Ngày thứ hai mươi sau khi núi Thương Ngô đổ, Tây Hoang có ba đội quân.
Đội đầu tiên — hai trăm kỵ binh của Kiến Vũ Đế Quốc, dưới quyền Hứa Khâm — đã có mặt sớm nhất và đang giữ lối vào chính của cấu trúc. Họ đã dựng trại, đào chiến hào, và gửi người về kinh thành xin thêm quân. Phía sau họ là toàn bộ sức mạnh của Đế Quốc — ba triệu dân, mười lăm vạn quân, và một hoàng đế trẻ vừa lên ngôi năm ngoái đang cần một kỳ tích để củng cố ngai vàng.
Đội thứ hai đến vào ngày thứ mười tám, từ hướng bắc — không mặc quân phục của bất kỳ quốc gia nào, áo đen, không cờ hiệu, di chuyển nhanh và im lặng. Chỉ có sáu mươi người nhưng ai cũng biết họ là ai: Huyết Kỳ Lữ, đội đặc nhiệm của Minh Nguyệt Tông — giáo phái kiểm soát toàn bộ hoạt động tình báo ở phía bắc dải núi Thiên Sơn. Họ không chiếm lối vào mà đóng trại phía đông, trong thung lũng hẹp, và không cử người đến nói chuyện với Hứa Khâm.
Đội thứ ba không ai nhìn thấy cho đến tận ngày thứ hai mươi.
Lý do: họ đến từ phía dưới.
Tây Hoang có hệ thống hang động ngầm kéo dài từ phía nam lên. Người địa phương biết về nó — dùng để trữ lương, trú ẩn khi có bão, đôi khi để chôn người muốn chôn giấu. Không ai biết rằng hệ thống hang đó cũng kết nối với lòng núi Thương Ngô — hoặc đúng hơn, kết nối với cấu trúc bên trong núi, qua một lối đi phụ hẹp hơn lối chính nhưng hoàn toàn bí mật.
Vệ Vô Song phát hiện ra điều này vào ngày thứ mười chín, khi đang khảo sát tầng dưới của cấu trúc.
Một luồng gió lạnh từ một khe nứt trong tường. Gió không thuộc về địa hình. Bà theo nó.
Và tìm thấy sáu người đang đứng trong bóng tối, mặt bịt kín, vũ khí đã tuốt ra.
✦ ✦ ✦
"Các người theo ai?" Vệ Vô Song hỏi, tay không rời viên đá đen trong túi — viên đá mà bà biết sẽ phát nhiệt dữ dội nếu đặt tiếp xúc với da người, đủ để làm bỏng tay giữ vũ khí.
Người đứng đầu nhóm sáu người — giọng đàn ông, cao, không giấu giọng — nói: "Chúng tôi theo lệnh của người xứng đáng nắm giữ Thiên Cơ Lục hơn bất kỳ đế quốc hay giáo phái nào."
"Câu đó không trả lời câu hỏi của tôi."
"Chúng tôi theo Hội Thiên Cơ." Người đó dừng lại. "Và tôi biết bà là ai, Vệ Vô Song. Thiên Giám Các. Người duy nhất trong thế giới này có thể đọc được ngôn ngữ của họ."
Bà nhìn vào bóng tối nơi người đó đứng. "Hội Thiên Cơ không tồn tại. Đó là tin đồn."
"Nhiều thứ tồn tại mà người ta cho là tin đồn." Người đó bước ra khỏi bóng tối — một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi, mặt không có gì đặc biệt, kiểu mặt mà người ta nhìn xong thì quên. Nhưng trên cổ tay phải ông ta có một vết xăm — hình ký tự mà Vệ Vô Song vừa thấy trên tường hành lang.
Bà đứng im.
"Bà đang hỏi tại sao chúng tôi có ký tự đó." Ông ta nhìn vào mắt bà. "Câu trả lời dài. Nhưng phần quan trọng nhất là: chúng tôi không đến đây để phá hủy cái này. Chúng tôi đến để bảo vệ nó — khỏi Kiến Vũ, khỏi Minh Nguyệt Tông, và khỏi tất cả những kẻ không hiểu rằng thứ bên trong núi này đã một lần hủy diệt một thế giới trước khi thế giới của chúng ta tồn tại."
Bên ngoài hành lang, tiếng động cơ khí vẫn đều đặn. Tiếng tim đập của một nền văn minh đã chết.
Vệ Vô Song nhìn ký tự trên cổ tay người đàn ông. Nhìn vào mắt ông ta. Rồi bỏ tay khỏi viên đá đen.
"Nói cho tôi nghe." Bà nói. "Tất cả."