Tại đại điện chính, Phong Vũ cùng Tần Vũ Thần và hàng chục đệ tử khác của Thanh Vân Môn quỳ trước Chưởng môn Lý Thanh Hà, một lão nhân với mái tóc bạc trắng nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh, sắc bén, lắng nghe thông báo về đại hội tỷ võ thường niên sẽ được tổ chức trong vòng ba tháng tới, một sự kiện quan trọng để đánh giá, xếp hạng thực lực tu luyện của toàn thể đệ tử trong môn phái.
Trong lúc lắng nghe, tâm trí Phong Vũ lại quay cuồng với những suy nghĩ về kế hoạch cần phải thực hiện gấp rút trong khoảng thời gian ngắn ngủi còn lại trước khi thảm họa xảy ra. Cậu nhớ lại, trong nguyên tác, sức mạnh của Tô Dịch Phong tại thời điểm này chỉ đạt đến tầng thứ ba của cảnh giới Trúc Cơ, một thực lực khá tốt so với lứa tuổi, nhưng vẫn còn quá non yếu để có thể chống lại một trưởng lão Ma giáo đã đạt đến cảnh giới Kim Đan.
"Nếu muốn sống sót qua trận chiến sắp tới, mình cần phải đột phá lên ít nhất tầng thứ bảy, thứ tám của Trúc Cơ, thậm chí tốt nhất là chạm đến ngưỡng cửa Kim Đan sơ kỳ." Phong Vũ thầm tính toán, dựa trên những kiến thức về hệ thống tu luyện mà cậu đã nắm rõ qua việc đọc tiểu thuyết. "Đây sẽ là một mục tiêu vô cùng khó khăn trong khoảng thời gian ngắn ngủi chỉ ba tháng, nhưng mình có một lợi thế then chốt mà không ai khác trong thế giới này sở hữu — mình biết trước vị trí của những cơ duyên tu luyện quý giá."
Sau khi buổi họp môn phái kết thúc, Phong Vũ lập tức bắt tay vào hành động, tận dụng triệt để những ký ức về cốt truyện để tìm kiếm những cơ duyên mà lẽ ra, theo nguyên tác, phải đến rất lâu sau này mới được các nhân vật khác phát hiện ra, hoặc thậm chí không bao giờ được khai thác vì những nhân vật liên quan đã sớm qua đời hoặc rời khỏi cốt truyện chính.
Cậu nhớ rõ, tại một hang động nhỏ nằm sâu trong dãy núi phía sau Thanh Vân Môn, nơi các đệ tử thường không mấy khi lui tới vì địa hình hiểm trở, có ẩn giấu một khối Ngưng Khí Thạch cực kỳ quý giá, một loại khoáng thạch hiếm có khả năng gia tăng đáng kể tốc độ hấp thụ linh khí trong quá trình tu luyện. Trong nguyên tác, khối đá này chỉ được phát hiện tình cờ bởi một đệ tử khác vào nhiều năm sau, khi Tô Dịch Phong đã sớm qua đời.
"Đây chính là cơ hội đầu tiên mà mình cần phải nắm bắt." Phong Vũ quyết định, xin phép sư phụ cho một khoảng thời gian riêng để "bế quan tu luyện", một lý do hoàn toàn hợp lý mà không gây ra bất kỳ sự nghi ngờ nào trong bối cảnh môn phái đang chuẩn bị cho đại hội tỷ võ sắp tới.
Sau khi được chấp thuận, Phong Vũ lập tức lên đường, một mình tìm đến hang động bí mật mà cậu đã ghi nhớ rõ vị trí qua những mô tả chi tiết trong tiểu thuyết. Sau gần một ngày đường vất vả, len lỏi qua những vách đá hiểm trở, cậu cuối cùng cũng tìm thấy được lối vào hang động, ẩn mình khéo léo sau một thác nước nhỏ.
Bên trong hang động, đúng như những gì cậu nhớ được, một khối đá lớn màu xanh lam, phát ra ánh sáng lấp lánh kỳ lạ, nằm im lìm giữa không gian tĩnh lặng, tỏa ra một luồng linh khí đậm đặc mà ngay cả một người mới bắt đầu tu luyện như Phong Vũ, dù chỉ mang theo ký ức tu luyện của Tô Dịch Phong chứ chưa hoàn toàn thành thục, cũng có thể cảm nhận được rõ ràng.
"Đây rồi, Ngưng Khí Thạch." Phong Vũ thì thầm, không giấu được sự phấn khích tột độ. Cậu cẩn thận tiến lại gần, đặt tay lên bề mặt khối đá, và ngay lập tức, một luồng linh khí mát lạnh, tinh khiết tràn vào cơ thể cậu qua lòng bàn tay, mang theo một cảm giác sảng khoái khó tả.
