Cuộc họp diễn ra vào ngày hôm sau, trong lều của Hứa Khâm — lớn nhất, trung lập nhất vì không thuộc về ai ngoài Kiến Vũ, và Kiến Vũ ít nhất là bên ai cũng đã từng giao thiệp.
Người đại diện Đông Lăng — một tướng lĩnh tên Lý Dực Phương, bốn mươi tuổi, khuôn mặt cứng rắn nhưng tai to đặc trưng của người nghe nhiều hơn nói — ban đầu từ chối không chịu ngồi chung với Ảnh Nguyệt. Ảnh Nguyệt ban đầu từ chối không chịu ngồi chung với Hứa Khâm. Hứa Khâm từ chối mời Triệu Khiêm Hòa vào vì ông ta "về mặt kỹ thuật đang phản lại triều đình Đông Lăng".
Vệ Vô Song để mặc tất cả những điều đó xảy ra trong hai canh giờ đầu, ngồi uống trà, viết tiếp vào sổ ghi chép.
Lục Tiêu ngồi bên cạnh, quan sát. Sau một lúc, cậu khẽ hỏi: "Bà không can thiệp à?"
"Chưa." Bà không ngừng viết. "Để họ tự giải quyết những thứ nhỏ trước. Người không giải quyết được thứ nhỏ thì không bàn được thứ lớn."
Cuối canh giờ thứ hai, Lý Dực Phương của Đông Lăng ngồi xuống. Ảnh Nguyệt của Minh Nguyệt Tông ngồi xuống đối diện. Hứa Khâm ngồi ở đầu bàn. Triệu Khiêm Hòa và Khải Nguyên ngồi ở hai bên.
Vệ Vô Song đặt sổ xuống, đứng dậy.
"Cảm ơn tất cả." Bà bắt đầu. "Tôi sẽ kể cho các ông những gì chúng tôi thấy bên trong cấu trúc thứ bảy. Không giấu, không chọn lọc. Sau đó, tôi sẽ trình bày một đề xuất. Các ông nghe xong rồi quyết định."
✦ ✦ ✦
Bà kể trong hai canh giờ.
Ánh sáng không có hình dạng cố định. Tri thức ba nghìn năm được duy trì không phải trong vật thể mà trong cái ánh sáng đó. Cơ chế bảo vệ trên đường leo không dừng người có vũ khí hay quân số lớn — dừng người có ý định không phù hợp. Và nếu cỗ máy Tây Hoang được kết nối đầy đủ với cấu trúc thứ sáu và sau đó với cấu trúc thứ bảy — điều gì có thể xảy ra.
Hứa Khâm không hỏi câu nào trong suốt thời gian bà kể. Ông ta nghe như người đã học cách nghe từ rất lâu.
Lý Dực Phương hỏi ba câu — tất cả đều kỹ thuật, chính xác, cho thấy ông ta đã chuẩn bị hơn bề ngoài cho thấy.
Đại diện của Minh Nguyệt Tông — không phải Ảnh Nguyệt mà là người khác do Ảnh Nguyệt liên lạc về và được cử đến trong đêm — không hỏi câu nào nhưng ghi chép nhiều.
Khi bà kết thúc, Khải Nguyên trình bày đề xuất kỹ thuật của việc "chia khóa" — không phải khóa vật lý, mà là thông tin cần thiết để kích hoạt kết nối giữa các cấu trúc, được chia làm bốn phần, mỗi phần do một bên giữ: Thiên Giám Các, Hội Thiên Cơ, đại diện của Đông Lăng, và Minh Nguyệt Tông.
"Kiến Vũ không phải một trong bốn bên?" Hứa Khâm hỏi, giọng không tức, chỉ quan sát.
"Kiến Vũ là đế quốc lớn nhất." Vệ Vô Song nhìn ông ta. "Và Thiên Giám Các là tổ chức của Kiến Vũ. Nếu Kiến Vũ muốn giữ một phần khóa riêng biệt ngoài phần của Thiên Giám Các — điều đó có thể bàn thêm. Nhưng điều kiện là Kiến Vũ phải đồng ý rằng không một bên đơn lẻ nào có thể kích hoạt hệ thống."
Hứa Khâm ngồi im một lúc rất dài. Rồi: "Ta cần gửi về kinh thành. Quyết định này vượt quá thẩm quyền của ta."
"Tôi biết." Vệ Vô Song gật đầu. "Quyết định của tất cả các bên đều vượt quá thẩm quyền của người ngồi trong lều này. Đó là lý do tôi không yêu cầu ký kết hôm nay."
"Bà muốn gì hôm nay?"
"Hôm nay — chỉ cần tất cả đồng ý ngừng chiến và không ai đơn phương tiếp cận Thiên Đỉnh trong khi chờ quyết định từ cấp trên." Bà nhìn quanh bàn. "Đó là yêu cầu tối thiểu."
Ba tháng sau, sau nhiều vòng đàm phán mà Vệ Vô Song không tham dự trực tiếp — bà ở lại chân Thiết Sơn, tiếp tục ghi chép, tiếp tục gửi báo cáo về Thiên Giám Các — một văn kiện được ký bởi bốn bên. Không phải hiệp ước đầy đủ. Không có điều khoản cụ thể về tất cả mọi tình huống. Nhưng có một điều khoản trung tâm:
Cấu trúc thứ bảy không thuộc về bất kỳ một bên nào. Bất kỳ quyết định nào liên quan đến hệ thống Tiền Nhân đều cần đồng thuận của tất cả các bên ký kết.
