Một tháng sau khi bắt đầu hành trình tu luyện điên cuồng của mình, Phong Vũ đã đạt đến tầng thứ bảy của cảnh giới Trúc Cơ, một tốc độ tiến bộ phi thường khiến không ít đệ tử trong môn phái phải kinh ngạc, thậm chí bắt đầu dấy lên những lời đồn đoán, nghi vấn về nguyên nhân đằng sau sự đột phá đáng kinh ngạc này.
"Nghe nói, Tô sư huynh gần đây tu luyện tiến bộ nhanh đến mức khó tin, có lẽ nào, y đã tìm được một cơ duyên đặc biệt nào đó mà không chia sẻ cùng mọi người?" Một đệ tử tên Chu Tiểu Vũ thì thầm bàn tán với một nhóm bạn bè trong một buổi luyện tập, ánh mắt anh ta đầy sự ghen tị pha lẫn nghi ngờ.
Những lời đồn đoán ấy, dù không trực tiếp đến tai Phong Vũ, nhưng cũng dần dần lan truyền trong nội bộ môn phái, tạo ra một áp lực vô hình mà cậu cần phải xử lý khéo léo để tránh gây ra những rắc rối không đáng có, đặc biệt là khi cậu vẫn cần phải tiếp tục tìm kiếm thêm nhiều cơ duyên khác trong thời gian tới mà không bị ai theo dõi, cản trở.
Nhị trưởng lão Vương Thanh Phong, người phụ trách giám sát việc tu luyện của các đệ tử trẻ tuổi trong môn phái, cũng bắt đầu để ý đến sự tiến bộ bất thường của Phong Vũ, quyết định triệu tập cậu đến để hỏi chuyện trực tiếp. "Tô Dịch Phong, ta nghe nói, con đã có sự tiến bộ vượt bậc trong thời gian gần đây. Con có thể chia sẻ, con đã áp dụng phương pháp tu luyện nào để đạt được thành quả như vậy không?"
Phong Vũ đã lường trước tình huống này từ sớm, chuẩn bị sẵn một câu trả lời hợp lý, thuyết phục. "Bẩm trưởng lão, con chỉ đơn giản là tăng cường thời gian thiền định, đồng thời áp dụng nghiêm ngặt hơn những nguyên tắc tâm pháp mà sư phụ đã truyền dạy trước đây. Có lẽ, con cũng may mắn có được chút ngộ tính tốt hơn trong giai đoạn này."
Vương Thanh Phong nhìn Phong Vũ với ánh mắt dò xét kỹ lưỡng, dù câu trả lời có vẻ hợp lý, nhưng với kinh nghiệm dày dạn của một trưởng lão đã tu luyện qua nhiều thập kỷ, ông cũng cảm nhận được, có lẽ, còn điều gì đó mà cậu đệ tử này chưa hoàn toàn tiết lộ. "Được, nếu con đã nỗ lực đến vậy, ta rất vui mừng. Nhưng con cũng cần phải cẩn trọng, đừng để bản thân rơi vào tình trạng tẩu hỏa nhập ma vì tu luyện quá vội vàng, thiếu nền tảng vững chắc."
"Con xin ghi nhớ lời dạy của trưởng lão." Phong Vũ đáp, cúi đầu kính cẩn, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm khi đã vượt qua được cuộc chất vấn đầy tinh tế này.
Sau cuộc gặp gỡ ấy, Phong Vũ nhận ra, cậu cần phải điều chỉnh lại chiến lược của mình, không thể tiếp tục quá lộ liễu trong việc tìm kiếm, khai thác các cơ duyên tu luyện, tránh gây ra thêm sự chú ý, nghi ngờ không cần thiết từ những người xung quanh. Cậu quyết định, từ nay, sẽ phân bổ thời gian tu luyện một cách hợp lý hơn, kết hợp giữa việc luyện tập công khai cùng các sư huynh đệ khác, và những chuyến "bế quan" bí mật để khai thác cơ duyên, đảm bảo tốc độ tiến bộ vẫn đủ nhanh nhưng không quá gây chú ý.
