Kỳ Dạ dẫn Thư Nhã rời khỏi thánh đường, xuống một con đường đá xoắn ốc uốn lượn quanh sườn núi, hướng về phía thành phố cổ kính mà cô đã nhìn thấy từ ban công cao. Trên đường đi, anh tiếp tục giải thích thêm về cấu trúc xã hội, quy luật vận hành của Vực Sương, những kiến thức mà Thư Nhã ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ tay của mình, dù cô biết rõ, phần lớn những gì mình đang chứng kiến sẽ khó có thể được khoa học chính thống của thế giới cô công nhận, ít nhất là trong thời điểm hiện tại.
"Vực Sương được chia thành bảy vùng lãnh thổ chính, mỗi vùng do một dòng tộc cổ xưa cai quản, tuân theo những nguyên tắc cân bằng năng lượng đã được thiết lập từ thời sáng thế." Kỳ Dạ giải thích. "Thành phố mà chúng ta đang hướng đến, Tinh Hoàn, là trung tâm quyền lực lớn nhất, nơi Hội Đồng Trưởng Lão của cả bảy dòng tộc thường xuyên họp bàn để quyết định những vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến toàn bộ Vực Sương."
"Anh có phải là thành viên của một trong bảy dòng tộc đó không?" Thư Nhã hỏi, tò mò về vị trí xã hội của người đồng hành kỳ lạ này.
Kỳ Dạ khẽ lắc đầu, ánh mắt anh thoáng qua một nỗi buồn sâu kín. "Dòng tộc của ta, Người Canh Giữ, không thuộc về bảy dòng tộc chính thống, mà mang một sứ mệnh riêng biệt, độc lập — bảo vệ những cánh cổng nối liền hai thế giới. Nhưng đáng buồn thay, qua nhiều thế hệ, dòng tộc của ta dần suy tàn, đến nay chỉ còn lại mình ta là hậu duệ cuối cùng."
Lời chia sẻ ấy khiến Thư Nhã cảm nhận được một sự cô đơn sâu sắc ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh, uy nghiêm của Kỳ Dạ, và cô bắt đầu hiểu rõ hơn tại sao anh lại đặt nhiều hy vọng đến vậy vào sự xuất hiện của cô, một người đến từ thế giới bên kia có thể mang lại một góc nhìn, một nguồn lực mới để giải quyết vấn đề mà một mình anh không thể tự mình gánh vác.
Khi họ tiến đến gần thành phố Tinh Hoàn hơn, Thư Nhã càng thêm kinh ngạc trước quy mô, vẻ đẹp tráng lệ của kiến trúc nơi đây. Những tòa tháp xoắn ốc cao vút được xây dựng từ một loại vật liệu trong suốt, lấp lánh như pha lê nhưng lại có độ bền vững đáng kinh ngạc, phản chiếu ánh sáng bạc từ bầu trời tạo nên một quang cảnh lung linh, huyền ảo như bước ra từ một câu chuyện cổ tích. Những cây cầu đá mảnh mai bắc ngang qua các con kênh nước trong vắt, nơi những sinh vật giống cá nhưng có vảy phát sáng đang bơi lội tung tăng.
Người dân Vực Sương, khi họ bắt đầu xuất hiện trong tầm mắt Thư Nhã, cũng mang những đặc điểm ngoại hình khác biệt so với con người thông thường — làn da có ánh bạc nhẹ, đôi mắt với nhiều màu sắc kỳ lạ từ bạc đến tím nhạt, và mái tóc thường có màu sắc tương đồng với ánh sáng bao trùm thế giới này. Họ nhìn Thư Nhã với ánh mắt tò mò xen lẫn cảnh giác khi cô đi ngang qua cùng Kỳ Dạ, những lời thì thầm bằng một thứ ngôn ngữ Thư Nhã không hiểu được vang lên khắp nơi.
"Họ đang nói gì vậy?" Cô hỏi khẽ, cảm thấy hơi bất an trước sự chú ý mà mình đang nhận được.
"Họ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của một người từ thế giới bên kia, điều này đã không xảy ra trong suốt năm mươi năm qua." Kỳ Dạ giải thích. "Đừng lo lắng, người dân Vực Sương vốn hiền hòa, hiếu khách, miễn là cô không mang theo ý đồ xấu."
