Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, khi Đỗ Vĩnh Khang và đội ngũ của ông ta đang dần siết chặt vòng vây xung quanh, Thư Nhã nhanh chóng vận dụng kiến thức về địa hình hang động mà cô đã dày công nghiên cứu trong suốt bốn ngày khảo sát trước đó, nhận ra một điểm yếu tiềm năng trong vị trí phòng thủ của nhóm người lạ mặt.
"Kỳ Dạ, phía sau anh có một khe nứt hẹp dẫn xuống một khoang hang thấp hơn." Cô thì thầm, cố gắng không để Đỗ Vĩnh Khang nghe thấy. "Nếu chúng ta có thể tạo ra một khoảnh khắc xao nhãng, chúng ta có thể thoát qua đó."
Kỳ Dạ khẽ gật đầu, ánh mắt anh không rời khỏi Đỗ Vĩnh Khang, nhưng cơ thể anh đã bắt đầu chuẩn bị tư thế sẵn sàng hành động. "Ta có thể tạo ra một luồng ánh sáng chói mắt trong tích tắc, đủ để gây xao nhãng cho họ."
"Được, làm theo hiệu lệnh của tôi." Thư Nhã đáp khẽ, mắt cô liếc nhanh qua vị trí của từng thành viên trong đội của Đỗ Vĩnh Khang, tính toán thời điểm tối ưu để hành động.
Đỗ Vĩnh Khang, không hề hay biết về kế hoạch đang được hình thành, tiếp tục gây áp lực. "Vậy, cô Lâm, cô đã đưa ra quyết định chưa? Tôi khuyên cô nên hợp tác, điều đó sẽ tốt hơn nhiều cho cả cô và người bạn kỳ lạ của cô."
"Tôi sẽ không bao giờ hợp tác với những kẻ sẵn sàng hủy diệt cả một thế giới vì lợi ích ích kỷ!" Thư Nhã hét lớn, đồng thời hô to. "Ngay bây giờ!"
Kỳ Dạ ngay lập tức thực hiện một động tác nhanh, giơ tay lên và tạo ra một luồng ánh sáng bạc chói lòa, phản ứng hoàn toàn bất ngờ đối với đội ngũ của Đỗ Vĩnh Khang, những người chưa từng chứng kiến bất kỳ hiện tượng năng lượng nào tương tự từ Vực Sương. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, khi mọi người đều theo bản năng che mắt, đưa tay lên phòng thủ trước ánh sáng chói lòa bất ngờ, Thư Nhã nắm chặt tay Kỳ Dạ, kéo anh lao nhanh về phía khe nứt hẹp mà cô đã phát hiện.
"Chặn chúng lại! Đừng để chúng thoát!" Tiếng hét giận dữ của Đỗ Vĩnh Khang vang lên phía sau, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn của đội ngũ ông ta đang cố gắng lấy lại bình tĩnh để truy đuổi.
Thư Nhã và Kỳ Dạ lao nhanh qua khe nứt hẹp, cơ thể họ phải nghiêng người, len lỏi qua khoảng không gian chật chội trong khi tiếng truy đuổi phía sau ngày càng gần hơn. Nhờ vào kiến thức địa chất chuyên sâu của mình, Thư Nhã dẫn đường một cách chính xác qua hệ thống hang động phức tạp, tận dụng những lối đi hẹp mà cô tin rằng đội ngũ trang bị đầy đủ vũ khí, thiết bị cồng kềnh của Đỗ Vĩnh Khang sẽ khó có thể theo kịp.
"Chúng ta cần tìm đường ra khỏi hệ thống hang động này càng nhanh càng tốt, đồng thời tìm cách liên lạc với đội khảo sát ban đầu của tôi." Cô nói, hơi thở gấp gáp vì vừa di chuyển nhanh vừa căng thẳng tột độ.
