Bảy mươi dặm trên bình nguyên đóng băng mất hai ngày rưỡi với ngựa tốt và người không ngại lạnh.
Cả đoàn không ai nói nhiều. Không phải vì không có gì để nói — mà vì câu của trưởng bộ lạc Thiết Mã nằm trong đầu mỗi người theo cách riêng và không ai muốn nói ra trước.
Bị nhốt, không phải được bảo tồn.
Lục Tiêu cưỡi ngựa bên cạnh Vệ Vô Song, áo bông dày, hơi thở bốc khói trong không khí lạnh. Đến chiều ngày thứ hai nó không nhịn được nữa:
"Bà Vệ. Nếu cấu trúc thứ sáu không phải kho tri thức — nó là gì?"
"Chưa biết." Bà trả lời không rời mắt khỏi đường trước.
"Nhưng bà có đoán?"
Bà im lặng đủ lâu để Lục Tiêu biết rằng bà có đoán và đang cân nhắc có nên nói không.
"Tiền Nhân xây bảy cấu trúc." Bà cuối cùng nói. "Sáu cái chứa tri thức — khoa học, lịch sử, triết học, kỹ thuật. Phân bố đều trên lãnh thổ, không giấu, chỉ chôn sâu vì không có cách nào khác để bảo tồn mười hai nghìn năm. Nhưng cái thứ bảy không xuất hiện trong bất kỳ sơ đồ nào — như thể không chỉ được giấu mà còn được xóa khỏi ký ức tập thể của họ."
"Và cái thứ sáu này — không có trong sơ đồ nào nhưng bộ lạc địa phương biết về nó từ trước."
"Đúng." Vệ Vô Song nhìn sang Lục Tiêu. "Điều đó có nghĩa là sự tồn tại của nó không bị xóa — chỉ bị loại ra khỏi hệ thống. Không giống sáu cái kia."
"Bà nghĩ đây có phải cấu trúc thứ bảy không? Cái cuối cùng?"
Bà không trả lời ngay. Nhìn ra đường chân trời phía tây bắc — bầu trời thấp, mây xám, và ở đó, vừa nhìn thấy được trong ánh chiều tàn, một vùng mặt đất trông tối hơn xung quanh, như thể ánh sáng không phản chiếu bình thường từ bề mặt đó.
"Đến nơi rồi sẽ biết." Bà nói.
✦ ✦ ✦
Vùng đất sụt trông như vết thương trên mặt bình nguyên — một hõm sâu nửa trượng, hình bầu dục không hoàn hảo, mép sụt sắc nét như bị cắt. Từ các vết nứt chạy xuyên qua đáy hõm, ánh sáng xanh lọc lên — yếu hơn ánh sáng ở Tây Hoang, không đều, có những chỗ sáng có những chỗ tối hoàn toàn.
Vệ Vô Song đứng ở mép hõm, nhìn xuống.
Viên đá la bàn trong túi không quay vòng như ở Tây Hoang. Nó đứng yên — chỉ thẳng xuống dưới.
Thẳng xuống. Không phải về phía cấu trúc theo chiều ngang. Thẳng xuống, như chỉ vào lòng đất.
"Nó ở sâu hơn." Bà nói.
"Bao sâu?" Một người của Hội Thiên Cơ hỏi.
"Không biết." Bà nhìn viên đá. "Sâu hơn bất kỳ cái nào trước đó."
Ảnh Nguyệt bước đến cạnh bà, nhìn xuống hõm đất. "Và tường của nó — có ký tự không?"
"Phải xuống mới biết."
"Thì xuống."
Vệ Vô Song nhìn bà ta. "Bà đang nóng vội."
"Tôi đã đi bảy mươi dặm trong hai ngày rưỡi." Ảnh Nguyệt nhìn lại, giọng khô. "Tôi có quyền nóng vội một chút."
Bà gần như cười. Gần như.
Họ dùng dây thừng và cọc đóng vào mép hõm để xuống — không có các tấm kim loại tự nhiên như ở Tây Hoang, chỉ có đất đóng băng và đá. Vệ Vô Song xuống trước, Lục Tiêu theo sau, rồi Ảnh Nguyệt.
Ở đáy hõm, các vết nứt rộng hơn nhìn từ trên — đủ để người chui qua nếu cẩn thận. Và từ dưới đó, ánh sáng xanh tỏa lên yếu ớt.
Cùng với một thứ khác mà không ai trong đoàn dự kiến: tiếng.
Không phải tiếng động cơ khí đều đặn như ở Tây Hoang. Tiếng này không đều — lên xuống, ngắt quãng, như thứ gì đó đang cố phát ra tín hiệu theo chu kỳ không ổn định.
"Nó không ổn định." Lục Tiêu nói khẽ.
"Không." Vệ Vô Song đặt tay lên vết nứt, cảm nhận rung động. "Và điều đó có nghĩa là..."
"Nghĩa là gì?"
Bà nhìn vào bóng tối dưới vết nứt, nơi ánh sáng xanh tỏa ra không đều.
"Nghĩa là nó không phải kho tri thức." Bà nói chậm. "Nó là thứ bị tổn thương."