Việc tìm cách đưa Kỳ Dạ qua cánh cổng sang thế giới thực không hề đơn giản như Thư Nhã tưởng tượng. Cánh cổng, trong tình trạng bất ổn hiện tại với ánh sáng đỏ cam đầy đe dọa và vùng Hư Vô nhỏ đang hình thành xung quanh, tiềm ẩn nguy cơ rất lớn nếu hai người cố gắng đi qua mà không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
"Chúng ta cần tìm cách tạm thời ổn định năng lượng của cánh cổng trước khi có thể đi qua an toàn." Kỳ Dạ nói, quỳ xuống bên cạnh cánh cổng, tay anh đưa ra một cách thận trọng, không chạm trực tiếp vào bề mặt đá mà thay vào đó, thực hiện một loạt động tác giống như đang vẽ những đường nét vô hình trong không khí, miệng anh lẩm bẩm những câu từ bằng ngôn ngữ cổ của Vực Sương.
Bạch Vũ và Tuyết Anh đứng canh gác xung quanh, sẵn sàng bảo vệ nếu có bất kỳ tình huống bất trắc nào xảy ra trong quá trình Kỳ Dạ thực hiện nghi thức ổn định năng lượng. Sau khoảng mười lăm phút tập trung cao độ, những họa tiết xoáy ốc trên cánh cổng dần dần chuyển từ màu đỏ cam đáng lo ngại trở lại sắc xanh lam quen thuộc, dù vẫn còn phảng phất chút bất ổn nhẹ.
"Được rồi, giờ chúng ta có thể thử đi qua, nhưng cần phải nhanh chóng, vì trạng thái ổn định này có thể không kéo dài lâu." Kỳ Dạ nói, đứng dậy, gương mặt anh đã có phần mệt mỏi sau khi tiêu hao một lượng lớn năng lượng cho nghi thức vừa rồi.
Thư Nhã nắm lấy tay Kỳ Dạ, cả hai cùng bước đến gần cánh cổng. "Anh có chắc chắn muốn làm điều này không? Thế giới của tôi sẽ hoàn toàn khác biệt so với những gì anh quen thuộc."
Kỳ Dạ mỉm cười, một nụ cười pha trộn giữa sự lo lắng và quyết tâm. "Ta đã chuẩn bị tinh thần. Đây là cơ hội duy nhất để chúng ta tìm ra sự thật, và ta sẽ không để cô phải đối mặt với nguy hiểm đó một mình."
Cùng nhau, họ bước qua cánh cổng, và ngay lập tức, Thư Nhã cảm nhận lại cảm giác không gian bị kéo dãn, xoắn vặn quen thuộc từ lần đầu tiên cô đi qua nó. Khi cảm giác chóng mặt dần qua đi, cô mở mắt ra, và lần này, thay vì cánh đồng cỏ bạc lấp lánh, cô thấy lại khoang hang đá quen thuộc của hệ thống hang động Vân Sơn, nơi hành trình kỳ lạ của cô đã bắt đầu.
"Chúng ta đã trở lại." Cô thì thầm, quay sang nhìn Kỳ Dạ, người đang đứng cạnh cô với vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa thận trọng trước môi trường hoàn toàn xa lạ.
Nhưng ngay khi họ vừa định bước ra khỏi khoang hang, một loạt ánh đèn pin chói lóa chiếu thẳng vào họ, kèm theo đó là những tiếng hô hoán đầy cảnh giác.
"Đứng yên! Giơ tay lên!"
Thư Nhã giật mình, che mắt trước ánh sáng chói lóa, nhận ra đó không phải là đội khảo sát của Viện Địa chất mà cô quen biết, mà là một nhóm người lạ mặt, mặc trang phục đen, trang bị đầy đủ vũ khí và thiết bị công nghệ cao, đứng chắn ngay lối ra của khoang hang.
"Các người là ai? Đội khảo sát của tôi đâu?" Cô hỏi, giọng cô đầy cảnh giác, đồng thời theo bản năng đưa tay ra phía sau để đảm bảo Kỳ Dạ đang đứng an toàn phía sau mình.
Một người đàn ông trung niên, có vẻ là chỉ huy của nhóm người lạ mặt, bước lên phía trước, ánh mắt ông ta sắc lạnh quan sát cả hai người, đặc biệt là dừng lại lâu hơn trên vẻ ngoài khác thường của Kỳ Dạ — mái tóc bạc, đôi mắt màu bạc kỳ lạ, và bộ trang phục hoàn toàn không giống bất kỳ thứ gì thuộc về thế giới hiện đại.
"Cô Lâm Thư Nhã, đúng không? Chúng tôi đã chờ đợi cô." Người đàn ông nói, giọng ông ta điềm tĩnh nhưng ẩn chứa một sự đe dọa ngầm. "Tôi là Đỗ Vĩnh Khang, đại diện cho một dự án nghiên cứu đặc biệt liên quan đến hiện tượng dị thường không gian tại khu vực này."
"Dự án nghiên cứu?" Thư Nhã lặp lại, giọng cô đầy hoài nghi. "Vậy chính các người là những kẻ đã lắp đặt thiết bị khai thác năng lượng tại cánh cổng bên kia?"