Sau gần hai mươi phút len lỏi qua mê cung hang động, tận dụng mọi ngóc ngách, lối tắt mà cô biết được từ những ngày khảo sát trước đó, họ cuối cùng cũng đến được lối ra chính của hệ thống hang động Vân Sơn, nơi ánh sáng ban ngày tự nhiên chiếu rọi vào, mang đến một cảm giác nhẹ nhõm tức thời sau chuỗi thời gian căng thẳng tột độ vừa trải qua.
Nhưng ngay khi họ bước ra ngoài, một cảnh tượng khiến cả hai phải khựng lại — khu vực trại của đội khảo sát ban đầu, nơi Tuấn Kiệt và các đồng nghiệp của Thư Nhã từng dựng lên, giờ đây đã hoàn toàn trống rỗng, không một dấu vết nào của con người, chỉ còn lại vài mảnh thiết bị bị bỏ lại một cách vội vã.
"Họ đâu rồi?" Thư Nhã hoảng hốt, chạy đến kiểm tra khu vực trại, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào có thể giải thích cho sự biến mất bí ẩn của toàn bộ đội khảo sát.
Kỳ Dạ, với giác quan nhạy bén đã được rèn luyện qua nhiều năm làm nhiệm vụ canh giữ, nhanh chóng phát hiện một số dấu vết đáng ngờ trên mặt đất. "Nhìn đây, có dấu bánh xe của phương tiện hạng nặng, và một vài dấu chân khác thường, có vẻ như đội của cô đã bị di chuyển đi bằng vũ lực, không phải tự nguyện."
Nhận định ấy khiến tim Thư Nhã thắt lại vì lo lắng cho sự an toàn của những người đồng nghiệp, những người bạn đã cùng cô làm việc suốt nhiều năm qua. "Đỗ Vĩnh Khang và tổ chức của ông ta chắc chắn đã bắt giữ họ, có lẽ để ngăn chặn việc thông tin về dự án bí mật này bị lan truyền ra ngoài."
"Chúng ta cần tìm cách giải cứu họ, đồng thời tìm ra trụ sở chính của tổ chức này để có thể ngăn chặn hoàn toàn dự án khai thác năng lượng nguy hiểm đó." Kỳ Dạ nói, giọng anh đầy quyết tâm dù đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn xa lạ với mình.
Thư Nhã gật đầu đồng ý, nhanh chóng suy nghĩ về những phương án khả thi. "Tôi có một người bạn cũ, hiện đang làm việc tại một cơ quan báo chí điều tra, chuyên phanh phui những vụ việc tiêu cực liên quan đến các tập đoàn lớn. Nếu chúng ta có thể cung cấp đủ bằng chứng về hoạt động phi pháp của Đỗ Vĩnh Khang, có lẽ chúng ta có thể tạo áp lực dư luận đủ lớn để buộc chính quyền phải can thiệp."
"Đó nghe có vẻ là một kế hoạch khả thi, nhưng chúng ta cần phải nhanh chóng, vì tôi lo rằng, đội của cô có thể đang gặp nguy hiểm nghiêm trọng nếu Đỗ Vĩnh Khang cảm thấy bị đe dọa bởi những gì họ có thể đã chứng kiến." Kỳ Dạ nhận định, ánh mắt anh đầy lo lắng.
Thư Nhã rút điện thoại di động ra, dù không chắc chắn liệu có sóng ở khu vực hẻo lánh này hay không, nhưng may mắn thay, cô vẫn bắt được một vạch sóng yếu ớt. Cô nhanh chóng gọi cho người bạn cũ của mình, Đặng Minh Thư, một nhà báo điều tra dày dạn kinh nghiệm mà cô đã quen biết từ thời đại học.
"Minh Thư, tôi cần sự giúp đỡ của cậu ngay lập tức, đây là vấn đề cực kỳ khẩn cấp." Cô nói qua điện thoại, giọng cô đầy căng thẳng, vội vàng kể lại một phiên bản rút gọn, hợp lý hóa của câu chuyện, tránh đề cập trực tiếp đến những chi tiết siêu nhiên khó tin về Vực Sương, mà tập trung vào việc có một tổ chức bí mật đang tiến hành các hoạt động nghiên cứu phi pháp, nguy hiểm tại khu vực hang động Vân Sơn, đồng thời đã bắt giữ trái phép toàn bộ đội khảo sát của Viện Địa chất.
