Một tuần sau khi thảm họa bắt đầu, nhóm của Hạo Nam đã hoàn thiện đáng kể hệ thống phòng thủ cơ bản tại khu chung cư đang xây dựng dở dang, giờ đây được cả nhóm gọi thân mật là "Pháo Đài". Cổng chính được gia cố bằng nhiều lớp rào chắn kim loại, các cửa sổ tầng trệt đều được bịt kín bằng ván gỗ, chỉ chừa lại những khe hở nhỏ đủ để quan sát tình hình bên ngoài mà không tạo ra điểm yếu cho sinh vật biến dị có thể xâm nhập.
Trong chuyến đi tìm kiếm nguồn cung cấp đầu tiên đến một siêu thị nhỏ gần đó, Hạo Nam cùng Chí Cường đã may mắn thu thập được một lượng lớn thực phẩm đóng hộp, nước uống đóng chai, cùng một số vật dụng y tế cơ bản, đủ để duy trì cuộc sống cho cả nhóm trong khoảng một tháng nếu sử dụng tiết kiệm, hợp lý.
"Chúng ta cần phải mở rộng phạm vi tìm kiếm nguồn lực, đồng thời cân nhắc đến việc tìm kiếm thêm người sống sót khác để gia tăng nhân lực." Hạo Nam đề xuất trong buổi họp nhóm hàng ngày, một thói quen mà anh đã thiết lập để đảm bảo mọi quyết định quan trọng đều được thảo luận, đồng thuận tập thể.
"Nhưng nếu chúng ta đón nhận thêm người lạ, làm sao đảm bảo được họ không mang theo nguy hiểm, không phải là người đã bị nhiễm bệnh?" Mỹ Anh bày tỏ lo lắng, một mối quan tâm chính đáng mà cả nhóm cũng đã từng thảo luận qua.
"Chúng ta sẽ thiết lập một quy trình kiểm tra, cách ly cẩn thận trước khi cho phép bất kỳ ai tiếp cận khu vực trú ẩn chính." Hạo Nam đáp, đã có sẵn phương án cho vấn đề này. "Đồng thời, chúng ta cũng cần đánh giá kỹ lưỡng về tính cách, động cơ của họ, tránh để những kẻ có ý đồ xấu xâm nhập, gây nguy hiểm cho cả nhóm."
Đúng lúc cuộc thảo luận đang diễn ra, Tiểu Lệ, người đang trực canh gác tại điểm quan sát trên tầng năm, hớt hải chạy xuống báo cáo. "Có người! Tôi nhìn thấy một nhóm khoảng ba người đang chạy trốn khỏi một đàn sinh vật biến dị, hướng về phía công trường của chúng ta!"
Cả nhóm lập tức chạy lên điểm quan sát, và đúng như Tiểu Lệ báo cáo, ba bóng người đang hoảng loạn chạy trốn, phía sau là gần chục sinh vật biến dị đang đuổi theo với tốc độ đáng sợ.
"Chúng ta phải giúp họ!" Vũ nói, dù giọng anh cũng đầy lo lắng trước rủi ro có thể xảy ra.
Hạo Nam nhanh chóng đánh giá tình huống, nhận ra, nếu không hành động kịp thời, ba người sống sót ấy sẽ không thể nào thoát khỏi đàn sinh vật đang truy đuổi. "Chí Cường, Vũ, đi cùng tôi xuống cổng, chuẩn bị mở cửa đón họ vào trong thời gian ngắn nhất có thể, đồng thời sẵn sàng vũ khí để hỗ trợ nếu cần. Tiểu Lệ, Mỹ Anh, các cậu ở lại đây, tiếp tục quan sát, báo động ngay nếu có bất kỳ nguy hiểm nào khác xuất hiện."
Ba người nhanh chóng chạy xuống tầng trệt, chuẩn bị sẵn sàng tại cổng chính. Khi ba người sống sót đến gần đủ, Hạo Nam mở hé cổng, hét lớn ra hiệu. "Vào đây nhanh lên! Chúng tôi sẽ giúp các bạn!"
Ba người sống sót — hai người đàn ông và một phụ nữ trẻ, tất cả đều trong tình trạng kiệt sức, hoảng loạn tột độ — lao vào bên trong cổng ngay khi Hạo Nam vừa kịp mở đủ rộng. Chí Cường và Vũ nhanh chóng đóng sập cổng lại, cài chặt then an toàn đúng lúc những sinh vật biến dị đầu tiên lao đến, đập mạnh vào lớp rào chắn kim loại kiên cố mà cả nhóm đã dày công xây dựng suốt tuần qua.
