Lối đi trong lòng núi dẫn Thư Nhã qua một hành lang đá được chạm khắc tỉ mỉ, hai bên tường phủ đầy những họa tiết xoáy ốc phát sáng mờ nhạt, đủ để soi rọi đường đi mà không cần đến ánh đèn pin của cô. Càng đi sâu vào trong, tiếng chuông ngân nga càng trở nên rõ ràng hơn, hòa quyện với một âm thanh khác — tiếng nước chảy róc rách, dịu dàng như đang ngân nga một giai điệu cổ xưa nào đó.
Sau khoảng hai mươi phút di chuyển, hành lang đột ngột mở ra thành một không gian rộng lớn khiến Thư Nhã phải dừng bước, sững sờ trước cảnh tượng hiện ra trước mắt. Đó là một thánh đường khổng lồ được tạc trực tiếp vào lòng núi, với những cột đá cao vút chống đỡ trần nhà xa tít trên cao, nơi ánh sáng bạc kỳ lạ từ bên ngoài len lỏi qua những khe hở tự nhiên, tạo thành những cột sáng lung linh giữa không gian mờ ảo. Ở trung tâm thánh đường, một hồ nước nhỏ trong vắt phản chiếu toàn bộ khung cảnh, và bên cạnh hồ nước, một chiếc chuông đá khổng lồ được treo bằng những sợi dây kim loại kỳ lạ, đang ngân vang theo nhịp điệu tự nhiên của những giọt nước rơi từ trần hang xuống.
Nhưng điều khiến Thư Nhã sững người nhất không phải là kiến trúc tráng lệ ấy, mà là một bóng người đang ngồi thiền định bên bờ hồ nước, mặc một bộ áo choàng màu bạc lấp lánh tương tự như ánh sáng bao trùm thế giới này, mái tóc dài trắng như tuyết dù gương mặt vẫn còn trẻ trung, không quá hai mươi lăm, ba mươi tuổi theo cách tính của Thư Nhã.
"Cuối cùng, cũng có người tìm đến." Người ấy lên tiếng mà không hề mở mắt, giọng nói trầm ấm, mang theo một âm điệu kỳ lạ như thể đang được phát ra từ nhiều nguồn cùng lúc. "Ta đã chờ đợi rất lâu rồi."
Thư Nhã giật mình, theo bản năng lùi lại một bước, tay siết chặt chiếc đèn pin như một vũ khí phòng thân dù cô biết rõ nó chẳng có tác dụng gì nhiều trong tình huống này. "Ông... anh là ai? Đây là nơi nào vậy?"
Người lạ mặt từ từ mở mắt, đôi mắt có màu bạc lấp lánh kỳ lạ, không giống bất kỳ màu mắt nào Thư Nhã từng thấy ở con người, nhìn thẳng vào cô với một ánh nhìn vừa dò xét vừa chứa đựng sự nhẹ nhõm khó tả. "Ta là Kỳ Dạ, người canh giữ cuối cùng của cánh cổng nối liền hai thế giới. Còn đây, là Vực Sương — thế giới đã tồn tại song song với thế giới của cô từ thuở hồng hoang, ẩn giấu sau lớp màn không gian mà rất ít người có thể xuyên qua được."
"Vực Sương..." Thư Nhã lặp lại, cố gắng ghi nhớ cái tên kỳ lạ ấy, đầu óc cô vẫn đang quay cuồng cố gắng xử lý toàn bộ những thông tin phi lý mà cô vừa tiếp nhận. "Anh nói anh đã chờ đợi tôi? Tại sao?"
Kỳ Dạ đứng dậy, dáng người anh cao ráo, mỗi cử động đều toát lên một sự thanh thoát kỳ lạ, như thể trọng lực nơi đây tác động lên anh nhẹ nhàng hơn bình thường. "Không phải chờ đợi riêng cô, mà là chờ đợi bất kỳ ai từ thế giới bên kia có thể tìm đường xuyên qua cánh cổng. Đã năm mươi năm theo cách tính thời gian của Vực Sương kể từ lần cuối cùng có người từ thế giới của cô đặt chân đến đây."
"Năm mươi năm?" Thư Nhã kinh ngạc. "Nhưng làm sao có thể, nếu thời gian ở đây trôi khác biệt..."
"Đúng vậy, thời gian ở Vực Sương và thế giới của cô không đồng bộ với nhau." Kỳ Dạ giải thích, ánh mắt anh trở nên trầm tư. "Có những giai đoạn, một ngày ở đây tương đương với cả năm trời bên đó, và cũng có những giai đoạn ngược lại. Sự bất ổn định này chính là một phần của vấn đề mà Vực Sương đang phải đối mặt."
