cũng không hỏi. Bà ta nhìn lên trần, không đọc được như Vệ Vô Song nhưng đủ nhận ra rằng đây là thứ quan trọng.
Mười lăm phút sau, Vệ Vô Song bắt đầu nói — không nhìn xuống, vẫn nhìn lên trần, giọng đều và chậm như đang đọc to bản dịch:
✦ ✦ ✦
"Đây không phải kho tri thức. Đây là nhà tù."
Không ai nói gì. Bà tiếp tục:
"Tiền Nhân đã làm điều mà họ cảnh báo chúng ta không làm — họ kích hoạt cỗ máy chính với ý định kiểm soát. Nhưng không phải tất cả đều muốn làm vậy. Có một nhóm — câu chuyện trên trần gọi họ là 'Những Người Giữ Lại' — phản đối, cố ngăn cản, và thất bại."
Bà dừng lại, nhìn sang một phần khác của trần.
"Nhưng trước khi thất bại hoàn toàn, họ làm được một việc: tách ra một phần năng lượng từ cỗ máy chính và nhốt nó ở đây — ở cấu trúc này — như thể cắt đứt một cánh tay để ngăn độc tố lan khắp người. Năng lượng đó là thứ kiểm soát quá trình phản chiếu ý định của cỗ máy chính."
"Nghĩa là..." Ảnh Nguyệt bắt đầu.
"Nghĩa là cỗ máy ở Tây Hoang — cái mà tôi đã nói chuyện, cái mà tất cả chúng ta đã quan sát — không đầy đủ." Vệ Vô Song hạ mắt xuống nhìn cỗ máy nhỏ đang phát sáng không đều giữa khoang. "Nó thiếu thứ này. Và thứ này đã bị nhốt ở đây mười hai nghìn năm."
"Nếu hai thứ được kết nối lại..." Lục Tiêu nói khẽ.
"Cỗ máy Tây Hoang hoàn chỉnh." Vệ Vô Song nhìn cỗ máy nhỏ. "Và theo những gì tôi đọc được từ sáu cấu trúc kia — cỗ máy hoàn chỉnh có thể làm được điều mà phiên bản không đầy đủ chỉ gợi ý: tái cấu trúc vật chất ở quy mô không giới hạn."
"Không giới hạn nghĩa là..." Ảnh Nguyệt dừng giữa câu.
"Nghĩa là bất cứ thứ gì." Vệ Vô Song nhìn thẳng vào bà ta. "Và 'Những Người Giữ Lại' đã nhốt nó ở đây vì chính xác lý do đó."