Không hoàn hảo. Không ai biết nó sẽ giữ được bao lâu.
Nhưng nó tồn tại — và đó là khởi đầu của thứ gì đó.
✦ ✦ ✦
Ngày ký văn kiện, Vệ Vô Song không có mặt ở buổi lễ. Bà đang ở trên vách đá giữa lưng chừng Thiên Đỉnh, nhìn xuống bình nguyên nơi lều trại của ba đội quân dần được dọn đi.
Lục Tiêu leo lên tìm bà, ngồi xuống cạnh, không hỏi tại sao bà không xuống dự lễ.
Họ ngồi im một lúc, nhìn mặt trời chiều chiếu nghiêng lên đỉnh Thiên Đỉnh — ánh sáng vàng trên đá nâu sẫm, đẹp theo cách hoàn toàn không liên quan đến bất kỳ điều gì xảy ra trong mấy tháng qua.
"Bà nghĩ nó sẽ giữ được bao lâu?" Lục Tiêu hỏi. "Văn kiện đó."
"Không biết." Bà nhìn ra xa. "Nhưng câu hỏi đúng hơn là: ai sẽ duy trì nó."
"Ai?"
"Người hiểu tại sao nó cần tồn tại." Bà nhìn cậu. "Không phải người ký tên lên giấy. Người ký tên hôm nay có thể không còn ở đó mười năm nữa. Nhưng nếu có đủ người hiểu đủ sâu lý do tại sao không một bên nào được kiểm soát toàn bộ — thì văn kiện giấy không còn cần thiết nữa."
Lục Tiêu gật đầu chậm. "Giống như tri thức của Tiền Nhân. Họ khắc lên đá vì không có người mang nó đi."
"Đúng vậy." Bà nhìn lên đỉnh núi. "Nếu có người mang nó — thì đá không cần thiết."
Họ ngồi thêm một lúc nữa. Bên dưới, đội quân cuối cùng bắt đầu rút đi theo hướng đông.
"Bà Vệ." Lục Tiêu nói. "Bước tiếp theo là gì?"
Bà đứng dậy, phủi bụi trên áo, nhìn về phía tây — hướng Tây Hoang, hướng cỗ máy vẫn đang chạy.
"Tìm những người giỏi hơn cậu và tôi." Bà nói. "Đọc phần còn lại của tri thức Tiền Nhân. Và cố đảm bảo rằng khi chúng ta hiểu đủ — thứ chúng ta làm với sự hiểu đó là thứ xứng đáng với ba nghìn năm họ bỏ ra để tích lũy nó."
"Nghe như còn rất lâu."
"Rất lâu." Bà bắt đầu xuống. "Cậu có vội không?"
Lục Tiêu nhìn xuống chân núi, rồi nhìn lên đỉnh, rồi nhìn bà.
"Không vội." Cậu đứng dậy, theo sau bà. "Con còn trẻ."
Vệ Vô Song không mỉm cười — nhưng gần như vậy.
Họ xuống núi trong ánh chiều tà, tiếng đá kêu dưới chân, gió Thiết Sơn thổi từ phía bắc mang theo mùi tuyết còn chưa tan trên đỉnh cao.
Bên dưới, thung lũng bình nguyên rộng ra trong tầm mắt. Và ở đó, trong lòng đất sâu nơi không ai nhìn thấy, ánh sáng của cấu trúc thứ bảy tiếp tục chiếu theo những mẫu không thể đoán của nó — kiên nhẫn, đều đặn, chờ đợi những người đủ thông minh để tìm đến và đủ khôn ngoan để không làm điều sai.
Như mười hai nghìn năm trước.
Như mười hai nghìn năm sau.
— Hết phần hai —
[ GHI CHÚ CỦA THIÊN GIÁM CÁC — TÀI LIỆU MẬT ] Năm Kiến Vũ thứ mười ba. Người ghi: Lục Tiêu. Cấu trúc Tiền Nhân: xác nhận đủ 7/7. Văn kiện Thiết Sơn: ký kết 4 bên. Hiệu lực chính thức từ tháng 11. Tỷ lệ dịch thuật: 41% — tăng 7% sau tài liệu của Viện Thiên Văn Đông Lăng. Ước tính hoàn thành: 35-50 năm (điều chỉnh từ lần trước nhờ thêm nguồn lực). Cỗ máy Tây Hoang: vẫn hoạt động. Không kết nối với cấu trúc thứ 6 và thứ 7 theo đúng điều khoản văn kiện. Cấu trúc thứ 6 (Bắc Hoang): phong ấn tạm thời theo đề xuất của hội đồng. Xem xét lại sau 5 năm. Nhân sự mới: Triệu Khiêm Hòa (Viện Thiên Văn Đông Lăng) — thành viên hội đồng dịch thuật. 2 người của Minh Nguyệt Tông — tiếp tục. Hứa Khâm — không còn liên quan trực tiếp, điều đi chiến tuyến khác. Ghi chú cá nhân của người viết: Bà Vệ nói phần tiếp theo sẽ mất ít nhất hai năm để chuẩn bị. Con đồng ý. Nhưng con bắt đầu từ hôm nay. ]