Hội Đồng Trưởng Lão, sau khi nghe báo cáo về vụ việc Hư Vô lan rộng bất thường tại khu chợ trung tâm, cùng với những phát hiện quan trọng từ Thư Viện Cổ mà Thư Nhã và Kỳ Dạ trình bày, đã đồng ý phê chuẩn kế hoạch quay trở lại khu vực cánh cổng để kiểm tra trực tiếp tình trạng của Tinh Thể Hồn Cầu. Y Lam, vị trưởng lão đầu tiên đã ủng hộ Thư Nhã, quyết định cử thêm hai chiến binh tinh nhuệ của dòng tộc mình, Bạch Vũ và Tuyết Anh, đi cùng để hỗ trợ bảo vệ trong suốt hành trình.
"Khu vực xung quanh cánh cổng gần đây đã trở nên nguy hiểm hơn nhiều so với trước kia." Y Lam cảnh báo trước khi họ lên đường. "Không chỉ vì Hư Vô đang lan rộng, mà còn vì chúng ta nghi ngờ, nếu thực sự có kẻ đang can thiệp từ thế giới bên kia, chúng có thể đã cử người hoặc thiết lập cơ chế bảo vệ nào đó tại khu vực này để tránh bị phát hiện."
Đoàn bốn người — Thư Nhã, Kỳ Dạ, Bạch Vũ và Tuyết Anh — khởi hành ngay trong buổi chiều hôm đó, di chuyển bằng một phương tiện kỳ lạ mà Thư Nhã chưa từng thấy trước đây, một loại xe không cần bánh, lơ lửng cách mặt đất vài centimet nhờ vào năng lượng của những viên tinh thể gắn bên dưới, di chuyển êm ái và nhanh chóng hơn nhiều so với bất kỳ phương tiện nào ở thế giới của cô.
Trên đường đi, Bạch Vũ, một chiến binh trẻ tuổi với mái tóc bạc cắt ngắn gọn gàng và ánh mắt sắc bén, tranh thủ hỏi Thư Nhã về thế giới của cô, tỏ ra vô cùng tò mò trước những điều mới lạ mà cô kể lại — về các thành phố hiện đại, về công nghệ khoa học, về cách con người ở thế giới cô sinh sống mà không cần đến năng lượng tinh thể như ở Vực Sương.
"Nghe có vẻ thế giới của cô phát triển theo một hướng hoàn toàn khác biệt so với chúng tôi." Bạch Vũ nhận xét, giọng anh đầy vẻ thích thú. "Chúng tôi dựa vào sự hài hòa với năng lượng tự nhiên, còn các cô dường như tập trung vào việc chế tạo, xây dựng máy móc để mở rộng khả năng của con người."
"Cả hai hướng đi đều có những ưu điểm, hạn chế riêng." Thư Nhã đáp, mỉm cười trước sự so sánh thú vị ấy. "Có lẽ, nếu hai thế giới của chúng ta có thể học hỏi lẫn nhau một cách hòa bình, thay vì đối đầu như tình huống hiện tại, chúng ta sẽ tạo ra được những điều kỳ diệu hơn nhiều."
Tuyết Anh, người có vẻ trầm lặng hơn Bạch Vũ, cũng góp lời, ánh mắt cô đầy suy tư. "Đó chính là lý do vì sao việc bảo vệ sự cân bằng giữa hai thế giới lại quan trọng đến vậy. Không chỉ để tránh thảm họa, mà còn để duy trì cơ hội cho sự giao lưu, học hỏi tốt đẹp như cô vừa nói."
Sau gần ba giờ di chuyển, đoàn đến gần khu vực núi non nơi cánh cổng tọa lạc. Nhưng ngay khi họ tiếp cận, Kỳ Dạ đột nhiên ra hiệu dừng lại, ánh mắt anh cảnh giác quét khắp khu vực xung quanh.
"Có gì đó không ổn." Anh nói khẽ. "Năng lượng xung quanh khu vực này cảm giác hỗn loạn hơn nhiều so với những gì ta từng biết."
Cả đoàn thận trọng tiến lại gần hơn, và khi họ đến được vị trí gần cánh cổng, tất cả đều sững sờ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt. Cánh cổng đá, vốn dĩ vẫn tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ khi Thư Nhã lần đầu nhìn thấy, giờ đây đang rung động dữ dội, ánh sáng của nó chuyển sang màu đỏ cam đầy đe dọa, và xung quanh nó, một vùng Hư Vô nhỏ đã bắt đầu hình thành, gặm nhấm dần vào những tảng đá xung quanh.
Nhưng điều khiến Thư Nhã kinh ngạc hơn cả chính là một cấu trúc kim loại kỳ lạ, rõ ràng không thuộc về Vực Sương, được gắn trực tiếp vào bề mặt cánh cổng — một thiết bị phức tạp với nhiều dây cáp, bảng điều khiển nhỏ, và một loạt đèn tín hiệu đang nhấp nháy, trông giống hệt như những thiết bị công nghệ cao mà cô từng thấy trong các phòng thí nghiệm hiện đại.
