Vệ Vô Song không phải quan viên.
Tờ lệnh bài mà bà mang theo — màu đen, khắc chữ "Thiên Giám Các", con dấu đỏ thẫm của Đông Thự Thái Giám — là thứ mở được mọi cổng thành và đóng được miệng mọi người hỏi. Bà đi một mình, không mang theo hộ vệ, chỉ có một con ngựa xám và một cái túi da cũ kỹ đựng đồ nghề.
Đồ nghề của Vệ Vô Song không giống đồ nghề của bất kỳ ai.
Trong túi có: bộ dao khảo cổ mười hai cây, mỗi cây một kích cỡ, cán bằng xương thú chưa xác định được loài. Một cuốn sổ nhỏ bìa da ghi đầy ký hiệu không theo hệ chữ nào đang lưu hành. Ba viên đá kỳ lạ — một xanh, một đen, một trong suốt — phát ra nhiệt độ khác nhau khi đặt gần các loại vật liệu khác nhau. Và một chiếc la bàn không chỉ hướng bắc mà chỉ về phía... thứ gì đó bà chưa có tên gọi.
Vệ Vô Song ba mươi bốn tuổi. Đã đến tám mươi hai di tích cổ trên khắp lãnh thổ Kiến Vũ Đế Quốc và ba quốc gia láng giềng. Đã đọc được hoặc một phần hoặc toàn bộ chín hệ thống chữ viết tuyệt chủng. Đã sống sót qua ba lần bị chôn vùi trong hang, một lần ngập nước, và một lần mà bà không bao giờ kể cho ai nghe.
Khi bà đến Tây Hoang vào ngày thứ mười lăm, đội kỵ binh của Bộ Binh đã đến trước ba ngày.
Họ đã đặt dây thừng phong tỏa toàn bộ khu vực. Đã tống cổ tất cả dân địa phương ra xa ba mươi dặm. Và đang tranh nhau qua lối vào hẹp của cấu trúc bên trong núi, cây đèn lồng trong tay, không ai nói được họ thấy gì.
Vệ Vô Song xuống ngựa, nhìn từ xa.
La bàn trong túi bà đang quay vòng — không dừng ở hướng nào, chỉ quay và quay, kim chỉ như bị điên.
Đây là lần đầu tiên la bàn làm vậy.
"Thú vị." Bà thì thầm với bản thân, lấy sổ ra ghi chú.
✦ ✦ ✦
Để vào được bên trong, Vệ Vô Song dùng lệnh bài đen của Thiên Giám Các. Chỉ huy đội kỵ binh — một trung niên mặt đỏ tên Hứa Khâm, trông như người không ngủ được mấy ngày — nhìn lệnh bài, nhìn bà, nhìn lại lệnh bài.
"Thiên Giám Các." Ông ta đọc to, giọng không vui. "Cái bộ đó còn tồn tại à?"
"Rõ ràng là có." Vệ Vô Song cất lệnh bài. "Tôi cần vào bên trong. Một mình."
"Đó là khu vực quân sự—"
"Đó là di tích cổ." Bà ta ngắt lời, giọng lịch sự nhưng không có chỗ cho tranh luận. "Và lệnh bài này có thẩm quyền cao hơn lệnh của bất kỳ tướng lĩnh nào dưới hàm Nhất Phẩm. Ông là Tứ Phẩm, tôi đoán vậy từ phù hiệu trên áo."
Hứa Khâm nhìn bà thêm một lúc nữa. Rồi đứng sang một bên.
Bên trong cấu trúc, khi Vệ Vô Song lần đầu tiên đứng giữa những hành lang ánh sáng xanh, bà không nói gì trong một khắc rất dài.
Rồi bà lấy viên đá trong suốt từ túi ra, đặt lên mặt tường.
Viên đá sáng rực lên — không phải phản chiếu ánh sáng từ các rãnh trên tường, mà tự phát ra ánh sáng riêng, màu trắng xanh, ổn định và đều đặn như mặt trời thu nhỏ.
Bà nhìn vào ánh sáng đó, rồi nhìn lên tường, rồi lấy sổ ra và bắt đầu viết với tốc độ của người đang tranh đua với thời gian.
Trên tường, những ký tự mà bà nhìn thấy không thuộc về hệ chữ nào bà đã học. Nhưng có những yếu tố — những đường nét cơ bản, những cấu trúc lặp lại — gợi nhớ đến mảnh ghép thứ chín của một bộ puzzle mà bà đã thu thập trong mười năm.
Bà đã tìm kiếm nguồn gốc của ngôn ngữ này suốt mười năm.
Và nó ở đây. Trên tường. Nguyên vẹn và rõ ràng, dưới ánh sáng không cần lửa của một nền văn minh đã biến mất trước khi Kiến Vũ Đế Quốc có tên gọi.
"Các ngươi." Bà thì thầm với những ký tự trên tường. "Các ngươi ở đây từ bao giờ?"
Ký tự không trả lời. Nhưng phía cuối hành lang, tiếng động cơ khí mà đứa trẻ chăn dê mô tả vẫn đều đặn vang lên — không to, chỉ như tiếng tim đập của thứ gì đó rất cổ xưa và vẫn còn sống.