Sang đến tháng thứ ba, chỉ còn khoảng hai tuần nữa là đến ngày đại hội tỷ võ thường niên, cũng chính là thời điểm mà Phong Vũ biết rõ, Ma giáo sẽ phát động cuộc tập kích tàn khốc vào Thanh Vân Môn. Áp lực thời gian ngày càng đè nặng lên cậu, khi tu vi vẫn còn chưa thể đột phá lên cảnh giới Kim Đan như mục tiêu ban đầu đã đề ra.
Trong lúc đang tìm kiếm thêm cơ duyên cuối cùng có thể giúp cậu hoàn thành mục tiêu đột phá quan trọng này, Phong Vũ nhớ lại một chi tiết quan trọng trong nguyên tác — tại một thung lũng bí mật cách Thanh Vân Môn không xa, tồn tại một loại linh hoa quý hiếm tên Đan Kết Hoa, chỉ nở rộ một lần duy nhất mỗi mười năm, có khả năng hỗ trợ cực kỳ hiệu quả cho quá trình đột phá từ Trúc Cơ lên Kim Đan. Trong nguyên tác, loại linh hoa này chỉ được nam chính Tần Vũ Thần phát hiện ra nhiều năm sau, khi cậu đã trưởng thành, mạnh mẽ hơn rất nhiều sau bi kịch mất đi người sư huynh thân thiết.
"Nếu mình có thể tìm được Đan Kết Hoa trước thời điểm định mệnh, đây sẽ là cơ hội cuối cùng, quan trọng nhất để hoàn thành mục tiêu đột phá của mình." Phong Vũ quyết định, xin phép sư phụ cho một chuyến "bế quan" cuối cùng trước khi đại hội tỷ võ diễn ra, viện lý do muốn tập trung toàn lực để có thể đạt được thành tích tốt nhất trong sự kiện quan trọng sắp tới.
Cậu lên đường ngay trong đêm, một mình vượt qua những cung đường hiểm trở để đến được thung lũng bí mật mà cậu nhớ rõ vị trí qua những mô tả chi tiết trong tiểu thuyết. Sau gần hai ngày đường vất vả, cậu cuối cùng cũng đến nơi, và trước mắt cậu là một khung cảnh tuyệt đẹp — cả thung lũng ngập tràn trong sắc hoa tím biếc lấp lánh, tỏa ra một hương thơm thanh khiết, dịu nhẹ, cùng một luồng linh khí đậm đặc đến mức có thể cảm nhận rõ ràng ngay cả khi chỉ mới bước chân vào khu vực này.
"Đây chính là Đan Kết Hoa." Phong Vũ thì thầm, không giấu được sự xúc động tột độ khi tận mắt chứng kiến loại linh hoa quý hiếm mà cậu chỉ từng biết đến qua những trang chữ miêu tả sống động trong tiểu thuyết.
Cẩn thận, tỉ mỉ, Phong Vũ thu hái một đóa Đan Kết Hoa hoàn hảo nhất, tránh làm tổn hại đến những đóa hoa còn lại để bảo tồn nguồn cơ duyên quý giá này cho những thế hệ đệ tử tương lai của môn phái. Sau đó, cậu tìm một vị trí yên tĩnh, an toàn trong thung lũng, bắt đầu quá trình hấp thụ linh khí từ đóa hoa quý để tiến hành đột phá cảnh giới.
Quá trình đột phá diễn ra vô cùng gian nan, đầy thử thách. Phong Vũ phải vận dụng toàn bộ tâm pháp tu luyện, kiên nhẫn dẫn dắt dòng linh khí dồi dào từ Đan Kết Hoa lưu chuyển khắp toàn thân, dần dần phá vỡ những giới hạn cuối cùng ngăn cách cậu với cảnh giới Kim Đan. Nhiều lần, cậu cảm nhận được một cơn đau đớn dữ dội lan tỏa khắp cơ thể, như thể toàn bộ kinh mạch đang bị xé toạc, tưởng chừng như sắp tẩu hỏa nhập ma, nhưng nhờ vào ý chí kiên định, cùng sự thận trọng học được từ những kiến thức tu luyện mà ký ức của Tô Dịch Phong đã truyền lại, cậu đã kiên trì vượt qua được từng ải nguy hiểm một.