Trong suốt bảy ngày tiếp theo, Phong Vũ ở lại trong hang động, ngồi thiền định ngay bên cạnh khối Ngưng Khí Thạch, vận dụng toàn bộ tâm pháp tu luyện mà ký ức của Tô Dịch Phong đã cung cấp, tận dụng tối đa nguồn linh khí dồi dào từ khối đá quý để đẩy nhanh tốc độ tu luyện của bản thân. Cảm giác dòng linh khí tinh khiết luân chuyển khắp kinh mạch, dần dần củng cố, mở rộng đan điền, mang đến cho Phong Vũ một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ, kỳ diệu mà cậu chưa từng tưởng tượng được khi còn là một độc giả bình thường chỉ có thể tưởng tượng qua những trang chữ.
Đến ngày thứ bảy, Phong Vũ cảm nhận được một sự đột phá rõ rệt, tu vi của cậu đã tiến từ tầng thứ ba lên tầng thứ năm của cảnh giới Trúc Cơ, một tốc độ tu luyện đáng kinh ngạc mà bình thường phải mất đến vài tháng, thậm chí cả năm mới có thể đạt được.
"Tốc độ này vẫn chưa đủ." Phong Vũ tự nhủ, dù rất hài lòng với thành quả đạt được, nhưng cậu cũng hiểu rõ, thời gian không còn nhiều, và cậu cần phải tìm kiếm thêm nhiều cơ duyên khác nữa để có thể đạt được mục tiêu đầy tham vọng của mình trước khi thảm họa Ma giáo tập kích xảy ra.
Sau khi rời khỏi hang động, trở về Thanh Vân Môn, Phong Vũ tiếp tục âm thầm lên kế hoạch cho những bước tiếp theo, đồng thời cũng phải khéo léo duy trì hình ảnh bình thường trước mặt các sư huynh đệ, đặc biệt là Tần Vũ Thần, người luôn quan tâm, để ý đến từng biến chuyển nhỏ của cậu.
"Đại sư huynh, người tiến bộ nhanh quá, tại hạ còn chưa kịp bắt kịp." Tần Vũ Thần nhận xét đầy ngưỡng mộ khi nhận thấy khí tức tu luyện của Phong Vũ đã có sự thay đổi rõ rệt sau chuyến "bế quan" ngắn ngày.
"Ta chỉ may mắn có được một chút cơ duyên nhỏ thôi." Phong Vũ đáp, khéo léo giấu đi phần lớn sự thật, dù trong lòng cậu cảm thấy áy náy vì phải nói dối người sư đệ chân thành này. Nhưng cậu cũng hiểu rõ, việc tiết lộ quá nhiều thông tin về những gì mình biết trước có thể gây ra những hậu quả khôn lường, thậm chí có thể khiến người khác nghi ngờ về thân phận thực sự của cậu.
Trong những tuần tiếp theo, Phong Vũ tiếp tục tìm kiếm, khai thác thêm nhiều cơ duyên khác mà cậu nhớ được từ cốt truyện — từ một loại linh dược quý hiếm mọc trong khu rừng cấm phía Đông môn phái, đến một bộ công pháp thất truyền được giấu kín trong tàng kinh các mà chỉ đến rất lâu sau này, các nhân vật khác trong nguyên tác mới có cơ duyên phát hiện ra. Mỗi cơ duyên mà cậu thu thập được đều góp phần đẩy nhanh đáng kể tốc độ tu luyện, dần dần đưa cậu tiến gần hơn đến mục tiêu sống sót qua kiếp nạn sắp tới.
Trong lúc khám phá tàng kinh các để tìm kiếm bộ công pháp thất truyền, Phong Vũ có cơ hội trò chuyện với vị lão nhân trông coi thư viện, một nhân vật phụ mà trong nguyên tác chỉ được nhắc đến thoáng qua nhưng lại sở hữu kiến thức uyên thâm về lịch sử môn phái. "Tiểu tử, con tìm kiếm gì trong đống sách cũ này vậy?" Lão nhân hỏi, ánh mắt ông đầy sự tò mò khi thấy một đệ tử trẻ tuổi dành nhiều thời gian lục lọi trong khu vực ít người lui tới này.
"Vãn bối muốn tìm hiểu thêm về những công pháp cổ xưa của môn phái, hy vọng có thể tìm được điều gì đó hữu ích cho việc tu luyện của mình." Phong Vũ đáp, khéo léo che giấu mục đích thực sự của mình.
Lão nhân gật đầu, dẫn Phong Vũ đến một góc khuất của tàng kinh các, nơi cất giữ những cuốn sách cổ nhất, ít được ai chú ý đến. "Nếu con thực sự có tâm huyết với việc tu luyện, có lẽ, những cuốn sách ở khu vực này sẽ hữu ích hơn nhiều so với những gì con có thể tìm thấy ở khu vực phổ biến."
