Hai tuần sau khi thảm họa bắt đầu, nguồn dự trữ thực phẩm, nước uống tại Pháo Đài đã giảm xuống mức đáng lo ngại, đòi hỏi cả nhóm phải tổ chức một chuyến đi tìm kiếm nguồn cung cấp quy mô lớn hơn, mạo hiểm hơn so với những lần trước. Hạo Nam, sau khi tham khảo bản đồ khu vực cùng những thông tin trinh sát mà Thành Nhân đã thu thập được qua các chuyến đi quan sát ngắn ngày, quyết định nhắm đến một trung tâm phân phối hàng hóa lớn nằm cách Pháo Đài khoảng năm cây số, nơi được cho là còn lưu trữ một lượng hàng hóa khổng lồ chưa bị cướp phá.
"Đây sẽ là một chuyến đi nguy hiểm hơn nhiều so với những lần trước." Thành Nhân nhận định trong buổi họp lên kế hoạch. "Khoảng cách xa hơn, đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ phải đối mặt với nhiều rủi ro hơn trên đường đi, và thời gian ở ngoài Pháo Đài cũng sẽ kéo dài hơn."
"Chúng ta cần một đội hình đủ mạnh để đảm bảo an toàn, nhưng cũng không thể để Pháo Đài thiếu người canh gác." Hạo Nam cân nhắc, phân tích kỹ lưỡng phương án tối ưu. "Tôi đề xuất, đội đi sẽ gồm bốn người — tôi, anh Thành Nhân, Chí Cường, và Kiệt để hỗ trợ y tế nếu cần. Bốn người còn lại sẽ ở lại bảo vệ Pháo Đài."
Kế hoạch được cả nhóm nhất trí thông qua sau một hồi thảo luận kỹ lưỡng về từng chi tiết, từ lộ trình di chuyển, các điểm dừng chân an toàn dự kiến, đến phương án ứng phó trong trường hợp gặp phải tình huống nguy hiểm bất ngờ.
Sáng sớm hôm sau, đội bốn người khởi hành, trang bị đầy đủ vũ khí tự chế cùng một số túi lớn để chứa hàng hóa thu thập được. Thành Nhân dẫn đầu, tận dụng kinh nghiệm quân sự để lựa chọn lộ trình di chuyển an toàn nhất, tránh xa những khu vực có dấu hiệu tập trung đông đảo sinh vật biến dị.
Trên đường đi, họ chứng kiến thêm nhiều cảnh tượng hoang tàn của thành phố sau hai tuần chìm trong thảm họa — những tòa nhà cháy rụi, xe cộ đổ nát ngổn ngang, và đáng buồn hơn cả, những dấu vết của các cuộc chiến đấu tuyệt vọng mà nhiều người sống sót khác đã phải trải qua nhưng không may mắn qua khỏi.
"Chúng ta cần phải cẩn trọng gấp bội trong khu vực này." Thành Nhân thì thầm khi cả nhóm tiến gần đến trung tâm phân phối hàng hóa, ánh mắt anh quét khắp xung quanh với sự cảnh giác cao độ của một người lính dày dạn kinh nghiệm chiến trường. "Nơi có nguồn tài nguyên dồi dào như thế này, khả năng cao sẽ thu hút không chỉ sinh vật biến dị, mà còn cả những nhóm người sống sót khác, và không phải ai trong số họ cũng có thiện chí hợp tác, chia sẻ."
Đúng như dự đoán của Thành Nhân, khi họ tiếp cận gần hơn khu vực trung tâm phân phối, phát hiện có dấu hiệu của một nhóm người khác đã từng ghé qua đây trước đó — một số khu vực kho hàng đã bị phá khóa, hàng hóa bị lấy đi một phần, nhưng may mắn thay, vẫn còn rất nhiều nguồn cung cấp giá trị chưa bị động đến.
"Chúng ta cần hành động nhanh, hiệu quả, thu thập càng nhiều càng tốt trong thời gian ngắn nhất có thể." Hạo Nam chỉ đạo, cả đội nhanh chóng phân công nhiệm vụ, mỗi người phụ trách một khu vực kho hàng khác nhau để tối ưu hóa thời gian.
