Suốt ba ngày tiếp theo, Thư Nhã gần như không rời khỏi Thư Viện Cổ, cùng Kỳ Dạ và một vài học giả trẻ tuổi của Vực Sương được cử đến hỗ trợ, miệt mài lục tìm qua hàng nghìn cuốn sách, cuộn giấy da cổ xưa để tìm kiếm bất kỳ manh mối nào liên quan đến nguồn gốc, cơ chế hoạt động của những cánh cổng nối liền hai thế giới, cũng như bất kỳ ghi chép nào về những sự kiện bất thường có thể liên quan đến sự xuất hiện của Hư Vô.
"Đây, tôi tìm thấy một đoạn ghi chép thú vị." Một trong những học giả trẻ, tên A Lộc, gọi lớn từ một góc thư viện, tay cầm một cuốn sách cổ với bìa da đã sờn cũ. "Nó nói về một sự kiện tương tự đã từng xảy ra cách đây khoảng ba trăm năm, khi năng lượng của một cánh cổng khác bị rò rỉ nghiêm trọng."
Thư Nhã và Kỳ Dạ vội vàng đến xem, cùng nhau nghiên cứu kỹ lưỡng đoạn văn bản cổ mà A Lộc vừa phát hiện. Theo ghi chép, ba trăm năm trước, một cánh cổng khác nằm ở phía Đông Vực Sương đã trải qua hiện tượng tương tự — năng lượng bị rò rỉ, gây ra sự xuất hiện của những vùng Hư Vô nhỏ lẻ. Nguyên nhân được xác định là do một nhóm người từ thế giới bên kia đã cố gắng khai thác năng lượng của cánh cổng bằng một loại thiết bị cơ khí thô sơ, không hiểu rõ về bản chất, sự cân bằng tinh tế của hệ thống năng lượng giữa hai thế giới.
"Nếu lịch sử đang lặp lại, có thể ai đó ở thế giới của tôi cũng đang thực hiện một hành động tương tự, nhưng với công nghệ hiện đại hơn nhiều so với ba trăm năm trước." Thư Nhã nhận định, đầu óc cô hoạt động không ngừng để kết nối những mảnh ghép thông tin. "Điều đó có thể giải thích tại sao mức độ nghiêm trọng của Hư Vô lần này lại lớn hơn nhiều so với sự kiện trong quá khứ."
Kỳ Dạ gật đầu đồng tình, nhưng ánh mắt anh vẫn còn đầy lo lắng. "Vấn đề là, làm sao chúng ta có thể xác định được chính xác vị trí, danh tính của những kẻ đang thực hiện hành động này ở thế giới của cô? Nếu không ngăn chặn được nguồn gốc, mọi nỗ lực khắc phục hậu quả tại Vực Sương cũng chỉ là giải pháp tạm thời."
Câu hỏi ấy khiến Thư Nhã trầm ngâm suy nghĩ. Cô nhớ lại khoảnh khắc phát hiện ra cánh cổng trong hang động Vân Sơn, nhớ lại luồng năng lượng kỳ lạ khi cô chạm vào bề mặt đá. "Tôi nghĩ, chúng ta cần tìm hiểu thêm về cơ chế hoạt động cụ thể của cánh cổng, cách thức năng lượng được truyền tải giữa hai thế giới. Nếu tôi hiểu rõ nguyên lý vật lý đằng sau nó, có thể tôi sẽ nhận ra dấu hiệu của công nghệ hiện đại đang được sử dụng để khai thác nó."
A Lộc, người đã dành nhiều năm nghiên cứu về lịch sử cánh cổng, tiếp tục lục tìm thêm những tài liệu liên quan, và sau vài giờ đồng hồ nữa, anh phát hiện thêm một manh mối quan trọng khác — một sơ đồ cổ mô tả cấu trúc năng lượng của cánh cổng, cho thấy nó hoạt động dựa trên một loại tinh thể đặc biệt gọi là "Tinh Thể Hồn Cầu", được cho là hình thành từ chính điểm giao thoa giữa hai thế giới, mang trong mình năng lượng của cả hai chiều không gian.
