Chưởng lực của Huyết Sát trưởng lão va chạm với thanh trường kiếm mà Phong Vũ dùng để đỡ đòn, tạo ra một tiếng nổ lớn vang dội khắp khu vực chiến trường, cả hai đều bị đẩy lùi lại vài bước, nhưng khác với những gì đã xảy ra trong nguyên tác, lần này, nhờ vào tu vi Kim Đan vững chắc, Phong Vũ không hề bị trọng thương, chỉ cảm nhận được một luồng chấn động mạnh mẽ lan tỏa khắp cơ thể, buộc cậu phải lùi lại vài bước để giữ vững thăng bằng.
"Đại sư huynh!" Tần Vũ Thần hét lên đầy lo lắng, nhưng khi thấy Phong Vũ vẫn đứng vững, không hề hấn gì nghiêm trọng, cậu không giấu được sự kinh ngạc tột độ.
Huyết Sát trưởng lão, cũng sững sờ trong giây lát trước khả năng chống đỡ đòn tấn công của mình mà không hề bị thương nặng từ một tu sĩ trẻ tuổi như vậy. "Thú vị đấy, một tiểu tử Kim Đan sơ kỳ mà dám đỡ được một chưởng của lão phu mà không bị trọng thương, xem ra, ngươi có chút bản lĩnh."
"Ngươi sẽ không có cơ hội làm hại thêm bất kỳ ai trong môn phái của ta nữa." Phong Vũ đáp trả, giọng cậu đầy sự quyết liệt, ánh mắt kiên định không hề nao núng trước áp lực khủng khiếp mà đối phương đang tỏa ra.
Trận chiến giữa Phong Vũ và Huyết Sát trưởng lão nhanh chóng trở thành tâm điểm của toàn bộ chiến trường, khi cả hai liên tục trao đổi những đòn tấn công mãnh liệt, đầy uy lực. Dù thực lực của Phong Vũ vẫn còn kém hơn đối phương một bậc, nhưng nhờ vào sự kết hợp khéo léo giữa sức mạnh Kim Đan, kỹ thuật kiếm pháp tinh diệu mà ký ức Tô Dịch Phong cung cấp, cùng với những kiến thức về điểm yếu của Huyết Sát trưởng lão mà cậu nhớ được từ nguyên tác — nơi nhân vật này cuối cùng cũng bị đánh bại bởi Tần Vũ Thần trưởng thành nhiều năm sau đó — Phong Vũ đã có thể cầm cự, thậm chí dần dần chiếm được thế chủ động trong trận chiến.
"Ngươi biết quá nhiều về ta." Huyết Sát trưởng lão nhận ra sự bất thường sau vài hiệp giao đấu, khi Phong Vũ liên tục né tránh chính xác những đòn tấn công hiểm hóc nhất, dường như đã biết trước được chiêu thức của hắn. "Rốt cuộc, ngươi là ai?"
"Ta chỉ là một đệ tử bình thường của Thanh Vân Môn, quyết tâm bảo vệ môn phái của mình." Phong Vũ đáp, không muốn tiết lộ thêm bất kỳ điều gì có thể gây ra rắc rối không cần thiết, tiếp tục tập trung toàn lực vào trận chiến sinh tử.
Trong lúc đó, nhờ vào sự trợ giúp kịp thời từ các trưởng lão khác của Thanh Vân Môn, những người đã nhanh chóng rời khỏi đại điện chính sau khi nghe tin báo động, tình hình chiến trường tổng thể cũng dần dần được cải thiện, khi lực lượng phòng thủ có tổ chức của môn phái bắt đầu đẩy lùi được đợt tấn công ồ ạt ban đầu của đám ma tu cấp thấp.
"Tôn trưởng lão, mau đến hỗ trợ Tô sư huynh!" Một đệ tử hét lớn khi nhận thấy trận chiến giữa Phong Vũ và Huyết Sát trưởng lão đang trở nên vô cùng nguy hiểm, dù Phong Vũ đã thể hiện thực lực đáng kinh ngạc, nhưng khoảng cách về tu vi vẫn là một trở ngại không thể phủ nhận.
Tôn Vô Cực, người đã đạt đến cảnh giới Kim Đan hậu kỳ, nhanh chóng đến hiện trường, cùng Phong Vũ hợp lực đối phó với Huyết Sát trưởng lão. Với sự hỗ trợ của một cao thủ có tu vi ngang bằng, thậm chí nhỉnh hơn Huyết Sát trưởng lão, cục diện trận chiến nhanh chóng thay đổi hoàn toàn.
"Không ngờ, các ngươi lại có sự chuẩn bị chu đáo đến vậy." Huyết Sát trưởng lão nhận ra tình thế đã trở nên bất lợi, không giống như những gì hắn đã dự tính ban đầu khi lên kế hoạch tấn công bất ngờ vào một môn phái mà hắn tin rằng, sẽ hoàn toàn không có sự phòng bị.
Nhận thấy không thể giành được chiến thắng quyết định như kế hoạch ban đầu, Huyết Sát trưởng lão quyết định ra lệnh rút lui, cùng những ma tu còn sống sót nhanh chóng rời khỏi Thanh Vân Môn, để lại phía sau một trận địa hỗn loạn nhưng may mắn thay, tổn thất về nhân mạng đã được giảm thiểu đáng kể so với những gì lẽ ra sẽ xảy ra theo kịch bản nguyên tác.
