Lối xuống tầng dưới của cấu trúc là một cái giếng hình lục giác, mỗi cạnh rộng bằng một sải tay, thành giếng khắc ký tự dày đặc từ trên xuống dưới. Không có bậc thang, không có thừng, không có bất cứ thứ gì mà người bình thường dùng để xuống sâu.
Thứ thay thế cho bậc thang là những tấm kim loại phẳng — rộng bằng hai bàn chân, tuôn ra từ tường theo góc nghiêng bốn mươi lăm độ, cách nhau đúng một bước chân, xếp theo đường xoắn ốc đi xuống. Kim loại đó không giống bất kỳ kim loại nào Vệ Vô Song từng thấy: không han gỉ, không trầy xước, và khi bà đặt bàn tay lên thì nó ấm — không phải ấm vì bà chạm vào, mà ấm từ bên trong, như thể có thứ gì đó đang chạy bên dưới bề mặt.
"Tôi xuống trước." Bà nói với Khải Nguyên.
"Tôi đi cùng."
"Tôi đi một mình tốt hơn. Nếu cái gì đó phản ứng với con người, phản ứng với một người ít nguy hiểm hơn phản ứng với bảy người."
Khải Nguyên nhìn bà một lúc rồi đứng sang bên.
Bà xuống.
Đếm ba mươi bảy bước theo đường xoắn ốc. Ánh sáng xanh từ tường trở nên đậm hơn, đặc hơn — không rực lên mà là dày lên, như thể không khí bản thân nó mang điện. Tai bà bắt đầu ù nhẹ, không phải khó chịu mà là cảm giác như trước cơn giông.
Tầng dưới rộng hơn tầng trên gấp ba lần.
Trần nhà cao đến mức ánh đèn lồng bà cầm không chiếu tới. Sàn nhà phẳng tuyệt đối, không một vết nứt, không một hạt bụi — mười hai nghìn năm và không có bụi, điều đó tự nó đã là điều không thể giải thích. Và ở giữa phòng, chiếm một diện tích rộng bằng cái sân của một dinh quan lớn, là cỗ máy.
Vệ Vô Song đứng nhìn nó trong một khoảnh khắc dài không thể đo được.
Cỗ máy cao bằng ba người đứng lên vai nhau. Hình dáng tổng thể giống một hình cầu bị nén xuống — không hoàn toàn tròn, có những chỗ phình ra, có những chỗ lõm vào, tất cả đều có vẻ có chủ ý. Bề mặt của nó không phẳng mà là một mạng lưới dày đặc các bộ phận chuyển động — bánh răng không phải bánh răng, ống dẫn không phải ống dẫn, tinh thể không phải tinh thể thuần túy — tất cả cùng quay và trượt và xoay theo những nhịp điệu không đồng bộ với nhau nhưng theo một cách nào đó tạo nên tổng thể hài hòa.
Và nó phát ra tiếng.
Không phải tiếng ồn — tiếng âm thanh, có cấu trúc, lặp lại theo chu kỳ, giống như... ngôn ngữ. Không phải ngôn ngữ con người, nhưng có cái logic của ngôn ngữ bên trong đó.
✦ ✦ ✦
Vệ Vô Song đứng ở khoảng cách an toàn — mười trượng — và quan sát. Không tiến lại gần. Không chạm vào.
Lấy sổ ra. Bắt đầu vẽ lại cỗ máy theo ký ức, đồng thời ghi lại nhịp điệu của âm thanh theo ký hiệu của riêng mình.
Sau một khắc quan sát, bà nhận ra điều đầu tiên: cỗ máy biết bà ở đây.
Không phải biết theo nghĩa có mắt nhìn thấy bà — mà là các bộ phận ở mặt quay về phía bà di chuyển với nhịp điệu khác với các bộ phận ở mặt kia. Nhỏ hơn, chậm hơn, như thể chú ý.
Bà đứng yên.
Nhịp điệu đó thay đổi lại — không phải trở về trạng thái ban đầu, mà thay đổi sang thứ gì đó khác. Âm thanh trầm hơn một nốt. Một bộ phận phụ ở phía dưới bắt đầu quay ngược chiều.
Bà nhớ lại câu đọc được từ tường hành lang: "Cỗ máy không phải vũ khí. Cỗ máy là gương."
Bà đang chú ý đến nó. Và nó đang chú ý lại.
"Xin chào." Bà nói, không chắc tại sao mình nói câu đó, nhưng nói.
Âm thanh thay đổi lần nữa. Không phải trả lời — không thể là trả lời — nhưng thay đổi theo cách không hoàn toàn ngẫu nhiên.
Vệ Vô Song ngồi xuống sàn, lấy viên đá trong suốt ra. Đặt nó trước mặt.
Viên đá sáng lên. Cỗ máy thay đổi nhịp điệu. Bà viết xuống.
Họ "nói chuyện" như vậy — không phải bằng ngôn ngữ, bằng phản ứng — trong suốt một canh giờ, cho đến khi có tiếng động từ phía trên, rầm rầm và hỗn loạn, của nhiều người đang chạy.
Tiếng súng — không, không phải súng, Kiến Vũ chưa có súng — tiếng nỏ bắn, tiếng sắt va chạm nhau, tiếng người hét.
Minh Nguyệt Tông vừa tấn công.