Sáng hôm sau, mặt trời mọc trên thung lũng Tây Hoang và chiếu xuống khung cảnh không ai dự đoán được khi trận đánh bắt đầu đêm qua.
Hai mươi tám người chết — mười lăm Kiến Vũ, chín Huyết Kỳ Lữ, bốn Hội Thiên Cơ. Hàng chục người bị thương. Và bốn lực lượng đang đối mặt nhau quanh cấu trúc, không ai thắng hoàn toàn, không ai chịu rút lui.
Vệ Vô Song đi ra ngoài lúc bình minh, mặt mũi hốc hác sau ba canh giờ không ngủ, và yêu cầu gặp tất cả các chỉ huy.
"Đây không phải đề nghị của tôi." Bà đứng giữa tất cả họ, không ngồi, không cầm vũ khí, chỉ cầm cuốn sổ nhỏ. "Đây là yêu cầu của Thiên Giám Các, nhân danh lệnh bài đen mà tôi mang theo. Các bên ngừng chiến. Ngay hôm nay."
Hứa Khâm nhìn bà. "Và đổi lấy gì?"
"Đổi lấy thứ mà không bên nào có thể lấy bằng cách đánh nhau — thông tin đầy đủ về những gì trong cấu trúc đó." Bà đặt sổ xuống một mặt đá phẳng. "Tôi sẽ dịch toàn bộ những gì đọc được và chia sẻ với tất cả các bên. Không giấu, không chọn lọc."
"Kiến Vũ muốn kiểm soát nơi này." Hứa Khâm nói thẳng.
"Tôi biết." Bà nhìn ông ta. "Nhưng tướng quân cũng đã xuống tầng dưới đêm qua và nghe tôi đọc. Tướng quân nghĩ kiểm soát nó có nghĩa là gì, nếu nó vận hành theo nguyên lý phản chiếu ý định?"
Hứa Khâm im lặng.
"Kiến Vũ kiểm soát nó — và dùng nó với ý định củng cố quyền lực." Bà tiếp tục. "Theo những gì Tiền Nhân ghi lại: cỗ máy sẽ phản chiếu lại chính xác điều đó. Không phải theo cách tướng quân muốn, mà theo cách nó hiểu ý định đó ở cấp độ sâu nhất."
"Nghĩa là?"
"Nghĩa là Kiến Vũ có thể không phải bên duy nhất bị hủy diệt."
✦ ✦ ✦
Ảnh Nguyệt của Huyết Kỳ Lữ ngồi xuống đá, nhìn ra xa. Vết sẹo trên mặt bà ta bắt lấy ánh bình minh theo một đường thẳng.
"Minh Nguyệt Tông sẽ không đồng ý với hội đồng học giả của bà." Bà ta nói, giọng không còn thù địch — chỉ thực tế. "Người ra lệnh cho tôi đến đây sẽ không bao giờ chấp nhận điều đó."
"Tôi biết." Vệ Vô Song không phủ nhận. "Nhưng bà là người trực tiếp nghe những gì tôi đọc tối qua. Bà là người sẽ trở về và báo cáo. Bà báo cáo điều gì — đó là lựa chọn của bà."
Ảnh Nguyệt nhìn bà. Ánh mắt của người đang đánh giá thứ gì đó không đơn giản là địch hay bạn.
"Bà đặt cược vào cái gì?"
"Vào việc con người, khi nghe đủ sự thật, đôi khi đưa ra quyết định đúng đắn." Vệ Vô Song nhún vai nhẹ. "Không phải thường xuyên. Nhưng đôi khi."
Khải Nguyên — ngồi bên cạnh, cánh tay bị băng sau đêm qua — lên tiếng lần đầu tiên trong buổi đàm phán:
"Hội Thiên Cơ đồng ý với đề xuất của bà. Chúng tôi đã chờ người có thể đọc được ngôn ngữ đó trong mười năm." Ông ta nhìn Vệ Vô Song. "Chúng tôi sẽ chia sẻ tất cả những gì chúng tôi đã thu thập được về bảy cấu trúc. Đổi lấy được làm thành viên của hội đồng bà đề xuất."
"Đồng ý."
Hứa Khâm đứng dậy, nhìn về phía cấu trúc bên trong núi một lúc.
"Ta cần gửi người về kinh thành báo cáo trước khi quyết định bất cứ điều gì." Ông ta cuối cùng nói. "Nhưng... ta sẽ không tấn công trong lúc chờ. Hai ngày."
"Hai ngày." Vệ Vô Song gật đầu.
Không ai bắt tay. Không có văn kiện ký kết. Chỉ là bốn nhóm người ngồi trên đống đá vỡ của một thung lũng sau lở đất, dưới ánh bình minh tháng tám, đồng ý không giết nhau thêm trong hai ngày.
Đó là khởi đầu khiêm tốn nhất có thể của thứ gì đó có thể là khởi đầu của thứ gì đó tốt hơn — hoặc không.
Vệ Vô Song lấy sổ ra, ghi lại cuộc đàm phán bằng chữ nhỏ, cẩn thận, đủ để ai đó đọc được sau này hiểu những gì đã xảy ra ở Tây Hoang vào năm Kiến Vũ thứ bảy.
Cỗ máy trong lòng núi tiếp tục chạy, đều đặn như trái tim của thứ không biết mệt mỏi, không biết hy vọng, và không biết tuyệt vọng — chỉ biết tồn tại và phản chiếu lại những gì người ta mang đến.