Tiếng gầm gừ, tiếng đập phá dữ dội vang lên từ bên ngoài cổng trong vài phút, nhưng nhờ vào cấu trúc gia cố chắc chắn, đàn sinh vật biến dị cuối cùng cũng không thể xuyên thủng được lớp phòng thủ, dần dần mất hứng thú, lảng vảng một lúc rồi rời đi tìm kiếm con mồi khác dễ dàng hơn.
"Cảm ơn... cảm ơn các anh chị đã cứu chúng tôi." Người phụ nữ trẻ trong nhóm sống sót nói, giọng cô vẫn còn run rẩy vì vừa trải qua khoảnh khắc sinh tử. "Tôi tên Ngô Tuyết, đây là chồng tôi, Bùi Thành Nhân, và em trai tôi, Ngô Kiệt."
Hạo Nam gật đầu chào đón, dù vẫn giữ một mức độ cảnh giác nhất định theo đúng nguyên tắc mà anh đã đề ra. "Chào mừng các bạn, tôi là Hạo Nam. Trước tiên, chúng tôi cần kiểm tra sức khỏe của cả ba người, đảm bảo không ai bị nhiễm bệnh, sau đó chúng ta sẽ có thời gian trò chuyện, tìm hiểu thêm về nhau."
Ngô Tuyết và gia đình cô, dù có phần bất ngờ trước yêu cầu kiểm tra nghiêm ngặt này, nhưng cũng hiểu rõ sự cần thiết của nó trong bối cảnh hiện tại, hoàn toàn hợp tác với quy trình mà Hạo Nam cùng cả nhóm đã thiết lập — kiểm tra kỹ lưỡng toàn thân để tìm dấu vết vết cắn, vết xước đáng ngờ, đồng thời cách ly tạm thời trong một phòng riêng biệt suốt hai mươi bốn giờ để theo dõi bất kỳ dấu hiệu bất thường nào có thể xuất hiện.
Trong thời gian cách ly, Hạo Nam có cơ hội trò chuyện nhiều hơn với ba người mới, tìm hiểu về câu chuyện sinh tồn đầy gian nan của họ kể từ khi thảm họa bắt đầu. Bùi Thành Nhân, hóa ra từng là một cựu quân nhân, có kinh nghiệm chiến đấu, sử dụng vũ khí, trong khi Ngô Kiệt lại là một sinh viên y khoa năm cuối, sở hữu kiến thức y tế quý báu mà nhóm của Hạo Nam đang rất cần.
"Chúng tôi đã cố gắng sinh tồn trong căn hộ của mình suốt mấy ngày qua, nhưng nguồn thực phẩm dần cạn kiệt, và tòa nhà chúng tôi ở cũng bắt đầu bị sinh vật biến dị xâm nhập ngày càng nhiều." Thành Nhân kể lại, giọng anh vẫn còn phảng phất sự mệt mỏi, căng thẳng của những ngày tháng khó khăn vừa qua. "Chúng tôi quyết định liều mạng di chuyển tìm kiếm nơi trú ẩn an toàn hơn, không ngờ lại gặp nguy hiểm giữa đường như vậy."
Sau khi hoàn tất thời gian cách ly, xác nhận cả ba người đều hoàn toàn khỏe mạnh, không có dấu hiệu nhiễm bệnh, Hạo Nam chính thức chào đón họ gia nhập vào nhóm, nâng tổng số thành viên của "Pháo Đài" lên tám người.
"Với sự gia nhập của các bạn, đặc biệt là kinh nghiệm chiến đấu của anh Thành Nhân và kiến thức y tế của Kiệt, chúng ta sẽ có thêm nhiều lợi thế quan trọng để đảm bảo sự sinh tồn, phát triển bền vững của cả nhóm trong thời gian tới." Hạo Nam phát biểu trong buổi họp giới thiệu thành viên mới, ánh mắt anh tràn đầy hy vọng về một tương lai vững vàng hơn cho tập thể nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm này.
Thành Nhân, với kinh nghiệm quân sự của mình, đề xuất tổ chức lại hệ thống canh gác, phòng thủ một cách bài bản, chuyên nghiệp hơn. "Chúng ta cần thiết lập lịch canh gác luân phiên rõ ràng, đồng thời huấn luyện cơ bản về kỹ năng tự vệ, sử dụng vũ khí cho tất cả mọi người, kể cả những ai chưa từng có kinh nghiệm trước đây."
Đề xuất ấy nhận được sự đồng thuận của cả nhóm, đánh dấu một bước tiến quan trọng trong quá trình chuyển đổi từ một nhóm người sống sót đơn thuần, hoảng loạn, sang một cộng đồng có tổ chức, kỷ luật, sẵn sàng đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn nữa đang chờ đợi phía trước trong hành trình xây dựng, bảo vệ "Pháo Đài" giữa thế giới đã hoàn toàn thay đổi này.