Họ tiếp tục di chuyển qua những con phố lát đá xoắn ốc, đi ngang qua các khu chợ nhộn nhịp nơi người dân trao đổi những loại hàng hóa kỳ lạ — những viên đá phát sáng chứa năng lượng, những tấm vải được dệt từ sợi tơ của loài bướm phát sáng, và cả những loại thực phẩm có hình dáng, màu sắc hoàn toàn xa lạ với Thư Nhã. Cô không thể kìm được sự tò mò khoa học, liên tục dừng lại quan sát, ghi chép về những gì mình nhìn thấy, dù Kỳ Dạ luôn nhẹ nhàng nhắc nhở cô về mục tiêu chính của chuyến đi.
Cuối cùng, họ đến trước một tòa tháp lớn nhất thành phố, nơi đặt trụ sở của Hội Đồng Trưởng Lão. Cánh cửa đá khổng lồ tự động mở ra khi Kỳ Dạ tiến đến gần, dường như nhận ra danh tính của anh thông qua một cơ chế nào đó mà Thư Nhã không thể lý giải ngay lập tức.
Bên trong, một căn phòng hình tròn rộng lớn với bảy chiếc ghế đá được sắp xếp thành vòng tròn, mỗi chiếc ghế đại diện cho một trong bảy dòng tộc của Vực Sương. Khi Kỳ Dạ và Thư Nhã bước vào, sáu trong bảy chiếc ghế đã có người ngồi, những vị trưởng lão với dáng vẻ uy nghiêm, tuổi tác khó đoán định qua ngoại hình, quay sang nhìn hai người mới đến với ánh mắt đầy tò mò và có phần dò xét.
"Kỳ Dạ, con lại mang đến đây một vị khách lạ." Một trong những vị trưởng lão, người có mái tóc bạc dài và đôi mắt màu tím nhạt, lên tiếng trước, giọng bà mang theo sự uy quyền của người đã trải qua nhiều thế kỷ tồn tại. "Đây có phải là người từ thế giới bên kia mà con đã tiên đoán sẽ xuất hiện không?"
"Đúng vậy, thưa Trưởng lão Y Lam." Kỳ Dạ đáp, cúi đầu kính cẩn. "Đây là Lâm Thư Nhã, một nhà khoa học từ thế giới bên kia cánh cổng. Con tin rằng, cô ấy có thể giúp chúng ta tìm ra nguyên nhân thực sự đằng sau sự lan rộng của Hư Vô."
Cả bảy vị trưởng lão trao đổi ánh mắt với nhau, một sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng trong giây lát trước khi một vị trưởng lão khác, người đàn ông có vẻ ngoài trẻ trung nhất trong số bảy người nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự già dặn đáng kinh ngạc, lên tiếng.
"Ta là Tinh Hạo, đại diện cho dòng tộc Hỏa Diễm." Ông giới thiệu, giọng ông có phần gay gắt hơn so với Y Lam. "Ta phải thừa nhận, ta hoài nghi về khả năng một người ngoại lai có thể hiểu và giải quyết được vấn đề phức tạp như vậy trong thời gian ngắn ngủi. Hư Vô đã lan rộng suốt nhiều năm qua, ngay cả những học giả uyên bác nhất của bảy dòng tộc cũng chưa tìm ra được giải pháp triệt để."
Thư Nhã cảm nhận được áp lực từ ánh mắt hoài nghi của vị trưởng lão, nhưng cô cũng hiểu rằng, đây chính là thời điểm quan trọng để chứng minh giá trị của mình, không phải bằng những lời hứa suông, mà bằng chính năng lực, kiến thức khoa học mà cô đã được đào tạo.
"Thưa các vị trưởng lão, tôi không dám khẳng định mình có thể giải quyết ngay lập tức một vấn đề đã tồn tại nhiều năm." Cô nói, giọng cô điềm tĩnh nhưng đầy tự tin. "Nhưng tôi có một góc nhìn khoa học khác biệt, một phương pháp phân tích hệ thống mà có lẽ Vực Sương chưa từng áp dụng. Nếu các vị cho phép tôi tiếp cận với những dữ liệu, những ghi chép về sự lan rộng của Hư Vô, tôi tin rằng, chúng ta có thể cùng nhau tìm ra manh mối quan trọng."
Lời đề nghị chân thành, có cơ sở khoa học rõ ràng ấy khiến một vài vị trưởng lão gật đầu tán thành, dù Tinh Hạo vẫn giữ vẻ mặt hoài nghi. Cuối cùng, sau một hồi thảo luận ngắn bằng thứ ngôn ngữ cổ mà Thư Nhã không hiểu được, Y Lam lên tiếng quyết định.