Thư Nhã, dù vẫn còn hoang mang tột độ trước những thông tin dồn dập, không thể không cảm nhận được sự nghiêm trọng trong giọng nói của Kỳ Dạ. Là một nhà khoa học, cô hiểu rằng, đằng sau mọi hiện tượng kỳ lạ đều có một cơ chế, một quy luật nào đó, và cô cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt muốn tìm hiểu, muốn thấu hiểu thế giới phi thường này.
"Anh có thể giải thích rõ hơn về vấn đề mà anh vừa nhắc đến không? Và làm sao tôi có thể trở về thế giới của mình?" Cô hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang lo lắng.
Kỳ Dạ ra hiệu mời cô ngồi xuống bên bờ hồ nước, và trong không gian tĩnh lặng, huyền ảo của thánh đường cổ xưa ấy, anh bắt đầu kể lại câu chuyện về nguồn gốc của Vực Sương và mối liên hệ bí ẩn của nó với thế giới mà Thư Nhã đến từ.
"Từ thuở xa xưa, hai thế giới của chúng ta vốn tồn tại như một chỉnh thể thống nhất, không hề tách biệt. Nhưng rồi, vì một biến cố mà ngay cả những ghi chép cổ xưa nhất của tộc ta cũng không thể lý giải đầy đủ, hai thế giới đã bị chia tách, chỉ còn lại một vài điểm kết nối mong manh — những cánh cổng như cô vừa đi qua — cho phép sự giao thoa hiếm hoi giữa hai bên." Kỳ Dạ kể, giọng anh trầm bổng như đang tụng một bài kinh cổ. "Tộc của ta, những Người Canh Giữ, được sinh ra với sứ mệnh bảo vệ sự cân bằng của những cánh cổng ấy, đảm bảo năng lượng giữa hai thế giới không bị rò rỉ, mất cân bằng."
"Nhưng gần đây, thứ gì đó đã thay đổi." Anh tiếp tục, ánh mắt anh trở nên u ám. "Năng lượng của Vực Sương đang dần suy yếu, những vùng đất từng tươi tốt giờ đây bắt đầu tàn lụi, biến thành những khoảng không trống rỗng mà chúng ta gọi là Hư Vô. Ta tin rằng, có ai đó ở thế giới của cô đang tìm cách khai thác năng lượng từ cánh cổng, gây ra sự mất cân bằng nghiêm trọng này."
Thư Nhã lắng nghe chăm chú, đầu óc cô hoạt động không ngừng để kết nối những mảnh ghép thông tin lại với nhau. "Anh có bằng chứng nào về điều đó không? Và tại sao anh nghĩ tôi có thể giúp được gì?"
Kỳ Dạ nhìn cô, ánh mắt anh chứa đựng một niềm hy vọng mong manh. "Ta đã cảm nhận được những rung động bất thường từ phía cánh cổng trong suốt nhiều tháng qua, những rung động mang dấu hiệu của công nghệ, không phải phép thuật tự nhiên của Vực Sương. Cô đến từ thế giới bên kia, có kiến thức khoa học mà chúng ta không có, có lẽ, cô chính là người có thể giúp ta tìm ra kẻ đang gây ra sự mất cân bằng này, trước khi cả hai thế giới phải gánh chịu hậu quả không thể cứu vãn."
Lời nói ấy khiến Thư Nhã cảm thấy một trách nhiệm nặng nề bất ngờ đè lên vai mình, nhưng đồng thời, nó cũng khơi dậy trong cô niềm đam mê khoa học mãnh liệt, khao khát được khám phá, được tìm ra sự thật đằng sau hiện tượng kỳ diệu nhưng cũng đầy nguy hiểm này.
"Tôi sẽ giúp anh, nhưng tôi cần hiểu rõ hơn về thế giới này, về cách thức hoạt động của những cánh cổng, và về những gì đã thay đổi gần đây." Cô nói, giọng cô dần trở nên quyết đoán hơn.
Kỳ Dạ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng hiếm hoi nở trên môi anh. "Vậy thì, hãy để ta dẫn cô đi, cho cô thấy Vực Sương thực sự là gì, trước khi nó có thể biến mất mãi mãi."