Minh Thư, dù ban đầu tỏ ra hoài nghi trước câu chuyện có phần khó tin, nhưng nhận ra sự nghiêm trọng, khẩn cấp trong giọng nói của người bạn cũ, đã đồng ý sẽ ngay lập tức huy động nguồn lực điều tra, đồng thời liên hệ với một vài mối quan hệ trong lực lượng chức năng để có thể can thiệp nhanh chóng.
"Tôi sẽ đến khu vực đó trong vòng vài giờ tới, cùng với một đội quay phim để ghi lại bằng chứng. Cậu và người bạn của cậu cần phải tìm nơi ẩn náu an toàn trong lúc chờ đợi, tránh xa khỏi tầm kiểm soát của tổ chức đó." Minh Thư dặn dò qua điện thoại trước khi kết thúc cuộc gọi.
Thư Nhã quay sang Kỳ Dạ, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng mới. "Chúng ta có đồng minh rồi. Bây giờ, chúng ta cần tìm một nơi an toàn để ẩn náu, chờ đợi viện binh đến, đồng thời tiếp tục tìm hiểu thêm về cách để cứu Vực Sương khỏi thảm họa đang đe dọa nó."
Kỳ Dạ gật đầu, dù ánh mắt anh vẫn không giấu được sự lo lắng khi nghĩ về quê hương mình, về Hư Vô vẫn đang không ngừng lan rộng trong khi họ phải tạm thời tập trung vào cuộc chiến ở thế giới thực này, một cuộc chiến mà giờ đây, số phận của cả hai thế giới đều đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi cùng một âm mưu tàn nhẫn, ích kỷ.
Trên đường di chuyển đến điểm hẹn với Minh Thư, Thư Nhã tranh thủ giải thích thêm cho Kỳ Dạ về những khái niệm cơ bản của thế giới hiện đại mà anh có thể cần biết để không gây ra sự chú ý không cần thiết — về xe cộ, điện thoại, về cách con người trong thế giới này tương tác với nhau. Kỳ Dạ, dù ban đầu tỏ ra bối rối trước nhiều khái niệm xa lạ, lại thể hiện một khả năng thích nghi đáng kinh ngạc, nhanh chóng nắm bắt được những quy tắc cơ bản.
"Ở Vực Sương, chúng tôi cũng có những công cụ hỗ trợ di chuyển, giao tiếp, chỉ là chúng vận hành dựa trên nguyên lý năng lượng hoàn toàn khác biệt." Anh nhận xét, quan sát kỹ lưỡng những chiếc xe hơi đang chạy trên đường dưới chân núi mà họ tình cờ nhìn thấy từ xa. "Thật thú vị khi thấy các người đã phát triển công nghệ theo một hướng hoàn toàn khác so với chúng tôi."
Để tránh gây sự chú ý, Thư Nhã quyết định mượn tạm một chiếc áo khoác dài và mũ trùm đầu từ ba lô dự phòng của mình cho Kỳ Dạ, che bớt phần nào mái tóc bạc và đôi mắt màu sắc khác thường của anh. "Xin lỗi vì sự bất tiện này, nhưng chúng ta cần tránh thu hút quá nhiều sự chú ý trong lúc di chuyển."
Kỳ Dạ mỉm cười, khoác chiếc áo lên người một cách vụng về nhưng cố gắng. "Ta hiểu, đây là một phần cần thiết của việc hòa nhập tạm thời vào thế giới của cô."