"Nếu ai đó tìm cách khai thác trực tiếp Tinh Thể Hồn Cầu, thay vì chỉ đơn thuần đi qua cánh cổng như một lối đi thông thường, điều đó sẽ gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng, vì tinh thể ấy chính là nền tảng duy trì sự ổn định của toàn bộ hệ thống kết nối giữa hai thế giới." Kỳ Dạ giải thích, giọng anh nghiêm trọng khi nhận ra mức độ nguy hiểm thực sự của tình huống. "Nếu tinh thể bị tổn hại nghiêm trọng, không chỉ Vực Sương, mà có lẽ cả thế giới của cô cũng sẽ phải gánh chịu những hậu quả khôn lường."
Thông tin này khiến Thư Nhã cảm thấy một sự lo lắng sâu sắc dâng lên trong lòng, không chỉ vì số phận của Vực Sương, mà còn vì chính sự an nguy của thế giới mà cô đã rời bỏ. Cô nhớ lại đội khảo sát của mình, nhớ lại Tuấn Kiệt và những đồng nghiệp khác, tự hỏi liệu họ có đang gặp nguy hiểm nào đó liên quan đến hiện tượng bất thường này hay không.
"Chúng ta cần tìm ra vị trí chính xác của Tinh Thể Hồn Cầu tại cánh cổng mà tôi đã đi qua." Cô nói, giọng cô kiên quyết. "Nếu có dấu hiệu của sự can thiệp từ công nghệ hiện đại, chúng ta sẽ tìm thấy bằng chứng ở đó."
Kỳ Dạ đồng ý, nhưng trước khi họ có thể lên kế hoạch quay trở lại khu vực cánh cổng, một sự việc bất ngờ xảy ra làm gián đoạn quá trình nghiên cứu của họ. Cánh cửa thư viện đột ngột mở tung, một người lính canh gác của thành phố Tinh Hoàn hớt hải chạy vào, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn.
"Kỳ Dạ, có chuyện khẩn cấp! Một vùng Hư Vô mới vừa xuất hiện, ngay giữa khu chợ trung tâm, lan rộng với tốc độ nhanh chưa từng thấy trước đây!" Người lính báo cáo, giọng anh ta run rẩy vì kinh hãi.
Kỳ Dạ và Thư Nhã lập tức đứng dậy, không còn thời gian để do dự. "Chúng ta cần đến đó ngay lập tức." Kỳ Dạ nói, ánh mắt anh đầy sự quyết đoán, khẩn trương.
Trên đường chạy đến khu chợ trung tâm, họ chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn chưa từng thấy — người dân Vực Sương đang hoảng loạn tháo chạy khỏi khu vực trung tâm thành phố, nơi một vùng tối đen kỳ lạ đang lan rộng với tốc độ đáng kinh ngạc, nuốt chửng từng centimet đất đai, từng công trình kiến trúc mà nó chạm đến, biến chúng thành hư không tuyệt đối không để lại bất kỳ dấu vết nào.
"Đây là lần đầu tiên ta chứng kiến Hư Vô lan rộng nhanh đến vậy." Kỳ Dạ nói, giọng anh đầy lo lắng khi quan sát hiện tượng đáng sợ đang diễn ra trước mắt. "Điều này càng củng cố thêm giả thuyết của cô, rằng có ai đó đang tích cực can thiệp, đẩy nhanh quá trình phá hủy cân bằng năng lượng của Vực Sương."
Thư Nhã đứng nhìn cảnh tượng kinh hoàng ấy, tim cô đập nhanh vì lo lắng lẫn quyết tâm. Cô biết, thời gian không còn nhiều, và nhiệm vụ tìm ra nguyên nhân, ngăn chặn thảm họa này giờ đây đã trở nên cấp bách hơn bao giờ hết, không chỉ vì lời hứa với Hội Đồng Trưởng Lão, mà vì chính sự sống còn của một thế giới đang đứng trước bờ vực diệt vong.