"Được, chúng ta sẽ cho cô cơ hội. Kỳ Dạ, con sẽ dẫn Lâm Thư Nhã đến Thư Viện Cổ, nơi lưu giữ toàn bộ ghi chép về lịch sử, sự biến đổi của Vực Sương qua các thời đại. Nhưng hãy nhớ, thời gian không còn nhiều. Nếu trong vòng bảy ngày theo thời gian của chúng ta, không tìm ra được manh mối khả thi nào, Hội Đồng sẽ phải cân nhắc những biện pháp cực đoan hơn để bảo vệ những gì còn sót lại của Vực Sương."
Thư Nhã gật đầu, cảm nhận rõ ràng sức nặng của thời hạn bảy ngày ấy, dù cô không hoàn toàn chắc chắn nó tương đương với bao lâu theo thời gian ở thế giới của mình. "Tôi sẽ cố gắng hết sức, thưa các vị trưởng lão."
Khi rời khỏi tòa tháp Hội Đồng, Kỳ Dạ dẫn Thư Nhã đến Thư Viện Cổ, một công trình kiến trúc khác biệt hoàn toàn so với những gì cô đã thấy — một tòa nhà hình cầu khổng lồ, bên trong chứa đầy những kệ sách xoắn ốc vươn lên đến tận đỉnh vòm, mỗi cuốn sách phát ra một ánh sáng nhẹ nhàng riêng biệt, tạo nên một khung cảnh như hàng nghìn vì sao nhỏ đang lấp lánh trong không gian kín.
"Đây là toàn bộ tri thức mà Vực Sương đã tích lũy được qua hàng nghìn năm lịch sử." Kỳ Dạ nói, giọng anh đầy tự hào. "Nếu có manh mối nào về nguyên nhân thực sự của Hư Vô, chắc chắn nó sẽ được ghi chép lại đâu đó trong này."
Thư Nhã nhìn vào không gian bao la của thư viện, nhận ra rằng, nhiệm vụ tìm kiếm thông tin trong khối lượng tri thức khổng lồ này trong vòng bảy ngày sẽ là một thử thách không hề nhỏ, nhưng cô cũng cảm nhận được một niềm hy vọng mãnh liệt, biết rằng, đâu đó trong hàng nghìn cuốn sách cổ xưa này, có thể chứa đựng chìa khóa để cứu vãn cả hai thế giới khỏi thảm kịch đang dần hiện hữu.
Người quản thủ thư viện, một cụ già với mái tóc bạc trắng như tuyết và đôi mắt hiền từ, tên là Bách Niên, tiến đến chào đón hai người với một nụ cười ấm áp. "Kỳ Dạ, đã lâu rồi con không ghé thăm thư viện của ta. Và đây hẳn là vị khách từ thế giới bên kia mà cả thành phố đang bàn tán?"
"Đúng vậy, thưa cụ Bách Niên." Kỳ Dạ đáp, cúi đầu kính cẩn. "Đây là Lâm Thư Nhã, cô ấy cần tìm hiểu về lịch sử của những cánh cổng, cũng như bất kỳ ghi chép nào liên quan đến hiện tượng Hư Vô."
Bách Niên gật đầu, ánh mắt ông nhìn Thư Nhã với sự đánh giá kỹ lưỡng nhưng không hề có ác ý. "Ta đã nghe về con, cô gái trẻ. Ta hy vọng con có thể mang đến một góc nhìn mới mẻ cho vấn đề đã làm đau đầu các học giả của chúng ta suốt nhiều năm qua. Hãy để ta dẫn các con đến khu vực lưu trữ những tài liệu cổ nhất, nơi có khả năng cao nhất chứa đựng những gì các con đang tìm kiếm."
Ông dẫn họ đi sâu vào trong thư viện, qua nhiều tầng kệ sách xoắn ốc, đến một khu vực biệt lập được bảo vệ bởi một lớp rào chắn năng lượng mờ nhạt. "Đây là Kho Lưu Trữ Nguyên Thủy, nơi cất giữ những ghi chép từ thời kỳ sáng thế của Vực Sương, khi hai thế giới còn chưa bị chia tách. Chỉ những ai được Hội Đồng cho phép mới có thể tiếp cận khu vực này."