Trong lúc di chuyển qua những con đường mòn vắng vẻ, tránh xa các tuyến đường chính có thể có sự giám sát của đội ngũ Đỗ Vĩnh Khang, Thư Nhã nhận được thêm một cuộc gọi ngắn từ Minh Thư, xác nhận thời gian, địa điểm gặp mặt cụ thể hơn, đồng thời cảnh báo về khả năng khu vực xung quanh có thể đã được giám sát chặt chẽ hơn dự kiến ban đầu.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng gấp đôi từ giờ trở đi." Thư Nhã nói với Kỳ Dạ sau khi kết thúc cuộc gọi. "Nếu Đỗ Vĩnh Khang đã phát hiện ra đội khảo sát của tôi biến mất theo cách bất thường, có khả năng ông ta đã tăng cường an ninh, cảnh giác cao độ hơn."
"Ta sẽ luôn cảnh giác." Kỳ Dạ đáp, ánh mắt anh giờ đây đã hoàn toàn tập trung vào nhiệm vụ trước mắt, gạt bỏ mọi sự bối rối ban đầu trước thế giới xa lạ để nhường chỗ cho bản năng thận trọng, tỉnh táo của một Người Canh Giữ đã quen với việc đối mặt với hiểm nguy.
Khi họ đến gần khu vực điểm hẹn, một chiếc xe bán tải cũ kỹ đã đậu sẵn bên vệ đường, Minh Thư đứng cạnh xe, vẫy tay ra hiệu cho họ. Nhìn thấy người bạn cũ, Thư Nhã cảm thấy một sự nhẹ nhõm tràn ngập, dù vẫn còn đó nỗi lo lắng thường trực về những gì phía trước.
"Cậu ổn chứ?" Minh Thư hỏi, ánh mắt cô đầy lo lắng khi quan sát vẻ mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt Thư Nhã, đồng thời không giấu được sự tò mò khi nhìn Kỳ Dạ, dù anh đã cố gắng che giấu phần nào ngoại hình khác thường của mình.
"Tôi ổn, chỉ là một ngày dài đầy biến động." Thư Nhã đáp, khẽ mỉm cười trấn an bạn mình. "Đây là Kỳ Dạ, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong suốt hành trình vừa qua."
Minh Thư gật đầu chào Kỳ Dạ, dù ánh mắt cô vẫn còn đầy những câu hỏi chưa được giải đáp. "Rất vui được gặp anh. Tôi tin rằng, sẽ có rất nhiều điều thú vị để chúng ta trò chuyện sau khi vượt qua giai đoạn khó khăn này."
Cả ba nhanh chóng lên xe, Minh Thư lái xe đưa họ đến một nơi trú ẩn an toàn hơn mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trước, một căn nhà nhỏ của người thân ở một thị trấn lân cận, đủ xa để tránh khỏi sự giám sát trực tiếp của đội ngũ Đỗ Vĩnh Khang nhưng vẫn đủ gần để có thể nhanh chóng quay trở lại khu vực hang động khi cần thiết.
Trên đường đi, Thư Nhã tranh thủ kể lại chi tiết hơn cho Minh Thư về toàn bộ câu chuyện, về Vực Sương, về Hư Vô, về mối nguy hiểm thực sự mà cả hai thế giới đang phải đối mặt. Ban đầu, Minh Thư tỏ ra hoài nghi trước những chi tiết dường như vượt quá sức tưởng tượng thông thường, nhưng khi chứng kiến tận mắt sự tồn tại thực sự của Kỳ Dạ, một con người với những đặc điểm hoàn toàn không thể có ở bất kỳ ai trên Trái Đất, cô dần chấp nhận sự thật kỳ lạ nhưng không thể phủ nhận này.
"Được rồi, tôi tin cậu." Minh Thư nói cuối cùng, giọng cô đầy quyết tâm. "Và chính vì vậy, tôi càng thêm quyết tâm phải giúp cậu vạch trần âm mưu này, không chỉ vì lợi ích của thế giới chúng ta, mà còn vì một thế giới khác đang cần đến sự giúp đỡ của chúng ta."