Sau ba ngày ba đêm đấu tranh không ngừng nghỉ với chính giới hạn của bản thân, cuối cùng, Phong Vũ cũng cảm nhận được một sự bùng nổ mãnh liệt từ đan điền, đánh dấu khoảnh khắc đột phá thành công, chính thức bước chân vào cảnh giới Kim Đan sơ kỳ, một thành tựu đáng kinh ngạc đối với một tu sĩ chỉ mới hai mươi tuổi.
"Ta đã làm được." Phong Vũ thì thầm, mở mắt ra, cảm nhận được nguồn linh lực dồi dào, mạnh mẽ hơn gấp bội đang tuần hoàn khắp cơ thể mình, một sức mạnh hoàn toàn khác biệt so với những gì cậu từng trải nghiệm ở cảnh giới Trúc Cơ trước đây.
Với tu vi Kim Đan sơ kỳ, dù vẫn chưa thể chắc chắn hoàn toàn có thể địch lại một trưởng lão Ma giáo đã tu luyện lâu năm, nhưng ít nhất, cậu đã có đủ thực lực để có cơ hội sống sót, chiến đấu một cách bình đẳng hơn nhiều so với thực lực Trúc Cơ non yếu mà nhân vật gốc Tô Dịch Phong từng sở hữu khi đối mặt với kiếp nạn định mệnh trong nguyên tác.
Trên đường trở về Thanh Vân Môn, Phong Vũ cảm nhận được một sự tự tin, vững vàng chưa từng có, nhưng đồng thời, cậu cũng không quên rằng, đột phá cảnh giới chỉ là một phần trong kế hoạch tổng thể mà cậu đã dày công chuẩn bị suốt ba tháng qua. Cậu vẫn cần phải tiếp tục củng cố thêm về mặt chiến thuật, phối hợp cùng các sư huynh đệ khác, và quan trọng nhất, phải tìm ra cách để có thể cảnh báo, chuẩn bị tinh thần cho toàn thể môn phái mà không làm lộ ra nguồn gốc kỳ lạ của những thông tin mà cậu đang nắm giữ.
Khi trở về đến Thanh Vân Môn, Phong Vũ nhận thấy, không khí chuẩn bị cho đại hội tỷ võ đang ngày càng trở nên nhộn nhịp, sôi động, với các đệ tử tất bật luyện tập, chuẩn bị cho sự kiện quan trọng sắp tới, hoàn toàn không hề hay biết về thảm họa khủng khiếp đang âm thầm đến gần, ẩn giấu đằng sau vẻ ngoài náo nhiệt, hân hoan của một trong những sự kiện thường niên quan trọng nhất môn phái.
"Đại sư huynh, người trở về rồi!" Tần Vũ Thần chạy đến chào đón Phong Vũ với vẻ mặt đầy hào hứng. "Người xem, khí tức của người đã khác hẳn trước rồi, có phải đã đột phá thành công không?"
Phong Vũ gật đầu, mỉm cười trước sự nhạy bén của người sư đệ. "Đúng vậy, ta đã may mắn đột phá lên cảnh giới Kim Đan trong chuyến bế quan vừa qua."
"Thật tuyệt vời! Với thực lực này, đại sư huynh chắc chắn sẽ giành được vị trí quán quân trong đại hội tỷ võ sắp tới!" Tần Vũ Thần reo lên đầy phấn khích, hoàn toàn không biết rằng, mục đích thực sự của sự đột phá này không phải vì danh hiệu quán quân trong một cuộc thi đấu nội bộ, mà là để chuẩn bị cho một trận chiến sinh tử sắp sửa ập đến, đe dọa đến sự tồn vong của cả môn phái mà cậu đang gắn bó.
Tin tức về việc Phong Vũ đột phá thành công lên cảnh giới Kim Đan nhanh chóng lan truyền khắp môn phái, khiến không ít đệ tử phải trầm trồ kinh ngạc, đồng thời cũng khiến Chưởng môn Lý Thanh Hà đặc biệt chú ý, triệu kiến cậu để chúc mừng, đồng thời tìm hiểu thêm về quá trình đột phá đầy ấn tượng này.
