Ngày đại hội tỷ võ chính thức bắt đầu trong không khí rực rỡ, náo nhiệt tại đại điện chính của Thanh Vân Môn, với sự tham gia của hầu hết các đệ tử trong môn phái, cùng sự chứng kiến của Chưởng môn cùng các trưởng lão. Những trận đấu đầu tiên diễn ra sôi động, kịch tính, thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người có mặt.
Phong Vũ, dù tham gia thi đấu với một tâm trạng khác hẳn những đệ tử khác, cũng cố gắng thể hiện thực lực một cách vừa phải, không quá phô trương sức mạnh Kim Đan mới đột phá để tránh gây ra sự chú ý, nghi ngờ không cần thiết, nhưng cũng đủ để chiến thắng thuyết phục trong các trận đấu, giữ vững vị trí hàng đầu trong bảng xếp hạng.
Đến giữa buổi chiều, khi đại hội đang diễn ra sôi nổi nhất, đúng như những gì Phong Vũ đã lo sợ, biến cố bắt đầu xảy ra. Một tiếng chuông báo động lớn vang lên từ phía hậu sơn, nơi đội tuần tra nhỏ mà cậu đã đề xuất bổ sung đang làm nhiệm vụ canh gác.
"Có địch tấn công! Ma giáo đang xâm nhập từ phía hậu sơn!" Một đệ tử tuần tra hớt hải chạy vào đại điện, giọng anh ta đầy sự hoảng loạn.
Toàn bộ đại điện lập tức chấn động, không khí náo nhiệt của đại hội tỷ võ nhanh chóng chuyển thành sự hỗn loạn, lo lắng tột độ. Chưởng môn Lý Thanh Hà, dù đã cao tuổi nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết của một người lãnh đạo dày dạn kinh nghiệm, ngay lập tức ra lệnh. "Tất cả các trưởng lão, đệ tử, lập tức vào vị trí chiến đấu đã được phân công từ trước! Không được hoảng loạn, hãy tuân theo kế hoạch ứng phó khẩn cấp mà chúng ta đã diễn tập!"
Nhờ vào những chuẩn bị mà Phong Vũ đã âm thầm thúc đẩy trong suốt ba tháng qua — từ việc củng cố trận pháp phòng thủ, đến việc tổ chức các đội tuần tra bổ sung, cùng những buổi huấn luyện thực chiến mà cậu đã tổ chức cho các đệ tử thân thiết — toàn thể môn phái, dù vẫn không tránh khỏi sự hoảng loạn ban đầu, nhưng đã có thể tổ chức phòng thủ nhanh chóng, có trật tự hơn nhiều so với những gì đã diễn ra trong nguyên tác.
Phong Vũ, cùng với Tần Vũ Thần và một nhóm đệ tử khác, được phân công trấn giữ khu vực gần hậu sơn, nơi cuộc chiến đang diễn ra ác liệt nhất. Khi họ đến nơi, cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt — hàng chục ma tu, với khí tức tà ác, hung hãn, đang tràn vào từ khe hở mà đội tuần tra đang cố gắng ngăn chặn trong tuyệt vọng.
"Theo ta! Chúng ta cần phải hỗ trợ đội tuần tra ngay lập tức!" Phong Vũ hét lớn, dẫn đầu nhóm đệ tử xông vào trận chiến, thanh trường kiếm trong tay vung lên những đường kiếm mãnh liệt, sắc bén, thể hiện rõ ràng sức mạnh vượt trội của cảnh giới Kim Đan mà cậu đã dày công tu luyện đạt được.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, hỗn loạn, với cả hai bên đều phải chịu tổn thất. Nhờ vào sức mạnh Kim Đan cùng những kỹ năng chiến đấu thực chiến mà cậu đã tự rèn luyện, kết hợp với những kiến thức về điểm yếu của ma tu mà cậu nhớ được từ nguyên tác, Phong Vũ chiến đấu với một hiệu quả đáng kinh ngạc, liên tục hạ gục nhiều đối thủ, tạo ra một lá chắn vững chắc bảo vệ cho những đệ tử có tu vi thấp hơn phía sau.
"Đại sư huynh, người mạnh quá!" Tần Vũ Thần hét lên đầy kinh ngạc, khi chứng kiến sức mạnh mà Phong Vũ thể hiện, hoàn toàn vượt xa những gì cậu từng biết về thực lực của sư huynh mình trước đây.
"Đừng phân tâm, tập trung chiến đấu!" Phong Vũ hét lại, tiếp tục dồn hết sức lực vào trận chiến sinh tử đang diễn ra, trong lòng thầm cảnh giác, biết rằng, đây mới chỉ là đợt tấn công đầu tiên, và kẻ địch nguy hiểm nhất — trưởng lão Ma giáo mà trong nguyên tác đã trực tiếp gây ra cái chết của Tô Dịch Phong — vẫn còn chưa xuất hiện.
