Thẩm Hy Tuyết không có vẻ ngoài của người nguy hiểm. Cô nhỏ nhắn hơn chị một chút, hay cười, hay nói những câu vu vơ khiến người khác bật cười mà không biết tại sao. Trong các buổi tiệc gia tộc, cô thường ngồi ở góc khuất với ly nước cam và quan sát. Người ta hay nói: "Con bé Tuyết thật thà, không như chị Nguyệt sắc sảo."
Họ không biết rằng chính sự "thật thà" đó là vũ khí tốt nhất của cô.
Sáng ngày thứ ba, Tuyết mặc chiếc áo len hồng nhạt trông như nữ sinh cấp ba, đeo kính tròn, xách túi vải và đến thăm Trần Tiểu Vân — thư ký riêng của Lưu Gia Kỳ, người đang ngoại tình với hắn.
Đời trước, Tuyết không biết Tiểu Vân tồn tại cho đến khi đọc tin nhắn bị rò rỉ sau khi chị Nguyệt đã chết. Lần này, cô biết tất cả — địa chỉ nhà riêng, quán cà phê Tiểu Vân hay ngồi mỗi sáng, và quan trọng hơn: Tiểu Vân không hạnh phúc với cuộc quan hệ này.
Cô gái hai mươi tám tuổi ngồi một mình ở bàn góc của quán Café Bleu, nhìn ra cửa kính với vẻ mặt của người đang đợi tin nhắn không đến. Tuyết bước vào, gọi cà phê sữa, và "vô tình" ngồi vào bàn cạnh.
Phải mất hai mươi phút — trong đó Tuyết "vô tình" đánh đổ bình đường sang bàn Tiểu Vân, xin lỗi quá mức cần thiết, rồi đề nghị bồi thường bằng cách gọi thêm bánh — trước khi hai người bắt đầu nói chuyện thật sự.
Tiểu Vân dễ nói chuyện. Cô cô đơn và cần ai đó lắng nghe — điều mà Lưu Gia Kỳ không bao giờ làm. Tuyết lắng nghe rất tốt. Cô đặt câu hỏi đúng lúc, phản ứng đúng chỗ, và không phán xét — đây là kỹ năng cô đã mài giũa trong mười hai năm làm truyền thông đời trước.
Trong vòng một tiếng, Tuyết biết đủ để tạo ra một mạng lưới thông tin có thể hủy hoại Lưu Gia Kỳ bất cứ lúc nào.
Nhưng cô không dùng nó ngay. Cô chỉ gieo hạt giống.
Thẩm Hy Tuyết
— nhẹ nhàng, như vô tình — Chị ơi, nếu một ngày em muốn nói chuyện... — cô nhét tấm card visit vào tay Tiểu Vân — cứ nhắn tin cho em nhé. Đôi khi chúng ta cần người nghe hơn là người cho lời khuyên.
Tiểu Vân nhìn tấm card, nhìn cô gái trẻ ngồi trước mặt, và gật đầu với ánh mắt của người lần đầu tiên thấy một cánh cửa hé mở.
✦ ✦ ✦
Buổi chiều, Tuyết gặp Phương Lỗi — người bạn học cũ từ trường báo chí, hiện là phóng viên điều tra của một tờ báo kinh tế lớn. Đời trước, Tuyết từng cung cấp cho Phương Lỗi nhiều thông tin giá trị nhưng không bao giờ để lộ danh tính — cô là nguồn ẩn danh đứng sau vài bài điều tra chấn động. Lần này, cô cần xây dựng mối quan hệ đó sớm hơn.
Phương Lỗi
Tuyết? Mày gọi tao ra đây có chuyện gì vậy? Mày không phải loại người gặp nhau uống trà vô mục đích đâu.
Thẩm Hy Tuyết
— cười — Mày biết tao quá rõ. Tao cần một người đồng nghiệp đáng tin cậy trong lĩnh vực báo chí tài chính. Không phải bây giờ — có thể vài tuần nữa, có thể vài tháng. Nhưng khi tao cần, tao cần nhanh và kín.
Phương Lỗi
Mày có thông tin gì à?
Thẩm Hy Tuyết
Tao có thể có. Nhưng điều kiện là thông tin phải được kiểm chứng độc lập trước khi đăng, và nguồn phải được bảo vệ tuyệt đối. Mày đồng ý không?
Phương Lỗi nhìn bạn — cô gái mặc áo len hồng trông như học sinh trung học đang nói chuyện như một chuyên gia truyền thông có mười năm kinh nghiệm — và gật đầu chậm rãi.
Phương Lỗi
Đồng ý. Mày thay đổi nhiều quá, Tuyết ạ.
Thẩm Hy Tuyết
Tao lớn rồi. — Cô cầm ly cà phê lên, nhìn ra cửa sổ. — Và tao vừa hiểu ra rằng thông tin là thứ vũ khí mạnh nhất trên đời — mạnh hơn tiền, mạnh hơn quyền lực, mạnh hơn cả quân đội. Vì nó có thể thay đổi nhận thức của hàng triệu người chỉ bằng một bài báo.
Phương Lỗi im lặng nhìn bạn. Rồi cô gật đầu lần nữa, lần này không phải vì lịch sự mà vì thực sự đồng ý.
Ngày thứ ba kết thúc. Thẩm Hy Tuyết trở về biệt thự gia tộc khi trời đã tối, mang theo hai liên minh mới — một cô thư ký đang chờ cơ hội thoát khỏi tình huống tệ hại, và một phóng viên điều tra đang chờ câu chuyện lớn nhất trong sự nghiệp của cô.
Cô báo cáo với chị trước khi ngủ, ngắn gọn trong mười phút. Nguyệt lắng nghe, gật đầu.
Thẩm Hy Nguyệt
Tốt. Ngày mai chị sẽ gặp bố.