"Đây chính là bằng chứng chúng ta cần tìm." Cô nói, giọng cô run lên vì vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ. "Ai đó từ thế giới của tôi đã lắp đặt thiết bị này để khai thác năng lượng trực tiếp từ cánh cổng."
Kỳ Dạ tiến lại gần hơn để quan sát kỹ thiết bị, cẩn thận không chạm vào nó vì sợ có thể gây ra phản ứng nguy hiểm không lường trước. "Thiết bị này có vẻ đã hoạt động được một thời gian, có lẽ đây chính là nguyên nhân trực tiếp gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng mà chúng ta đang chứng kiến."
Bạch Vũ và Tuyết Anh, với kinh nghiệm chiến đấu và cảnh giác cao độ, nhanh chóng dàn đội hình bảo vệ xung quanh, quét mắt tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của người đã lắp đặt thiết bị này, có thể vẫn còn đang ẩn náu đâu đó gần khu vực.
"Không có dấu hiệu của người canh gác trực tiếp." Bạch Vũ báo cáo sau khi kiểm tra kỹ khu vực xung quanh. "Có lẽ thiết bị này được thiết kế để hoạt động tự động, không cần người túc trực thường xuyên."
Thư Nhã tiến lại gần thiết bị hơn, với kiến thức khoa học của mình, cô cố gắng phân tích cơ chế hoạt động của nó mà không cần chạm trực tiếp vào các bộ phận nhạy cảm. "Nhìn vào cấu trúc này, tôi nghĩ đây là một loại máy hút năng lượng, được thiết kế để trích xuất năng lượng từ Tinh Thể Hồn Cầu một cách liên tục, sau đó truyền tải nó qua một kênh nào đó về thế giới của chúng tôi."
"Nếu đúng như vậy, chúng ta cần tìm ra kênh truyền tải đó, cũng như xác định danh tính của những kẻ đứng sau việc lắp đặt thiết bị này." Kỳ Dạ nói, giọng anh đầy quyết tâm. "Nhưng trước tiên, ưu tiên hàng đầu là phải vô hiệu hóa thiết bị này trước khi nó gây ra thêm thiệt hại nghiêm trọng hơn."
Thư Nhã gật đầu đồng ý, nhưng cô cũng nhận thức rõ ràng mức độ nguy hiểm của nhiệm vụ này. "Vấn đề là, tôi không biết liệu việc vô hiệu hóa đột ngột thiết bị có gây ra phản ứng phụ nguy hiểm nào hay không, đặc biệt là khi nó đang kết nối trực tiếp với một nguồn năng lượng mạnh mẽ, tinh tế như Tinh Thể Hồn Cầu."
Cả đoàn đứng trước tình huống khó khăn, cần phải cân nhắc kỹ lưỡng giữa việc hành động ngay lập tức để ngăn chặn thiệt hại đang diễn ra, và nguy cơ gây ra hậu quả không lường trước nếu can thiệp một cách vội vàng, thiếu hiểu biết đầy đủ về cơ chế hoạt động phức tạp của thiết bị lạ này.
"Tôi nghĩ, chúng ta cần thêm thời gian để nghiên cứu kỹ lưỡng hơn trước khi đưa ra quyết định can thiệp trực tiếp." Thư Nhã đề xuất, dù trong lòng cô cũng cảm nhận được áp lực thời gian đang đè nặng. "Có lẽ, tôi cần phải quay trở lại thế giới của mình, tìm hiểu xem ai đang đứng sau dự án này, trước khi chúng ta có thể đưa ra giải pháp toàn diện, an toàn nhất."
Đề xuất ấy khiến Kỳ Dạ trầm ngâm suy nghĩ. Anh biết, việc để Thư Nhã quay trở lại thế giới của cô, dù chỉ tạm thời, tiềm ẩn rủi ro rằng cô có thể sẽ không thể tìm được đường quay trở lại Vực Sương một khi cánh cổng bị vô hiệu hóa hoàn toàn hoặc rơi vào tình trạng mất kiểm soát nghiêm trọng hơn.
"Đây là một quyết định quan trọng, và đầy rủi ro." Anh nói, ánh mắt anh chứa đựng sự lo lắng chân thành dành cho người bạn đồng hành mới quen nhưng đã trở nên đáng tin cậy này. "Nhưng ta hiểu, đó có thể là cách duy nhất để giải quyết vấn đề tận gốc rễ. Ta sẽ đi cùng cô, nếu cô đồng ý, để đảm bảo an toàn và cũng để tận mắt chứng kiến thế giới bên kia, có thể sẽ giúp ích cho việc tìm ra giải pháp."
Thư Nhã nhìn Kỳ Dạ, cảm nhận được sự chân thành, quyết tâm trong ánh mắt anh, và cô gật đầu đồng ý. "Được, chúng ta sẽ cùng nhau đi qua cánh cổng, tìm ra sự thật đằng sau âm mưu này, trước khi quá muộn để cứu vãn cả hai thế giới."
