Lâm Phong Vũ mở mắt ra, việc đầu tiên cậu nhìn thấy không phải là trần nhà quen thuộc của căn phòng trọ nhỏ nơi cậu vẫn thường thức khuya đọc tiểu thuyết mạng, mà là một mái nhà gỗ cổ kính, những thanh xà được chạm khắc hoa văn vân mây tinh xảo, ánh sáng buổi sớm xuyên qua khung cửa sổ giấy dán, nhuộm cả căn phòng trong một sắc vàng ấm áp lạ thường.
"Đây... đây là đâu?" Cậu lẩm bẩm, cố gắng ngồi dậy, nhưng một cơn đau nhói dữ dội truyền đến từ cánh tay trái khiến cậu phải nhăn mặt. Nhìn xuống, cậu nhận ra, mình đang mặc một bộ đạo bào màu xanh lam, và quan trọng hơn, đôi bàn tay đang đặt trước mắt hoàn toàn không phải đôi bàn tay quen thuộc của cậu.
Phong Vũ vội vàng bò xuống giường, loạng choạng bước đến trước một chiếc gương đồng lớn đặt ở góc phòng, và hình ảnh phản chiếu trong đó khiến cậu sững sờ đến mức không thể thốt nên lời — một thanh niên trẻ tuổi, chừng mười chín, hai mươi tuổi, gương mặt tuấn tú với đôi mắt sắc bén, khí chất lãnh khốc nhưng cũng ẩn chứa một sự cương nghị đáng nể.
"Đây... đây chẳng phải là..." Phong Vũ lắp bắp, trong đầu cậu bỗng nhiên ồ ạt tràn về một luồng ký ức xa lạ nhưng vô cùng chi tiết, không phải ký ức của bản thân cậu, mà là ký ức của một người khác — Tô Dịch Phong, đại đệ tử của Thanh Vân Môn, một trong những môn phái tu tiên hạng trung nằm ở vùng biên giới Tây Vực của đại lục Cửu Châu.
Và ngay khoảnh khắc nhận ra cái tên ấy, một luồng lạnh toát chạy dọc sống lưng Phong Vũ, khiến toàn thân cậu run lên bần bật. Bởi vì, Tô Dịch Phong — đây chính xác là cái tên của một nhân vật trong cuốn tiểu thuyết tu tiên mà cậu đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần trong suốt ba năm qua, "Tuyệt Thế Kiếm Tôn", một trong những tác phẩm huyền huyễn nổi tiếng nhất mà cậu từng theo dõi trên mạng.
Trong nguyên tác, Tô Dịch Phong là sư huynh kết nghĩa của nam chính Tần Vũ Thần, một nhân vật phụ trợ với tính cách trầm ổn, tài năng xuất chúng nhưng lại có một số phận vô cùng bi thảm — chỉ mới xuất hiện được đúng năm chương đầu tiên của bộ truyện, nhân vật này đã phải hy sinh mạng sống của mình để bảo vệ Tần Vũ Thần thoát khỏi cuộc tập kích tàn khốc của Ma giáo vào Thanh Vân Môn, một sự kiện bi thương đã trở thành động lực báo thù, thúc đẩy toàn bộ hành trình trưởng thành của nam chính trong suốt hàng trăm chương truyện sau đó.
"Không thể nào... mình đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết mà mình từng đọc sao?" Phong Vũ thì thầm, tay cậu run rẩy nắm chặt lấy mép bàn để giữ thăng bằng trước cú sốc quá lớn này. Cậu cố gắng nhớ lại, trước khi tỉnh dậy trong thân xác này, điều cuối cùng cậu nhớ được là mình đang đi xe máy trên đường về nhà sau một ca làm việc muộn, và rồi, một luồng ánh sáng chói lòa từ chiếc xe tải đối diện...
"Có lẽ, mình đã gặp tai nạn, và rồi, bằng cách nào đó, linh hồn đã xuyên qua không gian, thời gian, nhập vào thân xác của Tô Dịch Phong ngay tại thời điểm then chốt này." Cậu tự phân tích, cố gắng giữ vững sự tỉnh táo cần thiết của một người đã quen với việc phân tích cốt truyện phức tạp qua nhiều năm đọc tiểu thuyết mạng.
Nhưng ngay sau niềm hoảng loạn ban đầu, một nỗi sợ hãi khác còn lớn hơn nhiều ập đến với Phong Vũ khi cậu nhớ lại rõ ràng hơn về số phận của nhân vật mà mình đang mang thân xác. Theo trí nhớ của cậu về cốt truyện, chỉ còn khoảng ba tháng nữa, Ma giáo sẽ phát động một cuộc tập kích bất ngờ vào Thanh Vân Môn, tận dụng thời điểm môn phái tổ chức đại hội tỷ võ thường niên, khi phần lớn cao thủ trấn giữ đều đang tập trung tại đại điện chính, tạo ra sơ hở chí mạng ở các vị trí phòng thủ khác.
