Họ xuống núi vào buổi chiều.
Tám tiếng leo lên, bốn tiếng xuống — chân núi hiện ra khi mặt trời còn đủ cao để thấy rõ những gì đang chờ ở dưới.
Mười nghìn quân Kiến Vũ đóng dọc theo bình nguyên phía tây Thiết Sơn. Cờ hiệu màu vàng, lều trại trải dài như một thành phố tạm thời. Hứa Khâm — bây giờ rõ ràng chỉ huy — đứng ở đầu đội hình, nhìn lên núi.
Phía đông, không rõ ràng bằng nhưng không thể không nhận ra: đội đặc nhiệm của Minh Nguyệt Tông, ít người hơn nhiều nhưng địa hình mà họ chọn đứng cho thấy họ biết cách sử dụng ít người để kiểm soát nhiều điểm quan trọng.
Và phía nam, dưới bóng cây thưa của bình nguyên — ba trăm kỵ binh mang cờ Đông Lăng, không phải cờ của Viện Thiên Văn. Triều đình Đông Lăng đã biết và đã cử người đến.
Triệu Khiêm Hòa nhìn xuống, mặt không thay đổi nhưng mắt siết lại một chút.
"Dự đoán của ông đã xảy ra." Ảnh Nguyệt nói với ông ta.
"Sớm hơn tôi nghĩ." Ông ta thở ra. "Người của tôi ở kinh đô chắc đã bị phát hiện."
"Bây giờ chúng ta phải đi xuống giữa ba đội quân đó." Khải Nguyên nhìn Vệ Vô Song. "Và không có quân đội."
"Chúng ta có thứ họ cần." Vệ Vô Song đứng ở mép cuối của con đường xoắn ốc, nhìn xuống. "Họ không biết gì về cấu trúc thứ bảy trừ vị trí của nó. Họ không biết cần gì để vào — và tất cả họ đều đã gặp hoặc nghe về cơ chế bảo vệ của nó."
"Điều đó giúp được gì?" Lục Tiêu hỏi.
"Điều đó có nghĩa là họ cần chúng ta." Bà nhìn cậu. "Kiến Vũ muốn kích hoạt hệ thống — không thể làm mà không có người đọc được ký tự Tiền Nhân. Minh Nguyệt Tông muốn kiểm soát — không thể làm mà không hiểu nguyên lý hoạt động. Đông Lăng muốn tri thức — không thể tiếp cận mà không có ai hướng dẫn."
"Và tất cả họ đều có thứ chúng ta cần để đề xuất của bà có hiệu lực." Triệu Khiêm Hòa nói. "Đại diện cho các bên giữ khóa."
"Đúng vậy."
Ảnh Nguyệt nhìn xuống phía lều trại Kiến Vũ. "Hứa Khâm."
"Ông ta không phải người quyết định cuối cùng." Vệ Vô Song nhìn xuống. "Nhưng ông ta là người chúng ta cần nói chuyện trước. Ông ta thực tế và đã từng nghe tôi đọc lời cảnh báo của Tiền Nhân."
"Và Minh Nguyệt Tông?"
"Bà vừa nói bà sẽ thử."
Ảnh Nguyệt gật đầu chậm. "Thử."
"Đông Lăng là phần của ông." Bà nhìn Triệu Khiêm Hòa. "Ông ta biết triều đình Đông Lăng hơn ai."
"Triều đình Đông Lăng phức tạp." Ông ta không phủ nhận. "Nhưng tôi đã làm việc với họ bốn mươi năm. Tôi biết ai cần nghe và ai cần được thuyết phục."
Họ đứng ở đây một lúc — năm người trên vách đá cuối của Thiên Đỉnh, nhìn xuống bình nguyên có ba đội quân đang chờ.
"Chúng ta xuống như thế nào?" Lục Tiêu hỏi, thực tế như thường lệ. "Thẳng vào giữa?"
"Thẳng vào giữa." Vệ Vô Song bắt đầu bước xuống. "Không có cách nào khác."
✦ ✦ ✦
Hứa Khâm nhận ra Vệ Vô Song từ cách xa năm mươi trượng. Ông ta không ra lệnh tấn công — điều đó nói lên nhiều thứ về năm năm vừa qua và những gì đã thay đổi.
Khi năm người đến đủ gần để nói chuyện, ông ta nhìn lần lượt từng người — Vệ Vô Song, Lục Tiêu, Khải Nguyên, Triệu Khiêm Hòa, Ảnh Nguyệt — rồi nhìn lên đỉnh núi phía sau họ.
"Các người đã vào được bên trong." Ông ta nói. Không phải câu hỏi.
"Đã vào." Vệ Vô Song xác nhận.
"Và?"
"Và tôi có thứ cần trình bày với ông, với Minh Nguyệt Tông, và với người đại diện của Đông Lăng." Bà nhìn ông ta. "Không phải đây, không phải bây giờ. Tôi cần một ngày để tất cả các bên ngồi xuống cùng nhau."
Hứa Khâm nhìn bà một lúc. Mắt ông ta — người lính thực tế hai mươi năm, không quen với cuộc trò chuyện về cấu trúc mười hai nghìn năm và cỗ máy phản chiếu ý định — có thứ gì đó mà bà không mong đợi: mệt mỏi chân thật của người đã đi đủ xa và thấy đủ nhiều để không còn muốn tiếp tục chiến đấu mà không có lý do rõ ràng hơn.
"Một ngày." Ông ta lặp lại.
"Một ngày."
Ông ta quay lại nhìn đội quân của mình, rồi quay lại nhìn bà.
"Được rồi." Ông ta nói. "Một ngày."