Những ngày cuối cùng trước đại hội tỷ võ trôi qua trong không khí náo nhiệt, hân hoan của toàn thể Thanh Vân Môn, nhưng đối với Phong Vũ, mỗi ngày trôi qua đều là một sự dày vò tâm lý khủng khiếp, khi cậu biết rõ, đằng sau vẻ ngoài bình yên ấy, một thảm họa khôn lường đang âm thầm tiến đến gần.
Cậu tận dụng những ngày cuối cùng này để hoàn thiện thêm những sự chuẩn bị cuối cùng, đặc biệt là việc bí mật quan sát, đánh giá lại thực lực chiến đấu của các đệ tử thân thiết mà cậu đã dày công huấn luyện, đảm bảo rằng, khi thời khắc quyết định đến, họ sẽ có đủ khả năng để tự bảo vệ bản thân, hỗ trợ lẫn nhau vượt qua nguy hiểm.
"Tần sư đệ, kỹ thuật phòng thủ của đệ đã tiến bộ rất nhiều rồi." Phong Vũ nhận xét trong một buổi luyện tập đối kháng cuối cùng trước đại hội, ánh mắt cậu đầy sự hài lòng khi chứng kiến những thay đổi tích cực mà Tần Vũ Thần đã đạt được qua quá trình huấn luyện đặc biệt mà cậu đã bí mật thiết kế.
"Đó đều là nhờ sự chỉ dạy tận tình của đại sư huynh." Tần Vũ Thần đáp, dù thở hổn hển sau buổi luyện tập căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự nhiệt huyết, biết ơn.
Trong lúc đó, Phong Vũ cũng không quên tìm cách khéo léo tăng cường thêm lực lượng canh gác tại những vị trí trọng yếu của môn phái, đặc biệt là trong khoảng thời gian diễn ra đại hội tỷ võ, khi phần lớn sự chú ý của mọi người đều tập trung vào đấu trường chính. Cậu tìm đến gặp Tam trưởng lão Hàn Thiết Y, người phụ trách về công tác an ninh, tuần tra của môn phái, với một đề xuất tinh tế.
"Bẩm trưởng lão, vãn bối có một thỉnh cầu nhỏ. Trong thời gian diễn ra đại hội tỷ võ, khi phần lớn đệ tử đều tập trung tại đại điện chính, liệu chúng ta có thể duy trì thêm một đội tuần tra nhỏ tại các khu vực ngoại vi không? Vãn bối chỉ lo ngại, đây có thể là thời điểm mà những kẻ có ý đồ xấu lợi dụng sơ hở để xâm nhập."
Hàn Thiết Y, dù có phần bất ngờ trước sự cẩn trọng bất thường của một đệ tử trẻ tuổi, nhưng cũng nhận thấy đề xuất này khá hợp lý, không có gì thiệt hại nếu thực hiện. "Được, ta sẽ sắp xếp thêm một đội tuần tra nhỏ, tuy không quá đông đảo vì cũng cần lực lượng chính tham gia hỗ trợ đại hội, nhưng ít nhất sẽ đảm bảo có người luôn cảnh giác tại những vị trí quan trọng."
Sự chuẩn bị nhỏ nhưng ý nghĩa này, dù không thể ngăn chặn hoàn toàn cuộc tấn công sắp tới, nhưng ít nhất sẽ giúp môn phái có thêm một chút thời gian phản ứng quý báu, giảm thiểu tối đa yếu tố bất ngờ mà Ma giáo dự định lợi dụng.
Đêm trước ngày đại hội tỷ võ chính thức diễn ra, Phong Vũ không tài nào chợp mắt được, tâm trí cậu cứ mãi suy nghĩ về những gì sắp sửa xảy ra, về việc liệu những chuẩn bị của mình có đủ để thay đổi được kết cục bi thảm đã được định sẵn trong nguyên tác hay không. Cậu ngồi một mình trên đỉnh núi, nơi cậu cùng Tần Vũ Thần thường lui tới để ngắm sao, ôn lại toàn bộ kế hoạch một lần cuối trong đầu.
"Ngày mai, mọi thứ sẽ được quyết định." Cậu thì thầm với chính mình, nắm chặt thanh trường kiếm bên hông, cảm nhận được sức mạnh Kim Đan đang tuần hoàn mạnh mẽ trong cơ thể, một sự tự tin nhất định nhưng cũng không thể hoàn toàn xóa tan được nỗi lo lắng đang cuộn trào trong lòng.
Đúng lúc đó, một bóng người khác xuất hiện, tiến lại gần Phong Vũ — đó chính là Tần Vũ Thần, cũng không ngủ được vì sự háo hức, hồi hộp trước đại hội tỷ võ quan trọng sắp diễn ra. "Đại sư huynh, người cũng không ngủ được sao?"
"Ừ, chỉ là có chút suy nghĩ vẩn vơ thôi." Phong Vũ đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình thường nhất có thể.
Hai người ngồi cạnh nhau trong im lặng một lúc lâu, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao, tận hưởng những giây phút bình yên hiếm hoi cuối cùng trước khi cơn bão định mệnh chính thức ập đến. Phong Vũ, trong lòng tràn đầy một sự trân trọng sâu sắc dành cho khoảnh khắc này, thầm hứa với chính mình, dù có chuyện gì xảy ra vào ngày mai, cậu cũng sẽ làm mọi cách để bảo vệ được người sư đệ đáng quý này, cùng toàn thể môn phái mà cậu đã dần dần coi như gia đình thực sự của mình.