Đúng như dự đoán, giữa lúc trận chiến đang diễn ra căng thẳng, một luồng khí tức tà ác, mạnh mẽ hơn hẳn tất cả những ma tu khác đột nhiên xuất hiện, một lão nhân với gương mặt tàn nhẫn, đôi mắt đỏ ngầu như máu, sải bước tiến vào khu vực chiến trường, ngay lập tức thu hút toàn bộ sự chú ý của những người có mặt.
"Đó chính là hắn." Phong Vũ nghiến chặt răng, nhận ra ngay lập tức, đây chính là Huyết Sát trưởng lão, một trong những cao thủ Kim Đan hậu kỳ đáng sợ nhất của Ma giáo, kẻ mà trong nguyên tác, đã trực tiếp ra tay sát hại Tô Dịch Phong khi y cố gắng bảo vệ Tần Vũ Thần.
"Những con kiến nhỏ bé này cũng dám cản đường lão phu sao?" Huyết Sát trưởng lão cười lạnh, ánh mắt hắn quét qua đám đông đệ tử Thanh Vân Môn với một sự khinh miệt tột độ, trước khi tung ra một chưởng lực mạnh mẽ, đầy sát khí, nhắm thẳng vào nhóm đệ tử đang đứng gần Tần Vũ Thần nhất.
Trong khoảnh khắc nguy hiểm tột độ ấy, khi số phận dường như đang lặp lại đúng như những gì đã xảy ra trong nguyên tác, Phong Vũ, với tốc độ đã được rèn luyện qua tu vi Kim Đan mới đột phá, lập tức lao đến, chắn ngang trước mặt Tần Vũ Thần, vung kiếm đỡ lấy đòn tấn công chí mạng ấy.
Trong tích tắc trước khi va chạm xảy ra, tâm trí Phong Vũ lóe lên một cảm giác kỳ lạ, như thể toàn bộ vũ trụ đang nín thở chờ đợi kết quả của khoảnh khắc định mệnh này — liệu cậu, với tất cả những chuẩn bị kỹ lưỡng suốt ba tháng qua, có thực sự đủ sức mạnh để thay đổi được kết cục đã từng khiến biết bao độc giả phải rơi lệ khi đọc đến đoạn văn miêu tả cái chết bi thảm của Tô Dịch Phong trong nguyên tác hay không.
"Lần này, sẽ không có bi kịch nào cả." Phong Vũ nghiến chặt răng, dồn toàn bộ linh lực Kim Đan vào thanh kiếm trong tay, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công với một sự quyết tâm mãnh liệt chưa từng có.
Trước đó ít lâu, khi tin tức về cuộc tập kích lan truyền, Phong Vũ đã kịp thời triển khai toàn bộ kế hoạch ứng phó mà cậu đã dày công chuẩn bị — những đội tuần tra được bố trí thêm nhanh chóng phát hiện dấu hiệu xâm nhập; hệ thống trận pháp đã được củng cố kịp thời phát huy tác dụng, làm chậm đáng kể bước tiến của đám ma tu; và những đệ tử đã được huấn luyện thực chiến, trang bị phù lục cứu mạng, tổ chức phòng thủ có trật tự hơn nhiều so với cảnh hỗn loạn mà lẽ ra đã xảy ra theo kịch bản nguyên tác.
Tất cả những mảnh ghép nhỏ bé mà cậu đã âm thầm sắp đặt suốt ba tháng qua, giờ đây đang cùng nhau vận hành như một cỗ máy được tính toán kỹ lưỡng, tạo nên một tuyến phòng thủ vững chắc hơn nhiều so với những gì Ma giáo đã dự tính khi lên kế hoạch tấn công bất ngờ vào một môn phái mà chúng tin rằng hoàn toàn không có sự đề phòng.
Tiểu Nhu, đứng tại khu vực hậu phương cùng một nhóm đệ tử khác, nhanh chóng phân phát những lá phù cứu mạng mà nàng đã dày công chế tạo trong những tuần qua cho những đệ tử bị thương, trong khi Kiếm Phong cùng một đội nhỏ tận dụng những bẫy ám khí đã bố trí sẵn để chặn đứng một nhóm ma tu đang cố gắng đột phá qua sườn phía Đông. Mỗi người, với vai trò riêng biệt mà Phong Vũ đã khéo léo sắp xếp, đều đang góp phần quan trọng vào việc bảo vệ Thanh Vân Môn trước cơn bão tố khủng khiếp này.
"Giữ vững đội hình! Đừng để chúng chọc thủng phòng tuyến!" Tôn Vô Cực hét lớn, chỉ huy một nhóm đệ tử khác đang chiến đấu ác liệt tại một điểm nóng khác của chiến trường, giọng ông vang vọng đầy uy quyền, tiếp thêm tinh thần chiến đấu cho những đệ tử đang dần kiệt sức sau nhiều giờ giao tranh không ngừng nghỉ.