Hứa Khâm đã biết Minh Nguyệt Tông sẽ tấn công — ông ta chỉ không biết khi nào.
Câu trả lời là: lúc nửa đêm, khi gác đêm đổi ca và có mười lăm phút cả hai toán gác trùng nhau ở cổng chính, bỏ trống hai cánh đông và tây.
Sáu mươi người của Huyết Kỳ Lữ chia làm ba nhóm. Nhóm đầu đánh thẳng vào cổng chính tạo tiếng ồn. Nhóm hai vào cánh đông im lặng. Nhóm ba — mười hai người, tinh nhuệ nhất — đi thẳng vào lối vào cấu trúc bên trong núi.
Mục tiêu không phải là đánh bại Kiến Vũ tại chỗ. Mục tiêu là chiếm lối vào.
Hứa Khâm phản ứng trong vòng năm phút — nhanh hơn Huyết Kỳ Lữ dự tính. Ông ta không phải tướng giỏi về chiến lược, nhưng bản năng phòng thủ của một người lính hai mươi năm thì không ai phủ nhận được. Trong mười phút, hai trăm kỵ binh Kiến Vũ — không cưỡi ngựa trong địa hình này, nhưng được trang bị đầy đủ — hình thành ba vòng phòng thủ: vòng ngoài bao quanh trại, vòng giữa bảo vệ cấu trúc, vòng trong gồm năm mươi người tinh nhuệ nhất canh lối vào.
Trận đánh không giống bất kỳ trận đánh nào trong sách binh pháp.
Không phải vì chiến thuật bất thường. Mà vì địa hình.
Thung lũng Tây Hoang sau lở đất là mê cung đá vỡ, hố sụp, và những khe nứt đủ lớn để người chui qua nhưng không nhìn thấy từ trên cao. Huyết Kỳ Lữ — nhỏ hơn về quân số nhưng linh hoạt hơn — sử dụng địa hình như ngư phủ dùng lưới, đan vào nhau theo cách khiến Kiến Vũ không thể tấn công thẳng mà không đập vào đồng đội.
Và trong hỗn loạn đó, nhóm mười hai người vẫn tiến về phía cấu trúc.
✦ ✦ ✦
Bên trong cấu trúc, Khải Nguyên nghe tiếng chiến đấu từ phía trên và lập tức ra quyết định.
"Chặn lối xuống." Ông nói với năm người còn lại. "Không ai xuống tầng dưới trong lúc đó đang xảy ra."
"Và Vệ Vô Song?"
"Bà ấy biết cách tự lo." Khải Nguyên không chắc điều đó là đúng, nhưng không có lựa chọn nào khác. "Cỗ máy không được có thêm người lạ xung quanh khi nó đang... tương tác."
Ông không biết từ chính xác hơn để dùng cho điều Vệ Vô Song đang làm với cỗ máy dưới kia. Nhưng ông đã thấy bà xuống và nghe thấy âm thanh từ tầng dưới thay đổi sau đó — thay đổi theo cách mà Hội Thiên Cơ đã lo lắng trong suốt mười năm qua: cỗ máy đang thức dậy dần.
Không phải vì bị tấn công. Vì có người biết cách nói chuyện với nó.
Và đó là điều nguy hiểm hơn cả.
Nhóm mười hai người của Huyết Kỳ Lữ đột nhập vào hành lang chính vào khoảng canh ba — giết hai người của Hội Thiên Cơ ở cổng, làm bị thương hai người nữa, đẩy lui Khải Nguyên về phía giếng hình lục giác dẫn xuống tầng dưới.
Người chỉ huy nhóm mười hai — một phụ nữ tên Ảnh Nguyệt, tóc trắng, mắt nhắm bên phải vì vết sẹo cũ — đứng trước giếng hình lục giác, nhìn xuống.
Ánh sáng xanh từ dưới chiếu lên mặt bà.
"Ai đang ở dưới đó?" Bà hỏi Khải Nguyên, giọng lạnh và đều.
Khải Nguyên không trả lời. Ảnh Nguyệt ra dấu. Một người của Huyết Kỳ Lữ bắt đầu xuống giếng.
Và cỗ máy — mà Vệ Vô Song đang ngồi quan sát cách đó mười trượng — thay đổi nhịp điệu đột ngột và dữ dội, theo cách mà cả hai canh giờ trước không làm.
Vệ Vô Song đứng dậy. Nhìn lên trần nhà.
Có người khác đang xuống.