Trong lúc đang thu thập hàng hóa tại khu vực thực phẩm đóng hộp, Chí Cường bất chợt phát hiện âm thanh động cơ xe máy vọng lại từ xa, kèm theo đó là tiếng nói chuyện của nhiều người. "Có người đang đến gần!" Anh thì thầm báo động qua bộ đàm tự chế mà Hạo Nam đã dày công lắp ráp từ những linh kiện điện tử thu thập được.
Cả nhóm nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp, quan sát tình hình. Một nhóm khoảng bảy, tám người, trang bị vũ khí đa dạng từ dao rựa đến cả một vài khẩu súng săn, tiến vào khu vực trung tâm phân phối với thái độ hung hãn, có tổ chức, khác hẳn với những nhóm sống sót hoảng loạn, yếu ớt mà Hạo Nam từng gặp trước đây.
"Đây có vẻ là một nhóm cướp bóc có tổ chức." Thành Nhân nhận định qua quan sát, giọng anh đầy sự thận trọng. "Chúng ta cần tránh đối đầu trực tiếp, tìm cách rút lui an toàn với những gì đã thu thập được."
Nhưng đúng lúc cả nhóm đang tìm cách rút lui trong im lặng, một trong những thành viên của nhóm cướp bóc bất ngờ phát hiện ra dấu vết của họ — có lẽ là do một túi hàng bị rơi vô tình trong lúc di chuyển vội vã.
"Có người khác ở đây! Tìm chúng!" Giọng hét lớn vang lên, kèm theo đó là tiếng bước chân dồn dập đuổi theo.
"Chạy!" Hạo Nam hét lớn, cả đội bốn người lập tức lao ra khỏi chỗ ẩn nấp, chạy nhanh về hướng lối thoát hiểm mà họ đã trinh sát từ trước khi vào trong khu vực kho hàng.
Một cuộc rượt đuổi căng thẳng diễn ra ngay sau đó, nhóm cướp bóc, dù đông người hơn, nhưng không quen thuộc với địa hình bằng đội của Hạo Nam, những người đã dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng bản đồ khu vực trước khi lên đường. Thành Nhân, với kinh nghiệm chiến đấu của mình, liên tục đưa ra những chỉ dẫn nhanh chóng, chính xác để cả đội có thể tận dụng địa hình, né tránh hiệu quả sự truy đuổi.
"Rẽ trái, qua con hẻm nhỏ này!" Anh hét lên, dẫn đường cho cả nhóm len lỏi qua một mê cung những con hẻm nhỏ giữa các dãy nhà kho, dần dần tạo được khoảng cách an toàn với nhóm truy đuổi phía sau.
Sau gần hai mươi phút chạy trốn căng thẳng, cả đội cuối cùng cũng thoát khỏi tầm truy đuổi của nhóm cướp bóc, tìm được một vị trí ẩn nấp an toàn để nghỉ ngơi, lấy lại hơi thở trước khi tiếp tục hành trình trở về Pháo Đài.
"Đó thực sự là một tình huống nguy hiểm." Kiệt nói, giọng anh vẫn còn run rẩy sau cuộc rượt đuổi nghẹt thở vừa qua. "Nếu họ bắt kịp chúng ta..."
"Chúng ta đã may mắn thoát được, nhưng điều này cũng cho chúng ta thấy một mối đe dọa mới mà chúng ta cần phải nghiêm túc chuẩn bị đối phó." Hạo Nam nói, giọng anh trầm ngâm suy nghĩ về những hàm ý sâu xa của sự việc vừa xảy ra. "Không chỉ có sinh vật biến dị, mà giờ đây, chính con người cũng có thể trở thành mối nguy hiểm không kém phần nghiêm trọng, khi mà trật tự xã hội đã hoàn toàn sụp đổ."
Trên đường trở về Pháo Đài, mang theo lượng hàng hóa quý giá đã thu thập được, cả đội bốn người đều mang trong lòng một sự cảnh giác mới, sâu sắc hơn về bản chất phức tạp, đa chiều của những thử thách mà họ sẽ phải đối mặt trong hành trình sinh tồn dài hạn phía trước — không chỉ là cuộc chiến chống lại những sinh vật biến dị nguy hiểm, mà còn là cuộc đấu tranh để bảo vệ những gì họ đã xây dựng trước sự đe dọa từ chính đồng loại của mình, những kẻ đã đánh mất đi nhân tính trong nỗi tuyệt vọng, hỗn loạn của thế giới hậu tận thế này.