Trong lúc đó, mối quan hệ giữa Phong Vũ và Tần Vũ Thần cũng ngày càng trở nên gắn bó, thân thiết hơn qua những buổi luyện tập chung, những cuộc trò chuyện về triết lý tu luyện, về những hoài bão, ước mơ mà cả hai đều ấp ủ cho tương lai. Phong Vũ, dù mang trong lòng gánh nặng về bí mật số phận đã biết trước, vẫn cố gắng trân trọng, vun đắp cho tình cảm huynh đệ chân thành này, coi đó như một nguồn động lực quan trọng để tiếp tục kiên trì trên con đường đầy thử thách phía trước.
"Đại sư huynh, người có bao giờ lo lắng về việc, một ngày nào đó, Ma giáo sẽ tấn công môn phái chúng ta không?" Tần Vũ Thần hỏi trong một buổi tối, khi cả hai đang cùng nhau ngồi ngắm sao trên đỉnh núi sau giờ luyện tập.
Câu hỏi bất ngờ ấy khiến Phong Vũ giật mình trong giây lát, cố gắng che giấu sự bối rối của mình. "Sao đệ lại hỏi vậy?"
"Gần đây, ta nghe được một số tin đồn về việc Ma giáo đang có động thái bất thường ở khu vực biên giới phía Tây, ta chỉ là có chút lo lắng thôi." Tần Vũ Thần đáp, ánh mắt cậu đầy sự trong sáng, ngây thơ của tuổi trẻ, hoàn toàn chưa lường trước được bi kịch to lớn đang chờ đợi phía trước.
Phong Vũ trầm ngâm một lúc trước khi đáp, cố gắng cân bằng giữa việc không tiết lộ quá nhiều thông tin nhạy cảm, và việc chuẩn bị tâm lý cho sư đệ trước những nguy hiểm có thể xảy đến. "Dù có chuyện gì xảy ra, ta tin rằng, môn phái chúng ta, với sự đoàn kết, tu vi ngày càng vững mạnh của toàn thể đệ tử, sẽ có thể vượt qua được mọi thử thách. Nhưng đệ cũng nên tự mình nỗ lực tu luyện chăm chỉ hơn, để có thể tự bảo vệ bản thân, bảo vệ những người mà đệ yêu quý trong bất kỳ tình huống nguy hiểm nào."
Lời khuyên ấy, dù mang tính chung chung, nhưng lại chứa đựng một sự chân thành sâu sắc mà Tần Vũ Thần cảm nhận được rõ ràng, khiến cậu càng thêm kính trọng, tin tưởng vào người sư huynh mà mình luôn coi là tấm gương để noi theo.
Sau cuộc trò chuyện ấy, Tần Vũ Thần bắt đầu chủ động xin Phong Vũ chỉ dạy thêm nhiều hơn về kiếm pháp, tâm pháp tu luyện, thể hiện một sự cầu tiến đáng khen ngợi. Phong Vũ, dù bận rộn với kế hoạch tìm kiếm cơ duyên của riêng mình, vẫn cố gắng dành thời gian, tận tâm chỉ dạy cho người sư đệ này, không chỉ vì tình cảm huynh đệ chân thành, mà còn vì cậu hiểu rõ, việc giúp Tần Vũ Thần trở nên mạnh mẽ hơn cũng chính là một cách gián tiếp để tăng cường khả năng sống sót cho cả hai trong trận chiến sắp tới.
"Đại sư huynh, kiếm chiêu này của người thật kỳ diệu, tại sao đệ chưa từng thấy người sử dụng nó trước đây?" Tần Vũ Thần hỏi, đầy sự ngạc nhiên khi Phong Vũ trình diễn một chiêu kiếm pháp phức tạp mà cậu đã học được từ bộ Huyền Vân Quyết mới tìm được trong tàng kinh các.
"Đây là một chiêu thức ta mới lĩnh ngộ được gần đây, vẫn còn cần phải trau dồi thêm." Phong Vũ đáp, tiếp tục kiên nhẫn hướng dẫn Tần Vũ Thần từng động tác một, chứng kiến sự tiến bộ rõ rệt của người sư đệ qua từng buổi luyện tập.
Những khoảnh khắc gắn bó, chân thành như vậy, dù diễn ra giữa bối cảnh đầy áp lực của kế hoạch bí mật mà Phong Vũ đang thực hiện, lại trở thành những giây phút quý giá, giúp cậu tìm thấy niềm vui, ý nghĩa thực sự trong cuộc sống mới tại thế giới tu tiên này, vượt xa hơn nhiều so với mục tiêu ban đầu chỉ đơn thuần là tự cứu lấy bản thân khỏi số phận bi thảm đã định sẵn.