Bách Niên thực hiện một cử chỉ đặc biệt bằng tay, và lớp rào chắn năng lượng dần tan biến, cho phép họ bước vào. Bên trong, không khí trở nên tĩnh lặng khác thường, những cuốn sách nơi đây có vẻ ngoài cổ kính hơn nhiều so với phần còn lại của thư viện, một số thậm chí không phải là sách theo nghĩa thông thường, mà là những phiến đá mỏng khắc đầy chữ viết cổ, hay những cuộn da động vật đã hóa thạch một phần theo thời gian.
"Đây quả thực là một kho báu tri thức đáng kinh ngạc." Thư Nhã thì thầm, không giấu được sự phấn khích của một nhà khoa học trước một phát hiện có thể viết lại toàn bộ hiểu biết của nhân loại về lịch sử, về vũ trụ.
A Lộc và các học giả trẻ khác cũng bắt đầu công việc tìm kiếm ngay lập tức, chia nhau ra các khu vực khác nhau để rà soát tài liệu một cách có hệ thống. Thư Nhã, với kinh nghiệm nghiên cứu khoa học của mình, đề xuất một phương pháp phân loại, đánh dấu tài liệu hiệu quả hơn, giúp cả nhóm có thể làm việc nhanh chóng, có tổ chức hơn nhiều so với cách tìm kiếm ngẫu nhiên trước đó.
"Chúng ta nên phân loại theo niên đại và chủ đề, đánh dấu những tài liệu có khả năng liên quan cao nhất trước, sau đó mới đến những tài liệu có mức độ liên quan thấp hơn." Cô đề xuất, và cả nhóm nhanh chóng áp dụng phương pháp này, hiệu suất công việc nhờ đó được cải thiện đáng kể.
Trong lúc làm việc, Thư Nhã có cơ hội trò chuyện nhiều hơn với A Lộc, người học giả trẻ tuổi đầy nhiệt huyết đã dành cả cuộc đời mình để nghiên cứu lịch sử Vực Sương. "Anh đã nghiên cứu về cánh cổng bao lâu rồi?" Cô hỏi, trong lúc cả hai cùng lật giở một cuộn giấy da cổ chứa đầy những ký hiệu phức tạp.
"Từ khi ta còn là một đứa trẻ." A Lộc đáp, ánh mắt anh sáng lên đầy đam mê. "Ông ta của ta từng là một trong những học giả nghiên cứu về cánh cổng, và ông đã truyền lại cho ta tình yêu với lịch sử, với những bí ẩn chưa có lời giải của thế giới chúng ta. Ta luôn tin rằng, một ngày nào đó, chúng ta sẽ tìm ra được câu trả lời trọn vẹn về nguồn gốc thực sự của Vực Sương, về lý do tại sao hai thế giới lại bị chia tách."
"Anh có giả thuyết nào của riêng mình không?" Thư Nhã hỏi, tò mò trước sự am hiểu sâu rộng của người học giả trẻ tuổi này.
A Lộc trầm ngâm một lúc trước khi chia sẻ. "Ta tin rằng, sự chia tách giữa hai thế giới không phải là một tai nạn ngẫu nhiên, mà là một hành động có chủ đích, được thực hiện bởi chính tổ tiên của chúng ta để bảo vệ điều gì đó quan trọng. Có lẽ, họ nhận ra rằng, nếu hai thế giới tiếp tục hòa lẫn vào nhau, sẽ có những hậu quả nghiêm trọng mà chúng ta chưa thể hiểu hết được."
Giả thuyết ấy khiến Thư Nhã suy nghĩ sâu sắc, tự hỏi liệu có mối liên hệ nào giữa lý do chia tách ban đầu và nguyên nhân hiện tại của Hư Vô hay không. Cô ghi chú lại ý tưởng này, quyết định sẽ tìm hiểu sâu hơn khi có cơ hội, xem đây có phải là một manh mối quan trọng bị bỏ sót hay không.
Nhóm nghiên cứu tiếp tục làm việc miệt mài suốt nhiều giờ đồng hồ, ánh sáng từ những cuốn sách phát quang xung quanh dần trở thành nguồn sáng chính khi thời gian trôi qua, đánh dấu sự chuyển giao sang một chu kỳ tối của Vực Sương. Dù mệt mỏi, không ai trong nhóm tỏ ra muốn dừng lại, tất cả đều nhận thức rõ ràng về tầm quan trọng, tính cấp bách của nhiệm vụ mà họ đang thực hiện.