Kẻ xuống giếng của Huyết Kỳ Lữ đặt chân xuống tầng dưới và đứng yên.
Không phải vì sợ — mà vì cỗ máy.
Nó thay đổi. Rõ ràng và nhanh chóng theo cách không có trong hai canh giờ trước đó. Các bộ phận ở mặt quay về phía người vừa xuống tăng tốc đột ngột — tinh thể sáng lên, các ống dẫn phát nhiệt nhìn thấy được qua màu đỏ cam, và âm thanh của cỗ máy tăng tần số lên đến mức cảm thấy trong xương.
Vệ Vô Song bước vào giữa — không phải giữa người kia và cỗ máy, mà sang một bên, đủ để cả hai nhìn thấy bà.
"Đừng tiến lại gần." Bà nói với người kia, giọng không to nhưng rõ. "Và đừng rút vũ khí."
Người kia — một thanh niên, có lẽ hai mươi lăm, tay đang nắm chuôi kiếm — nhìn bà, nhìn cỗ máy, nhìn lại bà.
"Ai bà?"
"Người duy nhất trong phòng này biết cỗ máy đang làm gì." Bà không rời mắt khỏi cỗ máy trong lúc nói. "Và nó đang làm gì là: đọc các ngươi."
"Đọc?"
"Nó quét. Cấu trúc vật lý, cấu trúc sinh hóa — tôi chưa đọc được phần giải thích kỹ thuật, nhưng đọc được phần cảnh báo: không tiếp xúc với cỗ máy trong trạng thái thù địch. Nó phản chiếu lại." Bà cuối cùng nhìn sang người kia. "Nếu ngươi rút kiếm trong phòng này, ngươi đang yêu cầu nó phản ứng theo."
Thanh niên đứng im. Tay vẫn trên chuôi kiếm.
"Bằng chứng?" Hắn hỏi.
"Nhìn vào mặt quay về phía ngươi." Bà nói. "Rồi nhìn mặt quay về phía tôi."
Hắn nhìn. Và thấy — mặt quay về phía hắn đang chuyển động theo nhịp tăng tốc, căng thẳng. Mặt quay về phía Vệ Vô Song vẫn theo nhịp chậm và đều của hai canh giờ trước.
Hắn buông tay khỏi chuôi kiếm.
Cỗ máy không trở về nhịp cũ ngay — mất thêm một lúc, như hệ thần kinh bình tĩnh lại sau cú giật mình. Nhưng nó bắt đầu chậm lại.
✦ ✦ ✦
Phía trên, trận đánh đang bước vào hồi quyết liệt nhất.
Vệ Vô Song nghe tiếng vang xuống qua tường đá — tiếng la hét, tiếng binh khí, tiếng đổ vỡ. Và xen vào đó, tiếng chân chạy trên các bậc kim loại của giếng: thêm người đang xuống.
Nhiều người.
Cỗ máy phản ứng ngay lập tức — âm thanh tăng lên, các bộ phận ở mặt hướng về giếng chuyển động nhanh hơn hẳn so với bao giờ hết trong hai canh giờ bà quan sát.
Bà nhìn quanh phòng, tính nhanh. Diện tích. Hướng di chuyển của các cấu phần. Vị trí của giếng so với cỗ máy.
Rồi bà đi thẳng đến cỗ máy — lần đầu tiên trong hai canh giờ tiến lại gần hơn mười trượng.
Năm trượng. Bốn. Ba.
Cỗ máy thay đổi nhịp điệu ngay lập tức — nhưng không phải theo chiều tăng tốc mà theo chiều... bà không có từ nào cho nó ngoại trừ "chú ý". Như khi người ta nhìn thấy ai đó tiến lại và không biết ý định là gì.
Bà dừng lại ở khoảng cách hai trượng. Lấy viên đá trong suốt ra. Đặt nó xuống sàn giữa bà và cỗ máy.
Rồi bà lấy sổ ra — trang ghi chú từ ngày đầu tiên — và đọc to, đều, chậm rãi, những ký tự của Tiền Nhân mà bà đọc được từ tường hành lang.
Không phải đọc cho người khác nghe. Đọc cho cỗ máy.
Âm thanh của cỗ máy thay đổi — từ từ, dần dần, theo từng câu bà đọc — về phía nhịp chậm và sâu hơn, ổn định hơn, như nước sau cơn sóng dần lắng lại.
Khi những người đầu tiên từ phía trên đặt chân xuống tầng dưới — cả Huyết Kỳ Lữ lẫn Khải Nguyên lẫn hai người lính Kiến Vũ lạc vào — họ thấy Vệ Vô Song đứng hai trượng trước cỗ máy, đọc từ cuốn sổ nhỏ, và cỗ máy đang... lắng nghe.
Không ai dám động đậy.
"Tất cả đứng yên." Giọng bà bình tĩnh như người đang đọc binh thư trong thư phòng. "Và bỏ vũ khí xuống. Bây giờ. Không tranh luận."
Không ai tranh luận.
Cỗ máy tiếp tục lắng nghe.