Các lực lượng canh gác của thành phố, cùng với một vài pháp sư thuộc các dòng tộc khác nhau, đang cố gắng thiết lập một vành đai phong tỏa để ngăn chặn sự lan rộng của vùng Hư Vô, sử dụng những loại tinh thể năng lượng đặc biệt để tạo ra một lớp rào chắn tạm thời. Nhưng ngay cả những nỗ lực ấy cũng chỉ có thể làm chậm lại, chứ không thể hoàn toàn ngăn chặn được sự lan rộng đáng sợ của bóng tối nuốt chửng mọi thứ.
"Chúng ta cần phải hành động nhanh hơn." Thư Nhã nói, quay sang Kỳ Dạ với ánh mắt kiên định. "Tôi nghĩ, chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa để nghiên cứu từ xa. Chúng ta cần trực tiếp quay lại cánh cổng, kiểm tra tận nơi tình trạng của Tinh Thể Hồn Cầu."
Kỳ Dạ gật đầu đồng ý, dù ánh mắt anh vẫn còn đầy lo lắng trước tình huống nguy cấp đang diễn ra. "Được, nhưng trước tiên, chúng ta cần thông báo cho Hội Đồng Trưởng Lão về diễn biến mới này, để họ có thể huy động thêm lực lượng hỗ trợ ngăn chặn sự lan rộng của Hư Vô trong khi chúng ta tìm kiếm giải pháp gốc rễ."
Cả hai vội vã quay trở lại tòa tháp Hội Đồng, mang theo không chỉ những thông tin quý giá thu thập được từ Thư Viện Cổ, mà còn cả một quyết tâm mãnh liệt hơn bao giờ hết để tìm ra và ngăn chặn nguồn gốc thực sự của thảm họa đang đe dọa nuốt chửng cả hai thế giới.
Tại tòa tháp Hội Đồng, tình hình đã trở nên hỗn loạn hơn nhiều so với lần đầu Thư Nhã đến đây. Người dân từ khu vực bị ảnh hưởng bởi vùng Hư Vô mới đang tụ tập bên ngoài, yêu cầu được giải thích, được đảm bảo về sự an toàn của gia đình họ. Bảy vị trưởng lão đã triệu tập một phiên họp khẩn cấp, và khi Thư Nhã cùng Kỳ Dạ bước vào, không khí căng thẳng bao trùm khắp căn phòng hình tròn.
"Tình hình đã vượt ngoài dự đoán của chúng ta." Y Lam nói, giọng bà đầy lo lắng khi cả hai trình bày những phát hiện mới nhất. "Nếu Hư Vô có thể lan rộng nhanh như vậy chỉ trong vài ngày, ta e rằng thời hạn bảy ngày ban đầu là quá xa xỉ."
Tinh Hạo, vị trưởng lão từng tỏ ra hoài nghi nhất về khả năng của Thư Nhã, giờ đây lại có phần dịu giọng hơn trước bằng chứng thuyết phục mà cô và nhóm nghiên cứu đã thu thập được. "Ta phải thừa nhận, những phát hiện của cô về sự kiện ba trăm năm trước, về khả năng liên quan đến sự can thiệp từ thế giới bên kia, là một hướng đi có cơ sở khoa học vững chắc hơn nhiều so với những gì chúng ta từng cân nhắc."
"Vậy Hội Đồng có đồng ý cho phép chúng tôi quay trở lại khu vực cánh cổng để điều tra trực tiếp không?" Kỳ Dạ hỏi, giọng anh đầy khẩn thiết.
Sau một hồi thảo luận ngắn giữa bảy vị trưởng lão bằng ngôn ngữ cổ, Y Lam quay sang thông báo quyết định cuối cùng. "Được, chúng tôi chấp thuận. Nhưng chúng tôi sẽ cử thêm lực lượng hộ tống để đảm bảo an toàn, đồng thời huy động toàn bộ các pháp sư có khả năng ổn định năng lượng để hỗ trợ ngăn chặn sự lan rộng của Hư Vô tại các khu vực khác trong khi các con tập trung vào nguồn gốc vấn đề."
