Hai tháng sau ngày trở về, hợp đồng hôn nhân sắp hết một nửa thời hạn.
Lý Sương Nguyệt nhìn vào tờ giấy đó — tờ giấy cô đã soạn cẩn thận, từng điều khoản rõ ràng, từng dòng chữ lạnh lùng như giao dịch thương mại — và lần đầu tiên thấy nó trở nên kỳ lạ trong tay mình.
Khi nào thì mọi thứ thay đổi?
Khi nào thì cô bắt đầu chú ý đến bước chân hắn ở hành lang, biết hắn về lúc nào chỉ qua tiếng động? Khi nào thì cô bắt đầu để phần ăn cho hắn khi hắn về muộn, không phải vì lịch sự mà vì thật sự muốn hắn ăn? Khi nào thì tiếng hắn gọi tên cô lại khiến cô dừng tay lại một giây?
Cô không biết trả lời câu nào trong số đó.
Tần Dật tìm cô vào tối hôm đó, đứng ở ngưỡng cửa phòng cô như thường lệ. Nhưng lần này hắn không có việc gì — chỉ đứng đó, nhìn vào tờ hợp đồng trên bàn cô.
"Còn một năm." Cô nói, giọng không biểu cảm.
"Ừ." Hắn cũng không biểu cảm.
Im lặng kéo dài.
"Tần Dật." Cô đứng dậy, bước đến gần hắn. Ánh đèn vàng hắt lên mặt cả hai. "Nếu hợp đồng kết thúc... anh muốn làm gì?"
Đây là câu hỏi cô chưa bao giờ dám hỏi thẳng. Cô là người thẳng thắn trên chiến trường, nhưng lúc này — với câu hỏi này — cô thấy tim đập khác đi.
Hắn nhìn cô lâu. Rất lâu. Ánh mắt lạnh lùng quen thuộc đó, nhưng bên trong có gì đó đang vỡ ra, chầm chậm, như băng tan vào mùa xuân.
"Ta không biết." Hắn nói thật. "Ta chưa bao giờ... nghĩ đến tương lai theo cách đó."
Lý Sương Nguyệt hiểu. Người quen mất mát sẽ không dám lên kế hoạch cho tương lai — vì tương lai là thứ có thể bị lấy đi bất cứ lúc nào.
Cô đưa tay ra.
Hắn nhìn vào bàn tay cô — không phải cái bắt tay giao kèo lần đầu họ gặp. Lần này khác. Cô biết hắn hiểu sự khác biệt đó.
Chầm chậm, Tần Dật đặt tay vào tay cô.
Lần này — không lạnh.