Trong những ngày tiếp theo, Thành Nhân bắt đầu tổ chức các buổi huấn luyện cơ bản cho toàn bộ thành viên, từ kỹ thuật tự vệ cận chiến đơn giản, đến cách sử dụng an toàn, hiệu quả những vũ khí thô sơ mà cả nhóm đã chế tạo được. "Điều quan trọng nhất không phải là sức mạnh, mà là sự bình tĩnh, phối hợp nhịp nhàng giữa các thành viên trong tình huống nguy cấp." Anh nhấn mạnh trong buổi huấn luyện đầu tiên, khi hướng dẫn mọi người cách cầm, sử dụng những thanh gậy tự vệ một cách hiệu quả nhất.
Ngô Kiệt, với kiến thức y khoa của mình, cũng bắt đầu tổ chức những buổi hướng dẫn sơ cứu cơ bản cho toàn bộ thành viên, đảm bảo, trong trường hợp có bất kỳ ai bị thương, mọi người đều có đủ kiến thức để xử lý tình huống khẩn cấp ban đầu trước khi có thể tiếp cận được sự hỗ trợ y tế chuyên sâu hơn.
"Các bạn cần nhớ, cách cầm máu đúng cách trong những giây phút đầu tiên có thể là yếu tố quyết định giữa sự sống và cái chết." Kiệt giải thích, trong lúc thực hành minh họa kỹ thuật băng bó vết thương cho cả nhóm.
Ngô Tuyết, dù không có kỹ năng chuyên môn đặc biệt nào, nhưng với tính cách chu đáo, tỉ mỉ, tự nguyện đảm nhận vai trò quản lý, sắp xếp lại toàn bộ không gian sinh hoạt chung, tạo nên một môi trường sống ngăn nắp, thoải mái hơn cho cả nhóm giữa hoàn cảnh khó khăn.
"Tôi nghĩ, nếu chúng ta có một không gian sinh hoạt chung thoải mái, ấm cúng, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều cho tinh thần của mọi người, đặc biệt là trong những thời điểm căng thẳng." Cô chia sẻ, khi cùng vài thành viên khác sắp xếp lại một căn phòng trống thành khu vực sinh hoạt chung, với những tấm thảm, gối tựa được tìm thấy từ các căn hộ mẫu chưa hoàn thiện trong công trình.
Qua từng ngày, "Pháo Đài" không chỉ trở nên vững chắc hơn về mặt vật chất, mà còn phát triển một tinh thần cộng đồng đoàn kết, ấm áp, nơi mỗi thành viên đều tìm thấy vai trò, giá trị riêng của mình trong việc đóng góp cho sự sinh tồn, phát triển chung của cả tập thể.
Bùi Thành Nhân, trong lúc dạy các kỹ năng chiến đấu cơ bản, cũng chia sẻ thêm những câu chuyện về thời gian phục vụ trong quân đội, giúp mọi người hiểu rõ hơn về tầm quan trọng của kỷ luật, tinh thần đồng đội trong những tình huống nguy hiểm. "Trong quân đội, chúng tôi luôn được dạy rằng, không một cá nhân nào có thể sống sót một mình. Chính sự tin tưởng, hỗ trợ lẫn nhau mới là yếu tố quyết định sự sống còn trong chiến trường, và tôi tin rằng, nguyên tắc này cũng hoàn toàn đúng trong hoàn cảnh hiện tại của chúng ta."
Những bài học ấy dần dần thấm nhuần vào tinh thần của toàn bộ cộng đồng, tạo nên một văn hóa tập thể vững chắc, nơi mỗi cá nhân đều ý thức được trách nhiệm của mình đối với sự an toàn, thịnh vượng chung, đồng thời cũng nhận được sự hỗ trợ, quan tâm chân thành từ những người xung quanh.
Vào một buổi tối, khi cả nhóm đang quây quần bên bữa ăn tối giản dị nhưng đầm ấm, Hạo Nam nhận ra, dù hoàn cảnh hiện tại đầy rẫy khó khăn, nguy hiểm, nhưng cảm giác thuộc về một cộng đồng, một gia đình mới này lại mang đến cho anh một sự an ủi sâu sắc mà anh chưa từng cảm nhận được rõ ràng đến vậy trong cuộc sống bận rộn trước đây.
"Tôi nghĩ, đôi khi, chính trong những hoàn cảnh khó khăn nhất, chúng ta mới thực sự hiểu được giá trị đích thực của sự kết nối, tình người." Anh chia sẻ với cả nhóm trong bữa tối hôm đó, nhận được sự đồng tình gật đầu từ tất cả mọi người xung quanh, những người đã cùng anh trải qua biết bao thăng trầm trong hành trình xây dựng nên mái nhà chung đầy ý nghĩa này.