Trước khi thực hiện quyết định quan trọng ấy, Bạch Vũ và Tuyết Anh bày tỏ mong muốn được đồng hành cùng, nhưng Kỳ Dạ lắc đầu từ chối. "Không, hai người cần ở lại đây, tiếp tục giám sát tình trạng của cánh cổng và báo cáo ngay lập tức cho Hội Đồng nếu có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào khác xuất hiện. Việc ta và Thư Nhã đi sang thế giới bên kia đã là một rủi ro đủ lớn, chúng ta không cần thêm người gặp nguy hiểm không cần thiết."
Bạch Vũ, dù có phần không hài lòng với quyết định này, cũng hiểu được sự hợp lý trong lập luận của Kỳ Dạ. "Được, chúng tôi sẽ ở lại canh giữ, nhưng hãy hứa sẽ liên lạc ngay khi có thể, qua bất kỳ phương tiện nào khả thi."
"Ta sẽ cố gắng." Kỳ Dạ đáp, dù cả hai đều biết rằng, một khi đã bước qua cánh cổng sang thế giới thực, khả năng liên lạc trở lại Vực Sương gần như là không thể, trừ khi họ tìm được đường quay về qua chính cánh cổng ấy.
Trong lúc chờ đợi thời điểm thích hợp để tiến hành nghi thức ổn định năng lượng cần thiết cho việc vượt qua cánh cổng, Thư Nhã tranh thủ ghi chép lại tất cả những gì cô đã học được về Vực Sương trong vài ngày qua, cẩn thận cất giữ cuốn sổ tay vào một túi chống nước đặc biệt, phòng trường hợp cô không thể quay trở lại nơi này, ít nhất những kiến thức quý giá này cũng sẽ không bị mất đi.
"Nếu chuyện gì đó xảy ra, nếu chúng ta không thể quay trở lại..." Cô bắt đầu nói, nhưng Kỳ Dạ ngắt lời cô, ánh mắt anh kiên định.
"Chúng ta sẽ quay trở lại. Ta tin vào điều đó, và ta tin vào cô." Anh nói, giọng anh chứa đựng một sự chắc chắn khiến Thư Nhã cảm thấy an tâm hơn phần nào trước hành trình đầy bất định phía trước.
Khi mọi thứ đã sẵn sàng, Kỳ Dạ bắt đầu thực hiện nghi thức ổn định năng lượng lần thứ hai, lần này với sự hỗ trợ thêm từ một viên tinh thể năng lượng nhỏ mà Bạch Vũ mang theo, giúp quá trình diễn ra nhanh hơn, ít tiêu hao sức lực của Kỳ Dạ hơn so với lần đầu tiên. Khi những họa tiết trên cánh cổng dần ổn định trở lại sắc xanh lam quen thuộc, Kỳ Dạ quay sang Thư Nhã, gật đầu ra hiệu đã đến lúc.
Trước khi bước đến gần cánh cổng, Thư Nhã quay lại nhìn Bạch Vũ và Tuyết Anh lần cuối. "Nếu chúng tôi không quay lại trong vòng ba ngày theo thời gian của các bạn, hãy báo cáo cho Hội Đồng biết và tìm cách hỗ trợ theo phương án dự phòng mà chúng ta đã thảo luận."
"Chúng tôi hiểu." Bạch Vũ đáp, gương mặt anh nghiêm trang. "Hãy cẩn thận, cả hai người. Vực Sương đang trông đợi vào các bạn."
Tuyết Anh, người vốn ít nói hơn, cũng tiến lại gần, đưa cho Thư Nhã một chiếc vòng tay nhỏ được kết từ những sợi chỉ bạc mảnh. "Đây là bùa hộ mệnh truyền thống của dòng tộc ta, được cho là mang lại sự bảo hộ, may mắn cho những ai sắp bước vào hành trình nguy hiểm. Mong nó sẽ giúp ích cho cô."
Thư Nhã cảm động nhận lấy món quà, đeo nó vào cổ tay cùng với viên tinh thể cảm ứng mà Bách Niên đã tặng trước đó. "Cảm ơn các bạn, vì tất cả những gì đã làm cho chúng tôi."
Với mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất, Thư Nhã nắm chặt tay Kỳ Dạ, cả hai cùng nhìn nhau một lần cuối, ánh mắt trao đổi chứa đựng một sự tin tưởng, quyết tâm không lời nào có thể diễn tả trọn vẹn. Rồi, không chần chừ thêm nữa, họ cùng nhau bước vào luồng ánh sáng xanh lam của cánh cổng, để lại phía sau Bạch Vũ và Tuyết Anh đứng nhìn theo với ánh mắt đầy hy vọng và lo lắng đan xen, chờ đợi tin tức về sự trở về an toàn của hai người bạn đồng hành dũng cảm.