Anh đứng dậy, dẫn Thư Nhã ra khỏi thánh đường qua một lối đi khác, dẫn đến một ban công đá nhô ra từ vách núi, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ cảnh quan của Vực Sương. Và từ đó, Thư Nhã lần đầu tiên nhìn thấy toàn cảnh của thế giới kỳ lạ này — những cánh đồng cỏ bạc trải dài đến tận chân trời, những khu rừng cây trong suốt phát sáng lung linh, và xa xa, những thành phố cổ kính được xây dựng theo kiến trúc xoáy ốc đặc trưng, với những ngọn tháp cao vút vươn lên bầu trời như đang cố gắng chạm đến dải ánh sáng bạc kỳ lạ đang trôi lững lờ trên cao.
Nhưng xen kẽ giữa khung cảnh tráng lệ ấy, Thư Nhã cũng nhận ra những mảng tối bất thường — những khu vực mà ánh sáng dường như bị nuốt chửng hoàn toàn, biến thành những khoảng không đen kịt, vô hồn, lan rộng ra như những vết loang trên tấm vải rực rỡ của thế giới này.
"Đó chính là Hư Vô mà ta đã nhắc đến." Kỳ Dạ nói, giọng anh trầm xuống đầy đau xót. "Mỗi ngày, chúng lại lan rộng thêm một chút, nuốt chửng thêm một phần của thế giới chúng ta. Nếu không tìm ra cách ngăn chặn, ta e rằng, chỉ trong vài năm nữa theo thời gian của Vực Sương, toàn bộ thế giới này sẽ chìm vào hư không."
Thư Nhã đứng lặng người trước cảnh tượng vừa kỳ vĩ vừa bi thương ấy, cảm nhận sâu sắc trọng lượng của trách nhiệm mà số phận vừa đặt lên vai mình. Cô biết, hành trình phía trước sẽ đầy rẫy những bí ẩn, những nguy hiểm chưa lường trước được, nhưng cô cũng biết, cô không thể quay lưng lại trước một thế giới đang dần lụi tàn, đặc biệt khi có khả năng, chính những hành động của con người từ thế giới của cô lại là nguyên nhân gây ra thảm kịch này.
"Chúng ta bắt đầu từ đâu?" Cô hỏi, ánh mắt cô kiên định nhìn về phía những mảng Hư Vô đang lặng lẽ lan rộng trong tầm mắt.
Kỳ Dạ quay sang nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự trân trọng trước quyết tâm mà cô vừa thể hiện. "Trước tiên, ta nghĩ chúng ta cần trình diện trước Hội Đồng Trưởng Lão tại thành phố Tinh Hoàn. Họ cần biết về sự xuất hiện của cô, và có lẽ, họ cũng nắm giữ những thông tin, những ghi chép cổ xưa mà chỉ riêng ta không thể tiếp cận được."
"Hội Đồng Trưởng Lão nghe có vẻ như một cơ quan quyền lực quan trọng." Thư Nhã nhận xét, cố gắng hình dung về cấu trúc quyền lực của thế giới kỳ lạ mà cô vừa đặt chân đến.
"Đúng vậy, họ đã cai quản Vực Sương qua hàng nghìn năm, mỗi vị trưởng lão đại diện cho một trong bảy dòng tộc cổ xưa nhất của thế giới này." Kỳ Dạ giải thích, dẫn cô rời khỏi ban công đá, quay trở lại thánh đường nơi họ vừa gặp nhau. "Nhưng ta phải cảnh báo trước, không phải ai trong Hội Đồng cũng sẽ dễ dàng tin tưởng, chào đón một người từ thế giới bên kia, đặc biệt là trong bối cảnh nhạy cảm hiện tại khi Hư Vô đang gây ra nhiều lo lắng, hoang mang trong dân chúng."
Trên đường quay lại, Thư Nhã tranh thủ hỏi thêm về bản thân Kỳ Dạ, về cuộc sống của một Người Canh Giữ cô độc cuối cùng. "Anh đã sống một mình ở đây bao lâu rồi? Việc canh giữ cánh cổng có phải là công việc cả đời của anh không?"
Kỳ Dạ trầm ngâm một lúc trước khi trả lời, ánh mắt anh xa xăm như đang hồi tưởng lại những ký ức xa xưa. "Ta đã đảm nhận vai trò này từ khi còn rất trẻ, sau khi cha ta, người canh giữ trước ta, qua đời vì tuổi già. Trước đó, dòng tộc ta từng đông đảo hơn nhiều, với nhiều gia đình cùng nhau canh giữ các cánh cổng khác nhau rải rác khắp Vực Sương. Nhưng qua nhiều thế kỷ, khi số lượng cánh cổng còn hoạt động ngày càng ít đi, dòng tộc ta cũng dần suy tàn theo, đến nay chỉ còn lại mình ta."
