Tên người đàn ông của Hội Thiên Cơ là Khải Nguyên. Ông ta ngồi đối diện Vệ Vô Song trong hành lang ánh sáng xanh, hai người cách nhau một thước, và kể.
"Thiên Cơ Lục không phải tên chúng tôi đặt. Đó là cái tên duy nhất dịch được từ ngôn ngữ của họ sang ngôn ngữ chúng ta — 'lục' theo nghĩa hồ sơ, bản ghi, ký ức. 'Thiên Cơ' là từ gần nhất với khái niệm họ dùng để chỉ... cái cơ chế vận hành của thế giới. Vật lý, nếu bà biết từ đó theo nghĩa họ dùng."
Vệ Vô Song ghi chú. "Họ là ai?"
"Chúng tôi không biết tên họ tự gọi mình. Hội Thiên Cơ đặt tên cho họ là 'Tiền Nhân' — những người đến trước chúng ta. Bằng chứng cho thấy họ tồn tại ít nhất mười hai nghìn năm trước kỷ nguyên chúng ta đang sống."
"Bằng chứng nào?"
"Bằng chứng trong cấu trúc này." Khải Nguyên chỉ vào các tường xung quanh. "Và trong bảy cấu trúc tương tự ở bảy vị trí khác nhau trên lãnh thổ ba đế quốc. Hội Thiên Cơ đã tìm thấy năm trong số đó. Hai cái còn lại chúng tôi chỉ biết vị trí gần đúng."
Vệ Vô Song đặt bút xuống. "Bảy cấu trúc."
"Bảy. Và chúng được kết nối — không phải bằng đường hầm vật lý, mà bằng thứ gì đó mà chúng tôi chưa hiểu hoàn toàn. Có lẽ bà có thể đọc được giải thích trên tường."
Bà nhìn lên tường. Ánh sáng xanh từ các rãnh khắc chiếu lên các ký tự — không phải ánh sáng thụ động, mà là ánh sáng chủ động, như thể nó đang được tạo ra liên tục bởi một nguồn bên trong tường.
"Tôi đọc được một phần." Bà nói thật. "Phần tôi không đọc được là khoảng bốn mươi phần trăm hệ thống ký tự. Nhưng những gì tôi đọc được..."
Bà mở sổ, đến trang mình ghi chú từ ngày đầu vào đây.
"Đây là những gì tôi đọc được từ hành lang này." Bà đọc to, chậm: "'Chúng tôi để lại điều này không phải để trao quyền năng. Chúng tôi để lại điều này để cảnh báo. Những gì đã xảy ra với chúng tôi sẽ xảy ra lại nếu các người đi theo con đường tương tự. Cỗ máy không phải vũ khí. Cỗ máy là gương — nó phản chiếu lại chính xác những gì người sử dụng nó đưa vào.'"
Im lặng.
Khải Nguyên nhìn bà. "Bà đọc được từ ngày đầu?"
"Từ ngày thứ hai. Mất một ngày để xác lập các nguyên tắc cơ bản của hệ thống."
"Và bà không nói với Hứa Khâm?"
"Hứa Khâm không hỏi tôi đọc được gì." Vệ Vô Song cất sổ lại. "Ông ta chỉ quan tâm đến việc không ai khác vào được bên trong."
✦ ✦ ✦
Khải Nguyên đưa cho bà một tập tài liệu mỏng — giấy cũ, viết bằng loại mực nâu đậm mà bà nhận ra là mực hỗn hợp dùng để bảo quản.
"Đây là những gì Hội Thiên Cơ đã giải mã từ bốn cấu trúc trước." Ông ta nói. "Khoảng ba mươi phần trăm. Không ai trong chúng tôi đọc được ngôn ngữ Tiền Nhân như bà."
Vệ Vô Song lật qua tập tài liệu. Dừng lại ở một trang có sơ đồ.
"Đây là gì?"
"Sơ đồ cỗ máy." Khải Nguyên giọng trầm xuống. "Cỗ máy ở tầng sâu nhất của cấu trúc. Chúng tôi chưa xuống đến đó — lối đi bị chặn bởi thứ gì đó mà chúng tôi không biết cách vô hiệu hóa."
Vệ Vô Song nhìn sơ đồ. Đường nét tinh xảo đến mức khó tin — không phải tinh xảo theo nghĩa nghệ thuật, mà tinh xảo theo nghĩa kỹ thuật. Hàng nghìn chi tiết nhỏ, mỗi thứ có vẻ có chức năng riêng.
"Cỗ máy làm gì?" Bà hỏi, dù đã có linh cảm về câu trả lời.
"Chúng tôi không chắc hoàn toàn." Khải Nguyên nhìn sơ đồ cùng với bà. "Nhưng theo những gì đọc được — nó có thể tái cấu trúc vật chất ở quy mô cơ bản nhất. Biến đổi cấu trúc của mọi thứ. Kim loại thành gì khác. Đất thành gì khác." Ông ta dừng lại. "Hoặc người thành gì khác."
"Đó là lý do Tiền Nhân diệt vong?"
"Đó là lý do họ để lại lời cảnh báo." Khải Nguyên đứng dậy, đi đến tường, đặt tay lên một ký tự lớn ở độ ngang ngực. "Và đó là lý do chúng tôi ở đây — không phải để kích hoạt cỗ máy. Để đảm bảo không ai khác làm điều đó."
Từ phía trên, tiếng bước chân của lính Kiến Vũ vang xuống hành lang.
Họ đang đi xuống sâu hơn.