Khi trận chiến kết thúc, cả Thanh Vân Môn thở phào nhẹ nhõm trước chiến thắng ngoài mong đợi này, dù vẫn còn đó những tổn thất, những đệ tử bị thương cần được chữa trị khẩn cấp. Phong Vũ, dù cũng bị thương nhẹ sau trận chiến ác liệt, nhưng trong lòng tràn ngập một cảm giác nhẹ nhõm, hạnh phúc mãnh liệt chưa từng có — cậu đã thành công thay đổi được số phận bi thảm đã định sẵn, không chỉ cứu được chính mình, mà còn bảo vệ được toàn thể môn phái khỏi một thảm kịch đau thương.
"Đại sư huynh, người đã cứu tất cả chúng ta." Tần Vũ Thần chạy đến, ôm chầm lấy Phong Vũ trong niềm xúc động tột độ, không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.
"Chúng ta đã cùng nhau bảo vệ được môn phái." Phong Vũ đáp, vỗ nhẹ vào lưng người sư đệ, cảm nhận được một sự ấm áp, mãn nguyện sâu sắc lan tỏa khắp tâm hồn, biết rằng, hành trình đầy gian nan mà cậu đã âm thầm trải qua suốt ba tháng qua, cuối cùng cũng đã mang lại một kết quả xứng đáng, viết nên một kết cục hoàn toàn khác biệt so với những gì cậu từng lo sợ khi lần đầu tỉnh dậy trong thân xác này.
Xung quanh họ, những đệ tử khác cũng đang dần tập hợp lại, hỗ trợ nhau chữa trị vết thương, dọn dẹp lại chiến trường ngổn ngang sau trận chiến ác liệt. Dù vẫn còn đó nỗi đau về những mất mát không thể tránh khỏi, nhưng không khí chung vẫn tràn đầy sự nhẹ nhõm, biết ơn trước việc thảm họa đã không nghiêm trọng như những gì có thể đã xảy ra.
Tôn Vô Cực, sau khi đảm bảo tình hình đã hoàn toàn ổn định, tiến đến vỗ vai Phong Vũ đầy tán thưởng. "Con đã chiến đấu vô cùng dũng cảm, mưu trí. Nếu không có con đứng ra cản đường Huyết Sát trưởng lão, không biết đã có thêm bao nhiêu đệ tử phải gánh chịu tổn thương nghiêm trọng."
"Đệ tử chỉ làm những gì cần thiết trong khả năng của mình." Phong Vũ đáp, khiêm tốn trước lời khen ngợi, trong lòng tràn đầy một niềm hạnh phúc khó tả khi nhận ra, mọi nỗ lực âm thầm của mình suốt thời gian qua cuối cùng cũng đã được đền đáp xứng đáng.
Tiểu Nhu và Kiếm Phong cũng lần lượt tìm đến, cả hai đều an toàn sau trận chiến nhờ vào những phù lục cứu mạng, kỹ năng chiến đấu mà Phong Vũ đã dày công truyền dạy. "Tô sư huynh, nhờ có những lá Hộ Thể Phù mà huynh đưa cho, muội đã tránh được một đòn tấn công chí mạng." Tiểu Nhu nói, giọng nàng vẫn còn run rẩy vì dư âm của trận chiến ác liệt nhưng ánh mắt tràn đầy sự biết ơn.
"Ta cũng vậy, những bẫy ám khí mà chúng ta cùng nhau bố trí đã giúp làm chậm đáng kể một nhóm ma tu đang cố gắng tràn vào từ hướng Đông." Kiếm Phong bổ sung, không giấu được sự tự hào khi những đóng góp của mình đã phát huy hiệu quả thực sự trong tình huống nguy cấp.
Nghe những chia sẻ ấy, Phong Vũ cảm nhận được một niềm hạnh phúc sâu sắc, nhận ra, chiến thắng hôm nay không chỉ là công lao của riêng cậu, mà là kết quả của sự đoàn kết, nỗ lực chung của tất cả những người bạn đồng hành mà cậu đã dày công xây dựng mối quan hệ suốt ba tháng qua.
Chưởng môn Lý Thanh Hà, sau khi thị sát toàn bộ chiến trường, cũng tìm đến gặp riêng Phong Vũ, ánh mắt ông đầy sự trân trọng sâu sắc. "Tô Dịch Phong, con đã làm được điều mà ngay cả những trưởng lão dày dạn kinh nghiệm nhất của môn phái cũng khó có thể làm được — không chỉ chiến đấu dũng cảm, mà còn có tầm nhìn xa để chuẩn bị chu đáo cho một tình huống mà không ai khác có thể lường trước."
"Đệ tử chỉ may mắn có được một chút linh cảm, cùng với sự hỗ trợ tận tâm của các sư huynh đệ khác." Phong Vũ đáp, tiếp tục giữ thái độ khiêm tốn, dù trong lòng cậu hiểu rõ, đây chính là thành quả của toàn bộ những nỗ lực có chủ đích mà cậu đã âm thầm thực hiện kể từ ngày đầu tiên tỉnh dậy trong thân xác này.
Buổi tối hôm đó, khi mọi công tác khắc phục hậu quả tạm thời đã hoàn tất, toàn thể Thanh Vân Môn tổ chức một buổi lễ tưởng niệm giản dị nhưng trang trọng cho những người đã hy sinh, đồng thời cũng bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với những ai đã có đóng góp quan trọng trong việc bảo vệ môn phái khỏi thảm họa vừa qua.