Một tháng trôi qua. Họ sống trong cùng một phủ, ăn cơm ở hai bàn khác nhau, đi con đường khác nhau trong cùng một khuôn viên.
Lý Sương Nguyệt không bận tâm. Cô có việc của mình — xử lý công văn từ biên ải, luyện tập võ nghệ mỗi sáng, thỉnh thoảng vào cung báo cáo. Cuộc sống ngăn nắp, rõ ràng, không rắc rối.
Cho đến đêm cô nghe tiếng động từ phòng bên.
Lúc đầu cô tưởng kẻ trộm. Tay đã chộp kiếm khi bước sang — rồi dừng lại.
Tần Dật ngồi giữa phòng, lưng tựa giường, mắt mở nhưng không nhìn vào đâu. Trên bàn là một chén rượu chưa uống. Trong tay hắn là một tấm bài vị nhỏ, gỗ đã cũ, chữ khắc đã mờ.
Hắn không ngủ.
Không phải đêm nay. Cô đã nghe tiếng bước chân đi lại lúc canh ba nhiều đêm trước — chỉ là không để ý.
"Ngươi sang đây làm gì." Không phải câu hỏi. Giọng hắn khàn hơn bình thường, như người vừa trải qua cơn đau.
Lý Sương Nguyệt nhìn vào tấm bài vị, không hỏi. Cô đặt kiếm xuống, bước vào phòng, ngồi xuống đối diện với hắn.
"Tôi cũng có đêm không ngủ được." Cô nói, giọng bình thản. "Mỗi lần như vậy tôi ra sân luyện kiếm. Tướng quân có muốn không?"
Hắn nhìn cô. Ánh đèn leo lắt, bóng tối ẩn hiện trên khuôn mặt hắn — và cô thấy, lần đầu tiên thật sự thấy, rằng đằng sau đôi mắt lạnh lùng đó là một sự mệt mỏi rất, rất sâu.
"Không cần ngươi thương xót." Hắn nói.
"Tôi không thương xót." Cô đứng dậy, nhặt kiếm lên. "Tôi chỉ không muốn luyện một mình. Chán lắm."
Một hồi lâu. Rồi Tần Dật đặt tấm bài vị xuống, đứng dậy, lấy kiếm.
Họ luyện kiếm dưới trăng cho đến khi trời gần sáng. Không nói chuyện. Không hỏi. Chỉ có tiếng kiếm khua và hơi thở.
Nhưng khi quay về phòng, Lý Sương Nguyệt nhận ra — lần đầu tiên kể từ khi về phủ này, tiếng bước chân từ phòng bên đã im.
Hắn đã ngủ được.