Trong trận chiến hỗn loạn đó, Tô Dịch Phong, dù đã cố gắng hết sức chiến đấu, bảo vệ các sư đệ, sư muội, nhưng cuối cùng vẫn không thể địch lại sức mạnh áp đảo của một trưởng lão Ma giáo, và trong khoảnh khắc quyết định, khi Tần Vũ Thần bị dồn vào đường cùng, y đã dùng chính thân mình để đỡ đòn chí mạng, hy sinh để sư đệ có thể thoát thân, trước khi trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay đầy đau đớn, căm hận của Tần Vũ Thần.
"Nếu mình không làm gì, chỉ trong vòng ba tháng nữa, mình sẽ chết." Phong Vũ nghiến chặt răng, một quyết tâm mãnh liệt dần dần hình thành trong lòng, xóa tan đi sự hoảng loạn ban đầu. "Nhưng lần này, mình sẽ không để kịch bản đó lặp lại. Mình đã biết trước mọi chuyện, mình có thể thay đổi được."
Đúng lúc Phong Vũ đang chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, tiếng gõ cửa vang lên, kéo cậu trở về thực tại. "Đại sư huynh, người dậy chưa? Sư phụ triệu tập toàn thể đệ tử đến đại điện, có chuyện quan trọng cần thông báo." Giọng nói của một thanh niên trẻ tuổi vang lên từ bên ngoài, mang theo một sự tôn kính, thân thiết đặc trưng.
Phong Vũ nhận ra ngay, đây chính là giọng nói của Tần Vũ Thần, nam chính của cả câu chuyện, người mà trong ký ức của Tô Dịch Phong, luôn coi cậu như một người anh trai thực sự, tin tưởng, kính trọng tuyệt đối.
"Ta dậy rồi, đợi ta một chút." Phong Vũ đáp, cố gắng điều chỉnh giọng nói sao cho gần giống nhất với những gì cậu nhớ được về phong thái điềm tĩnh, trầm ổn của Tô Dịch Phong qua những đoạn miêu tả trong tiểu thuyết.
Cậu nhanh chóng thay y phục, cố gắng làm quen với cơ thể mới của mình, đồng thời tranh thủ từng giây phút ít ỏi để sắp xếp lại toàn bộ những kiến thức, ký ức về cốt truyện mà cậu còn nhớ được. Là một độc giả trung thành đã đọc "Tuyệt Thế Kiếm Tôn" từ chương đầu tiên cho đến khi bộ truyện hoàn kết với hơn một nghìn chương, Phong Vũ có một lợi thế vô cùng to lớn — cậu biết trước gần như toàn bộ những sự kiện quan trọng sẽ diễn ra trong thế giới này, từ những âm mưu ẩn giấu của các thế lực hắc ám, đến những cơ duyên tu luyện quý giá mà các nhân vật chính sẽ có được trong tương lai.
"Nếu mình có thể tận dụng tốt những kiến thức này, không chỉ có thể tự cứu lấy bản thân mình khỏi số phận bi thảm đã định sẵn, mà còn có thể thay đổi hoàn toàn cục diện của cả câu chuyện, tạo ra một tương lai tốt đẹp hơn cho tất cả mọi người." Phong Vũ thầm nghĩ, một tia hy vọng mãnh liệt bắt đầu nhen nhóm trong lòng, thay thế dần cho nỗi sợ hãi ban đầu.
Khi bước ra khỏi phòng, Phong Vũ lần đầu tiên đối diện trực tiếp với Tần Vũ Thần bằng con mắt của một người đã biết trước toàn bộ tương lai huy hoàng mà nhân vật này sẽ đạt được — một thanh niên cao ráo, gương mặt tuấn tú nhưng vẫn còn nét ngây thơ của tuổi trẻ, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, hoàn toàn chưa có dấu vết của sự lãnh khốc, quyết liệt mà nhân vật này sẽ dần hình thành sau bi kịch sắp xảy ra.
"Đại sư huynh, người có vẻ không được khỏe, có phải đêm qua luyện công quá sức không?" Tần Vũ Thần hỏi, ánh mắt cậu đầy sự quan tâm chân thành, khiến Phong Vũ không khỏi cảm động trước tình cảm huynh đệ thắm thiết mà nhân vật gốc Tô Dịch Phong đã xây dựng được với người sư đệ này.
"Ta không sao, chỉ là hơi mệt một chút." Phong Vũ đáp, cố gắng mỉm cười trấn an, trong lòng thầm hạ quyết tâm — dù phải trả giá bằng bao nhiêu nỗ lực, cậu nhất định sẽ bảo vệ được tình huynh đệ quý giá này, đồng thời viết nên một kết cục hoàn toàn khác cho chính bản thân mình, một kết cục không có cái chết bi thảm nào cả.
