Chiến trường không giống bất kỳ nơi nào khác trên đời.
Lý Sương Nguyệt đứng trên điểm cao nhìn xuống thung lũng, mưa đêm ướt đẫm vai áo. Quân Hô Diên Bạt đóng phía dưới — đông hơn tin tình báo, và đúng như Tần Dật nói, đã bố trí sẵn bẫy ở hai bên sườn đồi.
Cô đã chuẩn bị.
Trận đánh kéo dài từ canh hai đến gần sáng. Lý Sương Nguyệt đích thân dẫn đội kỵ binh phá vây, kiếm chém không dứt, giáp đỏ thắm máu địch. Khi trời tảng sáng, quân Hô Diên Bạt tháo chạy để lại xác và vũ khí đầy đồng.
Chiến thắng.
Cô ngồi xuống bên bờ suối, rửa kiếm, thấy tay run nhẹ — không phải sợ hãi, mà là cái run của người vừa trút xong cơn adrenaline sau nhiều giờ chiến đấu.
Và cô nghĩ đến Tần Dật.
Không phải vì cô cần hắn. Mà vì... cô muốn kể cho hắn nghe. Muốn nói: bản đồ trận pháp của hắn đã đúng, bẫy ở sườn phải đúng như hắn phân tích, cô đã phá được vì biết trước.
Cô không hiểu từ khi nào mình lại muốn chia sẻ điều gì đó với người đàn ông lạnh lùng đó.
Trong lúc đó, ở phủ Trấn Bắc cách đó mấy trăm dặm, Tần Dật đứng trước bàn làm việc nhìn vào tấm bản đồ biên ải phía Nam. Hắn không đọc công văn. Hắn chỉ... nhìn.
Lần đầu tiên kể từ nhiều năm, hắn lo lắng vì một người khác.
Cảm giác đó xa lạ đến mức hắn không biết phải làm gì với nó.