Quyết định này mang lại một sự nhẹ nhõm nhất định cho Thư Nhã và Kỳ Dạ, dù áp lực thời gian vẫn đè nặng lên vai họ hơn bao giờ hết. Trước khi rời khỏi tòa tháp, Bách Niên, người quản thủ thư viện, tìm đến gặp họ, mang theo một món quà nhỏ — một viên tinh thể nhỏ phát sáng nhẹ, được đeo trên một sợi dây chuyền giản dị.
"Đây là một loại tinh thể cảm ứng năng lượng, có thể giúp các con phát hiện những dao động bất thường trong từ trường năng lượng xung quanh cánh cổng, ngay cả khi mắt thường không thể nhận ra." Ông giải thích, trao viên tinh thể cho Thư Nhã. "Ta hy vọng nó sẽ hữu ích cho hành trình sắp tới của các con."
Thư Nhã cảm động nhận lấy món quà, đeo nó vào cổ như một biểu tượng cho sự tin tưởng, hỗ trợ mà cô đã nhận được từ những con người tốt bụng của Vực Sương trong khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa mà cô đã ở đây. "Cảm ơn cụ, tôi sẽ trân trọng món quà này."
Trước khi rời khỏi tòa tháp Hội Đồng, Thư Nhã còn có một cuộc trò chuyện ngắn nhưng đáng nhớ với Y Lam, người trưởng lão đã luôn ủng hộ cô ngay từ đầu. "Con biết không, ta đã sống qua nhiều thế kỷ, chứng kiến biết bao thăng trầm của Vực Sương." Y Lam nói, ánh mắt bà xa xăm đầy hoài niệm. "Nhưng chưa bao giờ ta cảm thấy lo lắng đến vậy về tương lai của thế giới chúng ta, cho đến khi Hư Vô bắt đầu xuất hiện."
"Bà đã sống bao lâu rồi, thưa trưởng lão?" Thư Nhã hỏi, tò mò về tuổi thọ đáng kinh ngạc của người dân Vực Sương.
"Ta đã chứng kiến hơn năm trăm mùa băng tan, theo cách tính thời gian của chúng ta." Y Lam đáp, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi trước sự kinh ngạc hiện rõ trên gương mặt Thư Nhã. "Năng lượng của Vực Sương, khi còn dồi dào, mang lại cho chúng ta tuổi thọ vượt xa những gì con người ở thế giới của con có thể tưởng tượng. Đó cũng chính là lý do tại sao, sự suy yếu của nguồn năng lượng này không chỉ đe dọa đến cảnh quan, môi trường sống, mà còn ảnh hưởng trực tiếp đến chính sự sống còn của người dân chúng ta."
Thông tin này khiến Thư Nhã càng thêm thấu hiểu về mức độ nghiêm trọng, cấp bách của nhiệm vụ mà cô đang gánh vác. Đây không chỉ đơn thuần là việc bảo vệ một hệ sinh thái kỳ lạ, xa lạ, mà là cuộc chiến sinh tồn thực sự của cả một nền văn minh, một dân tộc đã tồn tại qua hàng nghìn năm lịch sử.
"Ta tin tưởng vào con, Lâm Thư Nhã." Y Lam nói, đặt tay lên vai cô một cách trìu mến. "Hãy mang theo niềm tin của cả Vực Sương trong hành trình sắp tới của con."
Lời động viên chân thành ấy tiếp thêm cho Thư Nhã một nguồn sức mạnh tinh thần to lớn, khi cô cùng Kỳ Dạ rời khỏi tòa tháp, hướng về phía cánh cổng với một quyết tâm còn mãnh liệt hơn bao giờ hết, mang theo không chỉ trách nhiệm cá nhân, mà còn cả niềm hy vọng của toàn thể Vực Sương.