Lý Sương Nguyệt trở về phủ vào một chiều thu se lạnh, người đầy bụi đường, vai có vết thương nhỏ chưa lành hẳn.
Hắn đứng ở cổng.
Cô không ngờ điều đó. Tần Dật chưa bao giờ đứng ở cổng đợi ai — cô biết vì lão Trương đã kể. Chưa bao giờ, kể từ ngày hắn trở thành Trấn Bắc Đại Tướng Quân.
Họ nhìn nhau. Không nói gì.
Rồi mắt hắn rơi vào vết thương trên vai cô. Một cái gì đó thoáng qua trong ánh mắt lạnh lùng đó — không phải lo lắng bình thường, mà là thứ gì đó sắc hơn, đau hơn, như người chưa quen cảm giác sợ mất.
"Vào nhà." Hắn nói, giọng khô khan.
"Chỉ là vết xước nhỏ—"
"Vào nhà."
Cô vào nhà.
Hắn tự tay băng vết thương cho cô. Bàn tay cẩn thận đến mức cô không ngờ — bàn tay quen cầm kiếm, quen giết người, nhưng lúc này nhẹ nhàng đến kỳ lạ.
"Tần Dật." Cô gọi tên hắn — lần đầu tiên không gọi 'tướng quân'.
Hắn dừng tay nhìn lên.
"Cảm ơn. Bản đồ trận pháp của anh... đã cứu rất nhiều người." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. "Cứu cả tôi."
Hắn không nói gì. Nhưng bàn tay vẫn đang cầm cuộn băng — cô thấy ngón tay hắn siết nhẹ hơn một chút.
Đêm hôm đó, cô ngủ lần đầu tiên thật sâu kể từ khi ra biên ải. Và bên phòng — cũng im lặng.
Cả hai đều ngủ.