Cô nghe được sự thật từ Lão Trương — người quản gia đã theo Tần Dật hai mươi năm — vào một buổi chiều hắn đi duyệt binh vắng nhà.
"Năm đó Tướng quân mười bảy tuổi. Phụ thân bị hãm hại bởi gian thần, cả nhà bị tru di." Lão Trương giọng trầm xuống. "Chỉ có cậu chủ thoát được vì đang ở ngoài chiến trường. Khi trở về... đã không còn gì nữa."
Bài vị trong tay hắn đêm đó. Chữ đã mờ vì hắn cầm quá nhiều lần.
"Từ đó cậu chủ không cho ai lại gần." Lão Trương thở dài. "Không phải vì lạnh lùng. Mà vì sợ. Sợ rằng người hắn quan tâm sẽ lại bị hắn liên lụy."
Lý Sương Nguyệt ngồi yên một lúc sau khi lão Trương đi.
Cô hiểu cái sợ đó.
Cô cũng từng mất người — không phải gia đình, mà là đồng đội, là huynh đệ ngã xuống dưới lưỡi kiếm kẻ thù trong khi cô còn sống. Cô biết cảm giác của người quen với việc mất mát đến mức không dám có thêm gì để mất.
Nhưng cô không nói với hắn điều này. Chưa phải lúc.
Tối hôm đó, khi Tần Dật về, cô đặt lên bàn một đĩa bánh — loại bánh đậu xanh mà lão Trương đã vô tình nhắc đến là thứ duy nhất phủ chúa hay mua hồi cậu chủ còn nhỏ.
Hắn nhìn đĩa bánh. Nhìn cô. Không nói gì.
Nhưng buổi tối đó, lần đầu tiên kể từ khi cô về đây, hắn ngồi ở bàn chung với cô. Không nói chuyện. Chỉ ngồi.
Cô không làm to chuyện. Cứ như thể đây là chuyện bình thường.
Và kỳ lạ thay — với hắn, dần dần, nó trở thành bình thường thật.