Đỗ Vĩnh Khang khẽ nhướn mày, có vẻ ngạc nhiên trước sự hiểu biết của Thư Nhã, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. "Cô quả thực thông minh, đã tìm hiểu được nhiều hơn tôi mong đợi. Đúng vậy, chúng tôi đã phát hiện ra hiện tượng dị thường không gian này từ nhiều năm trước, và đã dày công nghiên cứu, phát triển công nghệ để khai thác nguồn năng lượng vô tận từ phía bên kia."
"Ông có biết, việc làm của các người đang đẩy cả một thế giới đến bờ vực diệt vong không?" Kỳ Dạ lên tiếng, giọng anh đầy phẫn nộ, bước lên phía trước đứng ngang hàng với Thư Nhã. "Hư Vô đang lan rộng khắp Vực Sương, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó, tất cả đều vì lòng tham khai thác năng lượng vô độ của các người!"
Đỗ Vĩnh Khang nhìn Kỳ Dạ với ánh mắt đầy toan tính, dường như đang đánh giá mức độ nguy hiểm và giá trị tiềm năng của sinh vật kỳ lạ này. "À, vậy ra đây chính là một cư dân của thế giới bên kia. Thú vị thật, tôi đã hy vọng có cơ hội được gặp trực tiếp một người như anh."
"Ông chưa trả lời câu hỏi của tôi." Thư Nhã gằn giọng, cố gắng kiểm soát cơn giận đang dâng trào trong lòng. "Ông có biết về hậu quả nghiêm trọng mà hành động của mình đang gây ra không?"
"Tôi biết rõ." Đỗ Vĩnh Khang đáp, giọng ông ta lạnh lùng đến đáng sợ. "Nhưng đối với tôi, và những người đứng sau dự án này, nguồn năng lượng vô tận mà chúng tôi có thể khai thác được từ thế giới bên kia có giá trị vượt xa những rủi ro, hậu quả mà nó có thể gây ra cho một thế giới khác, một thế giới không phải của chúng tôi."
Câu trả lời tàn nhẫn, ích kỷ ấy khiến Thư Nhã cảm thấy phẫn nộ tột độ. "Vậy ông sẵn sàng hủy diệt cả một nền văn minh chỉ vì lợi ích năng lượng cho riêng thế giới của chúng ta sao? Đó là một hành động vô đạo đức không thể chấp nhận được!"
"Đạo đức là một khái niệm xa xỉ khi đứng trước nhu cầu năng lượng cấp bách của hàng tỷ con người." Đỗ Vĩnh Khang phản bác, giọng ông ta không hề lung lay. "Nguồn năng lượng hóa thạch đang cạn kiệt, biến đổi khí hậu đang đe dọa toàn bộ nền văn minh nhân loại. Nếu chúng tôi có thể khai thác được nguồn năng lượng sạch, vô tận từ thế giới bên kia, đó sẽ là giải pháp cứu rỗi cho hàng tỷ người, dù phải đánh đổi bằng sự tồn vong của một thế giới khác mà phần lớn nhân loại thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nó."
Lập luận ấy, dù tàn nhẫn, lại chứa đựng một logic đáng sợ mà Thư Nhã không thể hoàn toàn bác bỏ ngay lập tức, khiến cô càng thêm nhận thức rõ ràng về mức độ phức tạp của tình huống mà cô đang phải đối mặt — không chỉ là một cuộc đối đầu đơn giản giữa thiện và ác, mà là một xung đột phức tạp giữa lợi ích của hai thế giới, giữa nhu cầu sinh tồn cấp bách và trách nhiệm đạo đức đối với những sinh mệnh khác.
"Dù lý do của ông có vẻ hợp lý đến đâu, việc hủy diệt một thế giới khác để phục vụ cho lợi ích của thế giới này vẫn là một hành động sai trái không thể biện minh." Thư Nhã nói, giọng cô kiên định dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang những suy nghĩ phức tạp. "Phải có một giải pháp khác, một cách nào đó để đáp ứng nhu cầu năng lượng của thế giới chúng ta mà không cần phải hy sinh sự tồn vong của Vực Sương."
Đỗ Vĩnh Khang bật cười khẽ, một tiếng cười đầy vẻ thương hại. "Cô nói nghe thật lý tưởng, cô Lâm. Nhưng thực tế phũ phàng là, dự án của chúng tôi đã được đầu tư hàng tỷ đô la, đã tiến triển quá xa để có thể dừng lại. Bây giờ, câu hỏi duy nhất là, cô sẽ hợp tác với chúng tôi để tối ưu hóa quá trình khai thác một cách an toàn hơn, hay sẽ trở thành chướng ngại vật cần phải loại bỏ."
Lời đe dọa trần trụi ấy khiến không khí trong khoang hang trở nên căng thẳng tột độ. Bạch Vũ và Tuyết Anh, dù không có mặt ở thế giới thực này, nhưng tinh thần chiến đấu của Kỳ Dạ đã sẵn sàng, anh đứng chắn trước Thư Nhã một cách bảo vệ, trong khi cô cũng nhanh chóng đánh giá tình huống, tìm kiếm bất kỳ cơ hội nào để thoát khỏi thế bí hiện tại, đồng thời tìm ra cách để ngăn chặn âm mưu nguy hiểm của Đỗ Vĩnh Khang và tổ chức đứng sau ông ta trước khi quá muộn.