"Con đã đạt được một thành tựu đáng tự hào, xứng đáng là niềm hy vọng lớn của môn phái trong tương lai." Chưởng môn nói, ánh mắt ông đầy sự tán thưởng. "Ta tin rằng, với tốc độ tiến bộ này, con sẽ sớm trở thành một trong những trụ cột quan trọng nhất của Thanh Vân Môn."
"Đệ tử sẽ luôn cố gắng hết mình để không phụ lòng kỳ vọng của sư phụ, của toàn thể môn phái." Phong Vũ đáp, cúi đầu kính cẩn, trong lòng thầm cảm thấy nhẹ nhõm vì đã có thể giải thích một cách hợp lý cho sự tiến bộ vượt bậc của mình mà không gây ra quá nhiều nghi vấn.
Sau buổi diện kiến ấy, Phong Vũ dành thời gian còn lại trước đại hội tỷ võ để hoàn thiện thêm những chi tiết cuối cùng trong kế hoạch chuẩn bị của mình, đảm bảo mọi thứ đã sẵn sàng nhất có thể trước khi thời khắc quyết định chính thức đến gần.
Cậu dành riêng một buổi tối để gặp gỡ tất cả những người bạn đồng hành thân thiết mà mình đã dày công xây dựng mối quan hệ suốt ba tháng qua — Tần Vũ Thần, Tiểu Nhu, Kiếm Phong — tổ chức một buổi họp mặt nhỏ, không chính thức, để cùng nhau rà soát lại lần cuối mọi sự chuẩn bị, đồng thời cũng là dịp để mọi người gắn kết tình cảm trước những thử thách có thể sắp sửa xảy đến.
"Chúng ta đã cùng nhau chuẩn bị rất nhiều trong thời gian qua." Phong Vũ nói, ánh mắt cậu quét qua từng gương mặt thân quen đang quây quần bên nhau. "Dù không ai trong chúng ta biết chắc chắn điều gì sẽ xảy ra trong tương lai, nhưng ta tin rằng, với sự đoàn kết, chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, chúng ta sẽ có thể vượt qua bất kỳ khó khăn nào."
"Tô sư huynh nói đúng, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ luôn sát cánh bên nhau." Tiểu Nhu đáp, ánh mắt nàng đầy sự kiên định, được sự đồng tình gật đầu của cả Tần Vũ Thần lẫn Kiếm Phong.
Buổi họp mặt nhỏ ấy, dù đơn giản nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc, củng cố thêm tinh thần đoàn kết, tin tưởng lẫn nhau giữa những người bạn đồng hành, chuẩn bị cho họ một nền tảng tâm lý vững chắc trước những thử thách khốc liệt đang chờ đợi phía trước.
Sau khi mọi người đã rời đi, chỉ còn lại Phong Vũ và Tần Vũ Thần, hai người ngồi lại thêm một lúc, trò chuyện về những dự định trong tương lai, về những ước mơ, hoài bão mà mỗi người đều ấp ủ cho con đường tu luyện của riêng mình. "Đại sư huynh, đệ hy vọng, một ngày nào đó, đệ có thể trở nên mạnh mẽ như huynh, để có thể tự mình bảo vệ những người mình yêu quý." Tần Vũ Thần chia sẻ, ánh mắt cậu tràn đầy sự quyết tâm.
"Ta tin rằng, đệ hoàn toàn có khả năng đạt được điều đó, thậm chí còn vượt xa hơn những gì ta có thể tưởng tượng." Phong Vũ đáp, một nụ cười ấm áp nở trên môi khi nghĩ về tương lai huy hoàng mà Tần Vũ Thần sẽ đạt được trong nguyên tác, dù giờ đây, con đường của cậu ấy có thể sẽ hoàn toàn khác biệt, không còn bị chi phối bởi nỗi đau mất mát, thù hận như trước đây.
Đêm hôm đó, sau khi Tần Vũ Thần đã rời đi, Phong Vũ ngồi một mình, viết thêm vào cuốn sổ ghi chép cá nhân của mình một dòng chữ đơn giản nhưng chứa đựng đầy quyết tâm: "Ngày mai, dù chuyện gì xảy ra, ta sẽ không để lịch sử lặp lại."