"Vậy anh không có gia đình, không có ai đồng hành cùng trong công việc quan trọng này sao?" Thư Nhã hỏi, giọng cô đầy sự cảm thông chân thành.
"Ta có những người bạn trong thành phố Tinh Hoàn, và Hội Đồng Trưởng Lão cũng luôn hỗ trợ ta khi cần thiết." Kỳ Dạ đáp, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng có phần cô đơn thoáng qua trên môi anh. "Nhưng đúng là, đã rất lâu rồi ta không có ai thực sự đồng hành, chia sẻ trách nhiệm nặng nề này cùng mình. Có lẽ vì vậy mà sự xuất hiện của cô, dù mang theo nhiều bất định, cũng khiến ta cảm thấy một tia hy vọng mới."
Lời chia sẻ chân thành ấy khiến Thư Nhã cảm động, nhận ra rằng, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh, uy nghiêm của một Người Canh Giữ, Kỳ Dạ cũng mang trong mình những nỗi cô đơn, những gánh nặng trách nhiệm mà anh đã một mình gánh vác suốt nhiều năm qua mà không có ai để chia sẻ.
"Tôi sẽ cố gắng hết sức để giúp anh, để giúp Vực Sương." Cô nói, giọng cô chân thành và kiên định. "Không chỉ vì trách nhiệm khoa học, mà vì tôi tin rằng, không một thế giới nào, không một nền văn minh nào xứng đáng phải chịu diệt vong chỉ vì lòng tham của một số ít cá nhân."
Kỳ Dạ gật đầu, ánh mắt anh tràn đầy sự biết ơn. "Cảm ơn cô, Thư Nhã. Ta tin rằng, số phận đã sắp đặt để cô tìm đến cánh cổng vào đúng thời điểm này, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên."
Trước khi rời khỏi thánh đường để bắt đầu hành trình đến thành phố Tinh Hoàn, Kỳ Dạ dẫn Thư Nhã đến bên hồ nước nhỏ ở trung tâm, nơi mặt nước phẳng lặng phản chiếu toàn bộ không gian huyền ảo phía trên. "Trước khi đi, có một điều ta muốn cho cô xem." Anh nói, quỳ xuống bên bờ hồ, tay anh khẽ chạm vào mặt nước.
Ngay lập tức, mặt nước gợn sóng nhẹ, và những hình ảnh kỳ lạ bắt đầu hiện lên trên bề mặt — những cảnh tượng về quá khứ xa xưa của Vực Sương, khi thế giới này còn tươi đẹp, tràn đầy sức sống, không hề có dấu vết của Hư Vô. Thư Nhã nhìn thấy hình ảnh của những đoàn người mặc trang phục cổ xưa đang tổ chức lễ hội bên dưới ánh sáng bạc của bầu trời, những đứa trẻ nô đùa giữa cánh đồng cỏ phát sáng, một khung cảnh thanh bình mà cô chưa từng được chứng kiến kể từ khi đặt chân đến nơi này.
"Đây là hồ nước ký ức, một trong những báu vật cổ xưa nhất mà dòng tộc ta được giao phó bảo vệ." Kỳ Dạ giải thích. "Nó lưu giữ những khoảnh khắc quan trọng nhất trong lịch sử Vực Sương, cho phép chúng ta nhìn lại quá khứ để hiểu rõ hơn về hiện tại."
"Vậy có nghĩa là, nó cũng có thể cho chúng ta thấy được khoảnh khắc Hư Vô bắt đầu xuất hiện lần đầu tiên không?" Thư Nhã hỏi, ánh mắt cô sáng lên trước khả năng ứng dụng khoa học tiềm năng của báu vật kỳ diệu này.
"Đáng tiếc, hồ nước chỉ lưu giữ những ký ức mà nó đã từng chứng kiến trực tiếp, và trong suốt nhiều năm qua, nó luôn được đặt tại thánh đường này, xa cách khỏi những nơi Hư Vô lần đầu xuất hiện." Kỳ Dạ đáp, có chút tiếc nuối trong giọng nói. "Nhưng có lẽ, những ghi chép trong Thư Viện Cổ sẽ cung cấp cho chúng ta manh mối chi tiết hơn."
Thư Nhã gật đầu, dù trong lòng vẫn còn lưu luyến trước những hình ảnh tuyệt đẹp về một Vực Sương nguyên vẹn, chưa bị tàn phá mà cô vừa được chứng kiến qua mặt hồ ký ức. Hình ảnh ấy càng củng cố thêm quyết tâm trong cô, thôi thúc cô phải làm mọi cách để khôi phục lại vẻ đẹp, sự thanh bình ấy cho thế giới kỳ diệu này.