Trong đầu Thư Nhã, những suy nghĩ dồn dập chạy qua với tốc độ chóng mặt. Cô nhìn quanh khoang hang, đánh giá từng chi tiết nhỏ — số lượng người trong đội của Đỗ Vĩnh Khang, vị trí của các thiết bị, khoảng cách đến những lối thoát tiềm năng mà cô đã ghi nhớ được từ những ngày khảo sát trước đó. Là một nhà địa chất học, cô có một lợi thế mà Đỗ Vĩnh Khang không thể ngờ tới — sự am hiểu sâu sắc về cấu trúc phức tạp của hệ thống hang động này.
"Ông Đỗ, tôi muốn hỏi ông một điều." Cô nói, cố gắng câu giờ trong khi tiếp tục quan sát, tính toán. "Ông có thực sự hiểu rõ về công nghệ mà mình đang sử dụng không? Hay ông chỉ đơn giản đang thực hiện theo chỉ đạo của những người khác trong tập đoàn, mà không hề biết đến những rủi ro tiềm tàng?"
Câu hỏi ấy chạm đúng vào một điểm nhạy cảm, khiến Đỗ Vĩnh Khang khẽ nhíu mày. "Tôi là người đứng đầu dự án này, cô Lâm, đừng nghĩ rằng tôi chỉ là một con rối không có tiếng nói."
"Vậy ông có biết, việc khai thác năng lượng theo cách này có thể gây ra phản ứng dây chuyền không thể kiểm soát, không chỉ ảnh hưởng đến Vực Sương, mà còn có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng ngay tại chính thế giới của chúng ta không?" Thư Nhã tiếp tục, giọng cô đầy sự thách thức có chủ đích, cố gắng gieo rắc nghi ngờ trong tâm trí của Đỗ Vĩnh Khang.
Sự do dự thoáng qua trong ánh mắt của Đỗ Vĩnh Khang không lọt qua được sự quan sát tinh tế của Thư Nhã, cho cô thấy rằng, có lẽ, ông ta cũng không hoàn toàn nắm rõ về mức độ nguy hiểm thực sự của những gì mình đang làm, chỉ đơn giản bị cuốn theo áp lực, tham vọng của việc theo đuổi một nguồn năng lượng đột phá mà không cân nhắc đầy đủ về hậu quả.
Kỳ Dạ, nhận ra chiến thuật của Thư Nhã, cũng góp lời để tiếp tục gây áp lực tâm lý. "Ông có biết rằng, tổ tiên của chúng tôi từng chứng kiến một thảm họa tương tự cách đây ba trăm năm không? Khi năng lượng bị khai thác quá mức, nó không chỉ đơn thuần biến mất, mà tạo ra một phản ứng ngược, một cơn sóng năng lượng hỗn loạn có thể phá hủy mọi thứ trên đường đi của nó, ở cả hai phía của cánh cổng."
Những lời cảnh báo dồn dập ấy, kết hợp với sự tự tin, kiên định của cả hai người, bắt đầu tạo ra một vết nứt nhỏ trong sự quyết tâm của Đỗ Vĩnh Khang, dù ông ta vẫn cố gắng giữ vẻ ngoài cứng rắn trước đội ngũ của mình.
Một trong những nhân viên an ninh đứng gần lối ra, có vẻ trẻ tuổi hơn những người khác trong đội, bất chợt lên tiếng, giọng anh ta có phần do dự. "Sếp Đỗ, nếu những gì họ nói là sự thật, có lẽ chúng ta nên xem xét lại kế hoạch..."
"Im lặng!" Đỗ Vĩnh Khang quát lớn, cắt ngang lời của cấp dưới, nhưng sự phẫn nộ trong giọng nói của ông ta lại càng làm lộ rõ hơn nỗi bất an đang dần lớn lên bên trong. "Chúng ta đã đầu tư quá nhiều vào dự án này để có thể từ bỏ chỉ vì vài lời đe dọa mơ hồ."
Thư Nhã nhận thấy sự dao động trong nội bộ đội ngũ của Đỗ Vĩnh Khang, một dấu hiệu cho thấy, không phải ai trong số họ cũng hoàn toàn đồng thuận với những gì đang diễn ra. Cô nhanh chóng đánh giá lại tình huống, nhận ra rằng, thời điểm hiện tại có thể chính là cơ hội tốt nhất để tìm cách thoát khỏi thế bí, trước khi Đỗ Vĩnh Khang kịp củng cố lại quyền kiểm soát hoàn toàn đối với đội ngũ của mình.
Cô liếc nhìn Kỳ Dạ, một ánh mắt trao đổi ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, cả hai đều hiểu rằng, họ cần phải hành động ngay lập tức, tận dụng khoảnh khắc hỗn loạn nội bộ này trước khi nó qua đi.