"Đệ biết không, dù ngày mai có chuyện gì xảy ra, ta cũng mong đệ hãy luôn giữ vững niềm tin vào bản thân, vào những gì đệ đã học được." Phong Vũ nói, giọng cậu đầy ẩn ý mà Tần Vũ Thần, trong sự ngây thơ của tuổi trẻ, chưa thể hoàn toàn hiểu rõ.
"Đại sư huynh nói vậy là có ý gì? Chẳng phải ngày mai chỉ là đại hội tỷ võ bình thường thôi sao?" Tần Vũ Thần hỏi, ánh mắt đầy sự thắc mắc.
Phong Vũ khẽ mỉm cười, lắc đầu. "Không có gì, chỉ là ta muốn nhắc nhở đệ, hãy luôn trân trọng những gì mình đang có, và luôn sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thử thách nào cuộc đời mang đến." Lời nói ấy, dù không thể tiết lộ trực tiếp về những gì cậu biết trước, nhưng cũng là một lời chuẩn bị tâm lý cần thiết, một sự chuẩn bị mà cậu hy vọng, sẽ giúp Tần Vũ Thần có thêm bản lĩnh để đối mặt với những gì sắp xảy đến.
Trước khi cả hai trở về phòng nghỉ ngơi, Phong Vũ lặng lẽ trao cho Tần Vũ Thần một trong những lá Hộ Thể Phù mà cậu đã tự tay chế tạo trong những tuần qua. "Đây là một món quà nhỏ, hãy luôn mang theo bên người, biết đâu sẽ hữu ích trong lúc nguy cấp."
Tần Vũ Thần nhận lấy lá phù với sự ngạc nhiên xen lẫn cảm động. "Đại sư huynh, người luôn quan tâm, chu đáo đến vậy, đệ thực sự cảm kích vô cùng."
"Chúng ta là huynh đệ, quan tâm lẫn nhau là điều đương nhiên." Phong Vũ đáp, vỗ nhẹ vai người sư đệ trước khi cả hai chia tay trở về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho một ngày mai đầy biến động mà chỉ riêng Phong Vũ mới có thể lường trước được toàn bộ mức độ nguy hiểm sắp sửa ập đến.
Đêm đó, dù đã có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến đâu, Phong Vũ vẫn không thể hoàn toàn yên tâm, tâm trí cậu cứ mãi lặp đi lặp lại từng chi tiết trong kế hoạch, cố gắng tìm ra bất kỳ sơ hở nào có thể còn sót lại, hy vọng có thể giảm thiểu tối đa mọi rủi ro có thể xảy ra trong trận chiến sinh tử sắp tới.
Cậu lấy ra mảnh giấy ghi chép mà mình đã lập từ những ngày đầu tiên xuyên không đến thế giới này, rà soát lại lần cuối toàn bộ diễn biến mà cậu còn nhớ được về cuộc tập kích của Ma giáo — thời điểm tấn công, hướng xâm nhập, những nhân vật chủ chốt sẽ tham gia. Dù đã trải qua ba tháng chuẩn bị kỹ lưỡng, cậu vẫn không dám chắc chắn tuyệt đối rằng, mọi thứ sẽ diễn ra suôn sẻ như những gì mình mong đợi.
"Dù kết quả có ra sao, ta cũng đã làm hết sức mình." Cậu tự nhủ, cố gắng trấn an bản thân trước những lo lắng đang cuộn trào trong lòng. "Quan trọng nhất là, ta đã không còn là kẻ bị động chờ đợi số phận định đoạt như trước đây nữa."
Gần sáng, khi ánh bình minh đầu tiên bắt đầu ló dạng qua khung cửa sổ, Phong Vũ cuối cùng cũng chìm vào một giấc ngủ ngắn ngủi nhưng cần thiết, chuẩn bị sức lực cho một ngày dài đầy thử thách sắp tới, một ngày mà cậu biết, sẽ quyết định toàn bộ vận mệnh của bản thân cũng như của cả Thanh Vân Môn mà cậu đã dốc lòng bảo vệ.
Trong giấc ngủ chập chờn ấy, Phong Vũ mơ thấy chính mình đang ngồi trong căn phòng trọ quen thuộc ở thế giới hiện đại, tay cầm điện thoại đọc những chương cuối cùng của "Tuyệt Thế Kiếm Tôn", nơi đoạn văn miêu tả cái chết của Tô Dịch Phong hiện lên rõ ràng trên màn hình. Nhưng lần này, trong giấc mơ, những dòng chữ ấy bỗng nhiên mờ dần, thay thế bằng một khoảng trống trắng xóa, như thể chính định mệnh cũng đang chờ đợi xem, liệu cậu có thể viết nên một kết cục hoàn toàn mới hay không.
Cậu tỉnh giấc ngay khi tiếng chuông báo động đầu tiên vang lên, báo hiệu ngày đại hội tỷ võ chính thức bắt đầu, cũng là ngày mà toàn bộ những gì cậu đã chuẩn bị suốt ba tháng qua sẽ được thử thách một cách khắc nghiệt nhất.