Khi trở về đến Pháo Đài an toàn, cả đội được chào đón nồng nhiệt bởi những thành viên còn lại, những người đã trải qua nhiều giờ lo lắng chờ đợi trong sự bất an. "Cảm ơn trời, các anh đã về an toàn!" Mỹ Anh chạy đến, ôm chầm lấy Chí Cường trong sự nhẹ nhõm tột độ.
Sau khi cất giữ toàn bộ hàng hóa thu thập được vào kho dự trữ, cả nhóm tập trung lại để nghe báo cáo chi tiết về chuyến đi, đặc biệt là về cuộc chạm trán nguy hiểm với nhóm cướp bóc. "Chúng ta cần phải nghiêm túc xem xét lại toàn bộ chiến lược an ninh của mình." Hạo Nam nói, giọng anh đầy sự lo lắng chính đáng. "Nếu nhóm cướp bóc đó biết đến sự tồn tại của Pháo Đài, chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng họ có thể tìm đến đây."
Thành Nhân gật đầu đồng tình, ngay lập tức đề xuất một loạt biện pháp tăng cường an ninh bổ sung. "Chúng ta cần tăng cường tần suất tuần tra xung quanh khu vực, đồng thời xây dựng thêm các điểm quan sát để có thể phát hiện sớm bất kỳ dấu hiệu đe dọa nào từ xa."
Trong những ngày tiếp theo, cả nhóm bắt tay ngay vào việc củng cố thêm hệ thống an ninh, xây dựng thêm các tháp canh nhỏ tại các góc của công trình, thiết lập lịch tuần tra nghiêm ngặt hơn, đồng thời tổ chức thêm những buổi diễn tập tình huống khẩn cấp để đảm bảo mọi thành viên đều biết rõ vai trò, nhiệm vụ của mình trong trường hợp bị tấn công.
"Chúng ta không thể kiểm soát được liệu họ có quay lại hay không, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể kiểm soát được mức độ chuẩn bị, sẵn sàng của chính mình." Hạo Nam nói, tổng kết lại tinh thần chung của cả nhóm trong giai đoạn chuẩn bị đầy thận trọng này, một sự chuẩn bị mà không lâu sau đó, sẽ chứng minh giá trị vô cùng quan trọng của nó.
Bên cạnh việc tăng cường an ninh, Hạo Nam cũng nhận ra tầm quan trọng của việc đa dạng hóa nguồn cung cấp, tránh phụ thuộc quá nhiều vào những chuyến đi mạo hiểm đến các khu vực xa xôi. Anh dành thời gian nghiên cứu kỹ lưỡng bản đồ khu vực, xác định thêm vài địa điểm gần hơn, ít rủi ro hơn có thể là nguồn cung cấp tiềm năng.
"Có một hiệu thuốc nhỏ cách đây chỉ khoảng năm trăm mét, có thể còn sót lại nhiều vật tư y tế quý giá mà chúng ta chưa khai thác." Anh chỉ ra trên bản đồ trong buổi họp lên kế hoạch tiếp theo. "Đây sẽ là một mục tiêu ưu tiên cho chuyến đi tiếp theo, vì mức độ rủi ro thấp hơn nhiều so với việc di chuyển đến những khu vực xa hơn."
Kiệt, với vai trò phụ trách y tế, tỏ ra đặc biệt quan tâm đến đề xuất này. "Nếu chúng ta có thể thu thập thêm thuốc kháng sinh, dụng cụ y tế cơ bản, điều đó sẽ giúp ích rất nhiều trong việc đảm bảo sức khỏe lâu dài cho cả cộng đồng, đặc biệt là khi chúng ta không thể biết trước liệu có ai đó sẽ bị bệnh, bị thương nghiêm trọng trong tương lai hay không."
Chuyến đi đến hiệu thuốc nhỏ diễn ra suôn sẻ hơn nhiều so với chuyến đi trước, không gặp phải bất kỳ tình huống nguy hiểm đáng kể nào, giúp cả nhóm thu thập được một lượng đáng kể thuốc men, vật tư y tế quan trọng, củng cố thêm niềm tin của Hạo Nam vào chiến lược tiếp cận thận trọng, từng bước mà anh đã áp dụng cho cộng đồng nhỏ bé của mình.