Nhờ sự chỉ dẫn tình cờ nhưng quý giá này, Phong Vũ tìm thấy bộ công pháp "Huyền Vân Quyết" mà cậu đang tìm kiếm nhanh hơn nhiều so với dự tính ban đầu, tiết kiệm được không ít thời gian quý báu trong cuộc đua với định mệnh đang chờ đợi phía trước. Cậu dành thêm vài ngày để nghiên cứu kỹ lưỡng bộ công pháp này, nhận ra, đây chính là một trong những nền tảng quan trọng giúp cậu có thể đẩy nhanh tốc độ tu luyện một cách bền vững, không gây ra những tác dụng phụ nguy hiểm như việc chỉ đơn thuần dựa vào linh khí dồi dào từ các loại khoáng thạch, linh dược.
Trong lúc luyện tập Huyền Vân Quyết, Phong Vũ cũng dần dần nhận ra, bộ công pháp này không chỉ đơn thuần giúp tăng tốc độ tu luyện, mà còn có khả năng cải thiện đáng kể sự nhạy bén, linh hoạt trong các đòn tấn công, phòng thủ, một yếu tố vô cùng quan trọng mà cậu sẽ cần đến trong trận chiến sinh tử sắp tới. Cậu dành nhiều giờ mỗi ngày để luyện tập, kết hợp nhuần nhuyễn giữa tâm pháp tu luyện cũ mà ký ức Tô Dịch Phong cung cấp, và những nguyên lý mới mẻ từ Huyền Vân Quyết.
"Tiến bộ của con thật đáng kinh ngạc." Lão nhân trông coi tàng kinh các nhận xét trong một lần Phong Vũ ghé qua để trả lại một số cuốn sách đã mượn, ánh mắt ông đầy sự tán thưởng. "Ta đã trông coi thư viện này nhiều năm, nhưng hiếm khi thấy một đệ tử nào có thể lĩnh hội Huyền Vân Quyết nhanh chóng như vậy."
"Đó cũng nhờ vào sự chỉ dẫn quý báu của tiền bối." Phong Vũ đáp, cúi đầu cảm tạ, trong lòng thầm biết ơn sự giúp đỡ tình cờ nhưng vô cùng ý nghĩa của vị lão nhân này, một nhân vật phụ mà cậu chưa từng để ý đến trong lần đọc tiểu thuyết trước đây, nhưng giờ đây, lại trở thành một phần quan trọng trong hành trình thay đổi số phận của chính cậu.
Ngoài việc tu luyện Huyền Vân Quyết, Phong Vũ cũng bắt đầu chú trọng hơn đến việc rèn luyện thể chất, một khía cạnh mà nhiều tu sĩ trẻ tuổi thường xem nhẹ vì cho rằng, sức mạnh chân chính chỉ đến từ tu vi, linh lực. Nhưng với những kiến thức mà cậu còn nhớ được từ nguyên tác, Phong Vũ hiểu rõ, một cơ thể khỏe mạnh, dẻo dai sẽ là nền tảng quan trọng giúp cậu có thể chịu đựng được những trận chiến kéo dài, khốc liệt mà không bị kiệt sức quá nhanh.
Mỗi buổi sáng sớm, trước khi mặt trời mọc, Phong Vũ đều dậy sớm để chạy bộ quanh khuôn viên môn phái, kết hợp với những bài tập rèn luyện cơ bắp đơn giản mà cậu còn nhớ được từ kiến thức thể dục thể thao ở thế giới hiện đại. Ban đầu, hành động này khiến không ít đệ tử khác phải ngạc nhiên, thậm chí có phần chế giễu, cho rằng đây là những phương pháp kỳ lạ, không phù hợp với truyền thống tu luyện của giới tu tiên.
"Tô sư huynh, tại sao huynh lại phí thời gian vào những bài tập vô nghĩa này thay vì tập trung thiền định, tu luyện tâm pháp?" Một đệ tử khác hỏi, ánh mắt anh ta đầy sự khó hiểu khi chứng kiến Phong Vũ miệt mài chạy bộ mỗi sáng.
"Ta tin rằng, một cơ thể khỏe mạnh sẽ hỗ trợ rất nhiều cho quá trình tu luyện, giúp linh lực lưu chuyển thuận lợi hơn, đồng thời cũng tăng cường khả năng chịu đựng trong chiến đấu thực tế." Phong Vũ giải thích, dù biết rằng, lời giải thích này có phần khác biệt so với những quan niệm truyền thống của thế giới tu tiên.
Dần dần, khi những đệ tử khác nhận thấy, thể lực, sự bền bỉ của Phong Vũ ngày càng vượt trội so với trước đây, một số người bắt đầu tò mò, thậm chí xin được cậu chỉ dẫn thêm về phương pháp rèn luyện độc đáo này, dần dần tạo ra một trào lưu nhỏ trong nội bộ môn phái về việc kết hợp giữa tu luyện tâm pháp truyền thống và rèn luyện thể chất, một sự thay đổi nhỏ nhưng có ý nghĩa lâu dài mà Phong Vũ đã vô tình mang đến cho thế giới tu tiên này.