Cùng Tần Vũ Thần bước đi trên con đường lát đá dẫn đến đại điện chính của Thanh Vân Môn, Phong Vũ ngắm nhìn khung cảnh tráng lệ, cổ kính của môn phái tu tiên mà cậu chỉ từng biết đến qua những trang chữ trên màn hình điện thoại, giờ đây đã trở thành hiện thực sống động ngay trước mắt, mang theo cả cơ hội lẫn thách thức lớn lao mà cậu sẽ phải đối mặt trong suốt hành trình phía trước.
Trên đường đi, Phong Vũ tranh thủ quan sát kỹ lưỡng hơn về môi trường xung quanh, cố gắng đối chiếu những gì đang hiện diện trước mắt với những mô tả mà cậu còn nhớ được từ tiểu thuyết. Những dãy nhà gỗ san sát, những đình viện nhỏ nơi các đệ tử luyện tập, cả những vườn linh dược được chăm sóc cẩn thận dọc theo con đường — tất cả đều khớp với hình dung của cậu, khiến niềm tin của cậu về việc mình thực sự đã xuyên không vào chính cuốn tiểu thuyết từng đọc càng thêm vững chắc.
"Đại sư huynh, hôm nay người có vẻ trầm ngâm khác thường." Tần Vũ Thần nhận xét, liếc nhìn Phong Vũ với ánh mắt đầy sự quan tâm.
"Ta chỉ đang suy nghĩ về một số vấn đề tu luyện thôi." Phong Vũ đáp, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng thầm nhủ, mình cần phải nhanh chóng thích nghi hoàn toàn với vai diễn mới này, không để lộ bất kỳ sơ hở nào có thể khiến người khác nghi ngờ.
Khi đến đại điện, Phong Vũ nhìn thấy Chưởng môn Lý Thanh Hà đang ngồi trên bục cao, ánh mắt hiền từ nhưng cũng đầy uy nghiêm quét qua đám đông đệ tử đang quỳ phía dưới. Nhìn thấy vị Chưởng môn mà trong nguyên tác, cậu chỉ được biết đến qua vài đoạn miêu tả ngắn ngủi, giờ đây hiện diện sống động trước mắt, Phong Vũ không khỏi cảm thấy một sự xúc động khó tả, xen lẫn với quyết tâm mãnh liệt về việc phải bảo vệ được ngôi nhà mới này, cùng những con người đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời mới của cậu.
"Từ hôm nay, ta sẽ không còn là một độc giả đứng ngoài quan sát câu chuyện nữa." Cậu thầm nhủ, quỳ xuống cùng các sư huynh đệ khác trước bục cao của Chưởng môn. "Ta sẽ là người viết nên câu chuyện của chính mình, và lần này, sẽ không có bi kịch nào có thể ngăn cản được ta."
Sau buổi họp môn phái, khi các đệ tử lần lượt giải tán, trở về công việc tu luyện thường ngày, Phong Vũ tranh thủ tìm một góc yên tĩnh để ngồi xuống, cố gắng sắp xếp lại toàn bộ những ký ức hỗn loạn đang tràn ngập trong tâm trí mình. Cậu nhắm mắt lại, tập trung cao độ, dần dần phân loại được hai luồng ký ức riêng biệt — một là ký ức của chính bản thân cậu, Lâm Phong Vũ, một thanh niên hai mươi lăm tuổi ở thế giới hiện đại, đam mê đọc tiểu thuyết mạng; và một là ký ức của Tô Dịch Phong, đại đệ tử Thanh Vân Môn, với đầy đủ những kỹ năng tu luyện, kiến thức về thế giới tu tiên mà cậu đang sống.
"May mắn thay, ký ức của Tô Dịch Phong vẫn còn nguyên vẹn, điều đó có nghĩa là, mình có thể tận dụng được nền tảng tu luyện mà nhân vật gốc đã tích lũy được, kết hợp với những hiểu biết về cốt truyện mà mình còn nhớ." Phong Vũ phân tích, cảm thấy một sự an tâm nhất định trước phát hiện quan trọng này.
Cậu cũng nhận ra, ký ức của Tô Dịch Phong cho thấy, nhân vật gốc vốn là một người có tính cách trầm ổn, ít nói nhưng vô cùng trung thành, tận tụy với môn phái cùng những người thân thiết. Đây chính là nền tảng tính cách mà Phong Vũ cần phải duy trì để không gây ra bất kỳ sự nghi ngờ nào từ những người xung quanh, đồng thời cũng là những phẩm chất đáng quý mà cậu cảm thấy hoàn toàn có thể đồng cảm, tiếp nối một cách tự nhiên.
Buổi tối hôm đó, khi màn đêm buông xuống, Phong Vũ ngồi một mình trong phòng, lấy ra một mảnh giấy nhỏ, bắt đầu ghi chép lại tất cả những sự kiện quan trọng mà cậu còn nhớ được từ cốt truyện, theo trình tự thời gian, để có thể dễ dàng tham khảo, lên kế hoạch cho những bước đi tiếp theo của mình. Đây sẽ là "bản đồ" quý giá nhất mà cậu sở hữu trong cuộc chiến đầy cam go nhằm thay đổi số phận đã được định sẵn.