Ngoài Tần Vũ Thần, Phong Vũ cũng dần dần xây dựng được mối quan hệ thân thiết với một vài sư đệ, sư muội khác trong môn phái, những nhân vật phụ mà trong nguyên tác chỉ xuất hiện thoáng qua nhưng lại sở hữu những tiềm năng đáng quý. Trong số đó, có Lâm Tiểu Nhu, một nữ đệ tử với thiên phú về luyện chế phù lục, và Hàn Kiếm Phong, một đệ tử có sở trường về ám khí, những người mà Phong Vũ nhận ra, hoàn toàn có thể trở thành những lực lượng nòng cốt quan trọng nếu được đào tạo, phát triển đúng hướng.
"Tô sư huynh, huynh nghĩ muội có tiềm năng thực sự trong việc luyện chế phù lục không?" Tiểu Nhu hỏi trong một lần Phong Vũ ghé qua xưởng luyện đan nhỏ của nàng để trao đổi kinh nghiệm, ánh mắt nàng đầy sự khao khát được công nhận.
"Muội có một thiên phú hiếm có, chỉ cần được rèn luyện đúng phương pháp, ta tin rằng, muội sẽ trở thành một trong những luyện đan sư xuất sắc nhất của môn phái trong tương lai." Phong Vũ đáp, chân thành khích lệ, đồng thời cũng ngầm hiểu rằng, sự phát triển của Tiểu Nhu sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc cung cấp thêm nguồn phù lục, linh đan hỗ trợ cho trận chiến sắp tới.
Nhờ vào sự quan tâm, khích lệ chân thành ấy, Phong Vũ dần dần xây dựng được một mạng lưới những người bạn đồng hành đáng tin cậy, mỗi người đều sở hữu những kỹ năng, tiềm năng riêng biệt, tạo thành một nền tảng vững chắc, đa dạng cho kế hoạch chuẩn bị toàn diện mà cậu đang âm thầm thực hiện.
Tuy nhiên, không phải ai trong môn phái cũng nhìn nhận sự nổi bật ngày càng tăng của Phong Vũ với ánh mắt thiện cảm. Chu Tiểu Vũ, đệ tử từng bàn tán về sự tiến bộ bất thường của cậu, dần dần trở nên công khai thù địch hơn, thường xuyên tìm cách gièm pha, hạ thấp những thành tựu mà Phong Vũ đạt được trước mặt các sư huynh đệ khác.
"Ta không tin, một kẻ trước đây vốn chỉ có tư chất bình thường lại có thể đột nhiên trở nên xuất sắc như vậy chỉ trong vài tháng. Chắc chắn, y đã dùng thủ đoạn nào đó không quang minh chính đại." Chu Tiểu Vũ nói với một nhóm bạn bè trong một buổi luyện tập, không hề hay biết rằng, lời nói của mình đã vô tình lọt đến tai Tần Vũ Thần.
Tần Vũ Thần, dù còn trẻ tuổi nhưng đã thể hiện một sự trung thành, bảo vệ mạnh mẽ dành cho người sư huynh mà mình luôn kính trọng. "Chu sư huynh, ta nghĩ, huynh không nên đưa ra những lời cáo buộc vô căn cứ như vậy. Đại sư huynh luôn là người chính trực, tận tụy nhất trong môn phái chúng ta."
Cuộc tranh cãi nhỏ ấy, dù không leo thang thành xung đột nghiêm trọng, nhưng cũng phần nào phản ánh những căng thẳng ngầm đang tồn tại trong nội bộ môn phái, một thực tế mà Phong Vũ cần phải khéo léo xử lý để không làm ảnh hưởng đến sự đoàn kết chung, đặc biệt là trong giai đoạn quan trọng khi thảm họa sắp sửa ập đến.
"Ta cảm ơn đệ đã bênh vực ta, nhưng đôi khi, những lời gièm pha như vậy cũng là điều khó tránh khỏi khi một người có sự tiến bộ vượt bậc." Phong Vũ nói với Tần Vũ Thần sau khi nghe được về cuộc tranh cãi, cố gắng giữ một thái độ bao dung, không muốn tạo thêm mâu thuẫn không cần thiết trong môn phái.